Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342809

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2809 lượt.

h khó khăn: "Nếu em không thích...".
"Không phải." Cô vội vàng giải thích: "Em rất thích".
Cô co người trên ghế, như cố gắng lấy hết can đảm, từ từ bỏ tay xuống, để lộ ra khuôn mặt giàn giụa nước mắt, ngẩng đầu nhìn anh nhắc lại: "Em thích". Cô đã đợi suốt cả buổi tối, vậy mà như đã đợi cả mười năm rồi, khi thật sự nhận được hạnh phúc cô lại có chút không sao kìm nổi lòng.
Khuôn mặt như vui như buồn ấy được bàn tay anh giữ lấy, đang nhìn anh cười, đồng thời nước mắt vẫn cứ lăn dài. "Em thích." Cô nói khẽ.
Trong lòng anh dâng lên cảm giác xúc động mà cảm ơn Thượng đế, giấc mơ đầu đời đã tan vỡ, anh cố gắng đấu tranh để sinh tồn được tới ngày hôm nay, chính là vì giây phút đáng rơi nước mắt này.
Ngón tay khẽ lướt qua khuôn mặt nhỏ gầy của cô, những ngón tay ướt đẫm. Vào giây phút bàn tay anh rời khởi khuôn mặt cô, anh đặt một nụ hôn lên trán, lên tiếng thầm dỗ dành cô: "Đừng khóc. Đừng khóc. Anh cũng thích thế này".
Nghe anh nói thế, Khánh Đệ hơi khựng người tại, khuôn mặt quen thuộc của anh ở ngay trước mắt, khác với sự nghiêm túc ngày thường, trong mắt anh tràn ngập niềm vui mừng, nỗi xúc động và quan tâm, còn cả kinh ngạc mà cô không sao nắm bắt được.
"Anh có chắc chắn không? Thật sự chắc chắn không?" Cô kinh ngạc hỏi, ánh mắt vừa như do dự vừa như chờ đợi.
Bình thường cô rất điềm tĩnh trầm lắng, nhưng lúc này lại tỏ ra thảng thốt, trước ngưỡng cửa của tình yêu cô lại không tự tin như thế. Một cảm giác yêu thương tràn tới, dâng lên thành từng tầng từng lớp bao trọn trái tim đang ngày càng lạnh cứng của anh, Khương Thượng Nghiêu chầm chậm gật đầu.
Nụ cười trên môi Khánh Đệ mở rộng, ngay sau đấy cô khẽ kêu lên một tiếng rồi dang hai tay ôm chặt lấy anh. Mùi nước hoa nhàn nhạt vấn vít, cô ôm chặt cổ anh, dựa hẳn vào người anh khẽ run run.
"Khánh Đệ, Khánh Đệ." Anh gọi tên cô một cách khó khăn: "Anh sắp không thở được rồi", không biết là do cánh tay cô đang siết chặt hay do cơ thể mềm mại của cô đang dựa vào lòng anh.
Khánh Đệ nghe thấy vậy vội nới lỏng tay, trong bóng tối vẫn còn nhìn thấy sự ngượng ngùng lờ mờ trên khuôn mặt, đỏ lan sang đôi tai, Khương Thượng Nghiêu hít một hơi thật sâu, ngón tay bất giác không thể làm chủ được nữa, giơ ra nghịch nghịch tai cô: "Sau này, đừng nói với người khác anh chỉ là bạn bình thường, nữa nhé".
Cô mím môi mỉm cười, lại gật đầu.
Anh gọi tên cô một lần nữa, kéo mạnh cô vào lòng.
Sự tiếp xúc thân mật như thế này, không khí xung quanh toàn là mùi đàn ông rất hấp dẫn của anh, trái tim như nghẹn lại cùng hơi thở, phập phồng từng hồi. Khánh Đệ đưa bàn tay run ray của mình lên lau nước mắt trên mặt, cố gắng lấy lại chút lý trí, đẩy anh ra nhắc nhở: "Có người kìa"
Khương Thượng Nghiêu ngẩng đầu lên nhìn quanh, không xa phía ngoài cửa xe là cảnh cả thôn đang chìm vào đêm, làm gì có người, ngoài Phúc Đầu đang rên ư ử nhìn họ chằm chằm. Tâm trạng anh lúc này rất vui vẻ, quay lại nựng nó: "Phúc Đầu, mày mau nhắm mắt lại, về nhà tao sẽ thưởng cho mày một khúc xương ngon".
Khánh Đệ phì cười, đẩy anh một cái rồi nói: "Đi thôi, về thôi".
Trong lòng anh hiểu lúc này cô đang xấu hổ, nên cũng không quấn quýt thêm nữa, chỉ véo mũi cô, khiến Phúc Đầu lại nổi giận sủa thêm một hồi. "Đồ chó ngốc, không thèm đôi co với mày."
Xe đến đầu thôn cô kiên quyết xuống đi bộ, Khương Thượng Nghiêu không chịu, lái xe tới tận cổng trường. Xuống xe, anh nhân tiện nắm chặt tay Khánh Đệ, không để cô có cơ hội phàn đối, liền nói luôn: "Quang minh chính đại, ai thích nói cứ để họ nói".
Khánh Đệ mím môi mỉm cười, nắm chặt các ngón tay anh.
Hàng rào của trường cũng chỉ để làm cảnh, chưa đến cửa khu ký túc đã thấy đồng nghiệp ôm chậu rửa mặt ra ngoài lấy nước, nhìn thấy Khánh Đệ vội lên tiếng chào: "Cô giáo Thẩm, cô đi đâu về đây?".
Khánh Đệ nghĩ đến bốn chữ quang minh chính đại, bèn cười khúc khích đáp: "Vâng, chúng tôi vừa ra ngoài đi dạo". Đồng nghiệp đó cười khan vài tiếng, nói tốt quá tốt quá, rồi đi vào phòng. Khánh Đệ quay lại tinh nghịch nháy mắt với Khương Thượng Nghiêu.
Ngay sau đó cô nghe thấy có tiếng người gọi giật lại đầy bàng hoàng: "Chị".
Một bóng người đứng dậy từ trong bóng tối trước cửa ký túc xá, là Ái Đệ.
Mặt Ái Đệ hơi sưng, trong mắt vằn tia máu. Một người luôn chú trọng tới hình thức bên ngoài như Ái Đệ lúc này đầu tóc rối bù, mặc nguyên bộ quần áo ngủ, đi dép lê cứ thế chạy từ Vấn Sơn đến Dã Nam, Không biết là do bị thương ở đùi hay ngồi xổm quá lâu, mà khi đã nằm trong vòng tay Khánh Đệ rồi, người vẫn khẽ run lên lẩy bẩy, đứng không vững, chỉ ôm chặt lấy cô gọi chị liên tục. Khánh Đệ dùng sức giữ chặt lấy em, nói: "Tiểu Ái, đừng sợ, có chị đây. Đứng dậy chúng ta vào nhà nói chuyện".
Khương Thượng Nghiêu thấy cô có vẻ không đỡ nổi Ái Đệ liền đi lên phía trước khoác tay Ái Đệ, ra hiệu cho Khánh Đệ mở cửa
Vào phòng Ái Đệ vừa ngồi xuống mép giường, người đã không thể chịu đựng hơn được nữa, từ từ ngả xuống. Khánh Đệ vội vàng đỡ em rồi nhét vào sau lưng Ái Đệ một cái gối, sau đó lại sờ bàn tay lạnh ngắt của em, quay đ