Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342033
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.
thế tấn công quả quyết sắc bén lúc nãy của trung tá, có thể thấy được thân thể của người đàn ông này rất tốt.
Cù Thừa Sâm múc một giá cơm, cười cười: "Không có việc gì."
Cô do dự một hồi, vẻ mặt biểu lộ vẻ quấn quýt, hỏi anh: "Về sao, trước khi anh xuất phát, có thể gọi điện cho em không?"
Về sau.
Bỗng nhiên trong lòng Ôn Miên rung lên, nói không chừng, không có về sau nữa rồi?
Lần đó ở trường học tuy chỉ nói vài câu ít ỏi với Thi Thiển Nhu, nhưng cùng là phụ nữa, sao cô có thể không nhìn ra tâm tư hỗn loạn của đối phương.
Mặc dù Ôn Miên không hiểu lúc trước bọn họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng nếu giờ đây hai người bọn họ muốn trở về bên nhau, vậy thì cô không còn nơi để sống yên ổn rồi.
Nhiều lần đã nghĩ muốn hỏi rõ mọi chuyện với Cù Thừa Sâm, hỏi có phải anh đã từng có một cô bạn gái khó có thể quên, từng có một đoạn tình cảm khắc cốt ghi tâm hay không?
Nhưng cô lại không dám hỏi, bởi vì cô sợ nghe được đáp án khiến mình sợ hãi nhất, sợ rằng trong lòng anh vẫn còn cất giấu một người, chôn ở một nơi sâu thẳm không thể vượt qua.
"Có thể, nhưng mà...." Trước kia Cù Thừa Sâm đã quen sống độc lập, giờ có cô, thật có chút không quen, "Không được phép quá lo lắng."
Ôn Miên không tiếng động mỉm cười, nhìn anh ngồn yên ổn bên cạnh mình, chuyên tâm nếm đồ ăn do cô làm, trong lòng có chút chua xót, cô nghĩ nghĩ, nói: "Được", Cô chỉ cần cố gắng hết sức là được.
*****
Mặc dù Ôn Miên không thường ở lại căn nhà tân hôn này, nhưng trước khi Cù Thừa Sâm trở về, cô cũng đã dọn dẹp sạch sẽ một bận. Hiện giờ, khắp phòng đều có hương vị thoang thoảng và hơi thở nhàn nhạt của cô.
Ánh trăng treo trên cao, chiếu lên căn phòng đang hỗn loạn.
Cù Thừa Sâm không ngủ được.
Đây là lần đầu tiên bọn họ ngủ cùng nhau từ sau đêm tân hôn, đêm nay anh cũng đã gần như lần mò khắp người cô gái này, thức ăn đến bên miệng, lại không hiểu vì sao không ăn được.
Lần này trở về, ít nhiều vẫn có chút kỳ vọng, nhưng thái độ ôn hòa của cô lại khiến cho đàn ông cảm thấy phiền muộn.
Ôn Miên ngủ không được bao lâu, hơi thở mạnh mẽ của Cù Thừa Sâm đã dán sát vào cô, hô hấp của anh vừa dài vừa bất ổn.
Nhắm mắt không dám động đậy, trong khoảnh khắc, anh tiến đến, đôi môi mềm mại chạm tới vành tai cô, vừa tê vừa ngứa, khiến cho cô cảm thấy vừa khẩn trương vừa kích thích, như một con thỏ cô đơn vui sướng khi được Phật ôm vào lòng.
Toàn thân bị hơi thở nóng hổi của đàn ông bao phủ, một bàn tay của trung tá đặt trên lưng Ôn Miên. Thân thể càng dán sát vào cái mông săn chắc của cô, anh cọ xát nhè nhẹ lên thân thể thơm ngát của cô, nhiệt độ trong chăn càng lúc càng tăng cao, Ôn Miên chỉ có thể để anh tùy ý làm loạn.
Cô cố gắng đè nén hơi thở gấp gáp, nơi bụng dưới có rung động khác lạ, sự đụng chạm như có như không của anh khiến cô gần như sụp đổ.
Mãi đến khi Cù Thừa Sâm bắt được cánh tay nhỏ bé mềm mại kia, Ôn Miên mới cảm thấy có điểm không thích hợp, anh là bộ đội đặc chủng, sao có thể không phát hiện ra cô không ngủ kia chứ?
Một giây sau, lòng bàn tay lạnh lẽo cách một lớp quần chạm vào vật thể sưng nóng kia, trong lòng Ôn Miên thầm kêu lên, vội vàng vùng vẫy.
Cù Thừa Sâm ở phía sau lưng cô, lành lạnh nói: "Đêm hôm anh đi đó, không phải em đã đồng ý sao?" Thanh âm của anh ở trong màn đêm trở nên đặc biệt lạnh, giống như tuyên phán hình phạt cho cô. "Lật lọng."
Ôn Miên vội vàng phản bác, "Đồng ý cái gì, am không có đồng ý với anh...."
Anh chẳng muốn trả lời, vừa mở miệng, đã quát vào vành tai nho nhỏ đang lộ ra của cô, Ôn Miên cuộn chặt người lại giống như một con thú nhỏ.
"Em chê anh ở nhà quá lâu, đúng không?"
Cô cho rằng bọn họ có nhiều thời gian để từ từ lãng phí hay sao?
Toàn thân Cù Thừa Sâm đều nôn nóng, một luồng nhiệt vô danh, anh không còn kiên nhẫn để quan tâm cô tình nguyện hay không nữa, chỉ nghĩ muốn hung hăng giày vò cô gái khiến anh không lúc nào bớt lo này.
Cù Thừa Sâm xoay người, chống lại đôi mắt đen của trung tá, trong lòng cô vốn đã quyết tâm, nhưng khi nhìn thấy hô hấp hỗn loạn của anh, trong ánh mắt tối đen tràn đầy chân tình và ẩn nhẫn, khiến cho người ta có chút không đành lòng.
Là cô không thảo gỡ được khúc mắc, lại không muốn đem chuyện này ra nói rõ ràng, sinh hoạt vợ chồng vốn là một chuyện rất bình thường. Hơn nữa, thứ gì đó đang cách cô quá gần, như là một thanh vũ khí sắc bén ẩn sâu của người đàn ông, tản mát ra sóng điện nguy hiểm nhưng lại hấp dẫn người khác chinh phục.
Ôn Miên nằm trong chăn lộ ra khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, con ngươi mờ mịt, rung động lòng người.
Trong lòng Cù Thừa Sâm căng thẳng, càng muốn ôm lấy cô giày vò thật tốt, ai ngờ bỗng nhiên cô cách một lớp quần, nhẹ nhàng xoa nắm trường côn đang cứng rắn kia.
Hành động đột ngột của cô gái nhỏ, khiến anh suýt chút nữa thì buôn vũ khí đầu hàng.
Ngữ khí của Cù Thừa Sâm khàn khàn, mà lại bất đắc dĩ: "Sao em phải làm thế?"
Khuôn mặt của Ôn Miên trong đêm tối càng trở nên ôn nhu, đáng tiếc cô gần trong gang tấc, anh vẫn không có cách nào có được.
Cô bĩu môi, càn