Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2788 lượt.
xám đen, vết vạch đen nhung, ánh kim, cứng, giòn.
Khánh Đệ tập trung tinh thần, suy nghĩ rất kỹ những lời anh vừa nói mấy lần, đầu óc vẫn thấy ù ù, hỏi: "Ý của anh là, mỏ đó sẽ không bị lỗ".
Anh vui mừng ra mặt, nhưng lại cố gắng kiềm chế, gật đầu.
"Ý anh là, anh sắp phát tài rồi?"
Nụ cười của anh lớn hơn, lại gật đầu.
Khánh Đệ bắt đầu kích động nắm lấy tay áo anh, hỏi: "Thế có nghĩa là, chúng ta có thể mời một luật sư giỏi danh tiếng phải không?".
Khương Thượng Nghiêu lập tức sững lại. Nụ cười dần dần biến mất, ánh mắt chờ đợi của cô khiến anh không dám nhìn thẳng. "Khánh Đệ." Anh cầm bàn tay đang bám vào tay áo mình lên, nắm chặt.
Sức mạnh truyền tới từ lòng bàn tay anh khiến tâm trạng cô bình tĩnh trở lại, Khánh Đệ cười tươi: "Không dễ dàng như thế, em hiểu. Nhân chứng vật chứng không chừng đã chẳng còn từ lâu rồi. Nhưng cũng nên thử một lần có phải không? Hoặc là nên mời một luật sư giỏi nhất? Có thể ông ta sẽ phát hiện ra những thứ mà chúng ta bỏ qua, có hy vọng thì sao?".
Khương Thượng Nghiêu ngẩng đẩu nhìn vành trăng khuyết trên bầu trời, những chuyện xưa cũ lần lượt lần lượt xuất hiện trong đầu anh. Nhưng hôm nay, những chuyện đã qua kia không thể khiến anh phẫn nộ, khiến anh kích động nữa. Anh trở thành người bàng quan, lạnh lùng buông tay, đứng nhìn như một bức tượng, hoàn toàn không để tâm.
Đối với anh của ngày hôm nay, của giờ phút này mà nói, lấy lại sự trong sạch chẳng qua cũng chỉ là cách sửa chữa lỗi lầm muộn màng mà thôi. Điều quan trọng nhất chính là trước bia mộ của hai chị em họ, lời thề khắc cốt ghi tâm có thể trở thành hiện thực hay không.
Nhưng lúc này đây, ánh mắt cô đầy trông đợi như thế muốn cùng anh lật lại bản án bằng cách đường hoàng nhất, Khương Thượng Nghiêu thật sự không nhẫn tâm thổ lộ tâm can mình, hủy hoại mong muốn đầy thiện ý đó của cô.
Anh đã làm trái với lương tâm mình là gật đầu, nói: "Đợi khi nào chúng ta kiếm được tiền, chúng ta sẽ tìm luật sư, tìm một luật sư giỏi nhất".
Những năm tháng sau này, mỗi lần gặp khó khăn trên đường đời, Khánh Đệ không kìm được nhớ tới câu nói: "Con người được sinh ra giữa trời đất này, không nên ngày nào cũng buồn phiền, sợ cái này lo cái kia".
Qua cơn bĩ cực tới hồi thái lai của Khương Thượng Nghiêu chính là chứng minh thực tế nhất.
Khi kết quả cuối cùng của cục thăm dò địa chất được đưa ra, mỏ than ở thôn Châu của làng Vọng Nam đúng là có một lượng than Antraxit lớn, không những vậy mà hàm lượng lưu huỳnh cực thấp. Chỉ cỏ điều lớp than ở sâu dưới mấy trăm mét, đầu tư thiết bị cũng là một vấn đề. Khương Thượng Nghiêu cầm báo cáo, mượn quan hệ của chú Đức, tìm thêm vài cách khác nữa, cuối cùng cũng vay được một khoản lớn từ ngân hàng.
Giếng than số một của mỏ than ở thôn Châu được thông vào giữa Năm. Ngày hôm ấy, ngay cả chú Đức cũng đi từ Vấn Sơn đến để tham dự. Khương Thượng Nghiêu làm một lễ cắt băng khánh thành đơn giản, cán bộ làng và cán bộ thôn đều được mời lên bục, giống như chương trình tin tức trên tivi vẫn chiếu, để những cán bộ nhỏ đấy thấy được tầm quan trọng của mình. Bỏ ra chỉ một ít nhưng lại thấu tình đạt lý. Chú Đức ngồi phía dưới gật gật đầu liên tục, tỏ ý khen ngợi.
Khánh Đệ và các dì các cô ở dưới bếp bận rộn suốt cả buổi chiều, đến tối mới được gặp Khương Thượng Nghiêu.
Khương Thượng Nghiêu có lẽ cả một ngày phải ở dưới giếng than, mặt đen sì, quần áo cũng không còn nhìn ra được là màu gì nữa.
Khánh Đệ một tay giơ cao vòi nước, một tay cầm xà phòng, anh cứ thế đứng rửa sạch mặt và cổ. Có công nhân tới rửa tay để chuẩn bị đi ăn cơm, anh gần như có thể gọi tên được hết số người đó, nói chuyện rất hòa đồng thân thiện.
Khánh Đệ rất vui, thấy anh chăm chú trò chuyện mà rửa ráy qua quýt, cô vội nghiêm mặt lại, nhắc nhở: "Kẽ móng tay! Không được lười, đừng để tới sau này lại giống hệt cậu em, kẽ móng tay đen sì két lại ngoài dùng acid sulfuric không thứ gì có thể rửa được".
Anh phá lên cười ha ha, rửa tay thật kỹ càng, chà rửa xong giơ tay lên cho cô kiểm tra: "Được chưa?".
Một thím ôm chậu thức ăn lớn đi ra, trêu nói: "Hầm trưởng Khương, cô giáo Thẩm của chúng tôi là người cẩn thận, không thu dọn sạch sẽ là không cho ăn cơm đâu".
Anh liếc trộm nhìn qua, Khánh Đệ đã quay người từ lâu, chỉ thấy phần tai đỏ nhừ lấp ló sau mái tóc dài màu đen. Khương Thượng Nghiêu bước tới giúp cô cầm vòi nước, ngón tay chạm nhau, cô giật thót mình như ong ngủ đông bị đánh thức, vội vàng rụt tay lại.
"Đi thôi, đi ăn cơm, Hắc Tử cũng sắp đến rồi."
Dưới chân núi bên cạnh mỏ than xây hai dãy nhà mái bằng đơn giản, một dãy nhà là phòng ở cho công nhân và bếp nấu ăn, một dãy nhà hai tầng là văn phòng. Hắc Tử hết giờ làm sẽ lái xe đến đây, đi cùng anh ta ngoài đội trưởng Lương có góp cổ phẩn mỏ, còn có Quang Diệu vừa đưa chú Đức về Vấn Sơn giờ quay lại nữa nữa, thêm lão Lăng, và một hầm phó khác, cả bàn toàn đàn ông, đều là anh hùng trên mặt trận uống rượu.
Hắc Tử liếc thấy hai thùng rượu mơ ở góc phòng, đột nhiên tỏ vẻ không vui: "Lão Lăng, đến giúp một tay nào. Ghế sau ở