80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342828

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2828 lượt.

ầu lại nói với Khương Thượng Nghiêu giọng khẩn cầu: "Anh vào bếp lấy giúp em chút nước nóng được không?".
Khương Thượng Nghiêu gật đầu rồi đi. Khánh Đệ vội vàng lấy chăn đắp lên người Ái Đệ, khi có nước mang tới vội dỗ em uống nửa cốc cho ấm bụng. Ái Đệ được ủ ấm, đầu óc dần tỉnh táo, nhìn chằm chằm chị một lúc, đột nhiên òa lên khóc nức nở.
Khương Thượng Nghiêu lẳng lặng đóng cửa đi ra ngoài, đứng đó châm một diêu lluiốe.
Trong phòng Khánh Đệ ôm chặt em, để mặc nước mắt Ái Đệ chảy ướt hết áo mình, tay vỗ nhè nhẹ lên lưng nó.
"Tiểu Ái, có phải Hướng Lôi bắt nạt em không?"
Ái Đệ chỉ thút thít lắc đầu.
"Thế là, làm ăn thua lỗ à?"
"Không phải." Ái Đệ vẫn nói trong tiếng nấc.
Khánh Đệ cắn chặt môi, sau đó hỏi một câu mà cô không muốn nhất: "Thế bố... lại đánh em à?".
Nói đến từ bố, đột nhiên cô cảm thấy cơ thể Ái Đệ như cứng lại trong vòng tay mình, sau đó run cầm cập. Khánh Đệ không thể kiên nhẫn hơn được nữa, nâng mặt Ái Đệ lên, chỉ thấy sắc mặt em gái trắng bệch, ánh mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ, giống như con chuột nhỏ vừa bị sập bẫy.
"Ái Đệ…" Ái Đệ đột nhiên nắm chặt cổ áo cô, nắm chặt tới nỗi cô có cảm giác mình sắp nghẹt thở: "Ái Đệ!".
“Ông ta không phải là người. Chị, ông ta không phải. Ông ta không phải bố chúng ta. Ông ta là cầm thú, là tên khốn nạn..."
Khánh Đệ chỉ cảm thấy như có tiếng sấm nổ bên tai, bản thân cũng muốn sụp xuống, cánh tay dùng sức ôm chặt vai em ngẩng mặt lên, nhìn chằm chằm vào khuôn miệng vẫn đang không ngớt buông lời nguyền rủa của Ái Đệ: "Tiểu Ái, đừng dọa chị. Tiểu Ái!". Cô như phát điên lên ôm vai em gái mà lắc: "Em mau nói cho chị biết, có phải em đã bị tên khốn đó…Ái Đệ?"
Ái Đệ đờ đẫn ngẩng đầu lên, mím chặt môi, cố ngăn dòng nước mắt tủi nhục đang ào ạt tuôn ra: "Chị, em thoát được ra ngoài. Liều mạng để thoát ra ngoài. Ông ta uống nhiều quá, lại khỏe. Suýt chút nữa thì em... em cứ nghĩ hôm nay mình...".
Buổi chiều Hướng Lôi đến tiếp quản cửa hàng, Ái Đệ tranh thủ thời gian về nhà định ngủ một lát. Nghe có tiếng mở cửa lạch cạch nó cứ nghĩ mẹ về, nên chỉ ậm ừ gọi "mẹ", kết quả người vào phòng lại là người sẽ khiến nó ghê sợ suốt phần đời còn lại. Ái Đệ vật lộn hồi lâu mới thoát được ra ngoài, không dám tới tìm Hướng Lôi, đi thẳng ra bến xe, cầu xin lái xe cho nó đi nhờ tới Dã Nam. Người trên xe thấy Ái Đệ nhếch nhác đáng thương, cho nó mười tệ, đủ tiền đi xe tới làng Vọng Nam.
Tiếng khóc thút thít vọng từ trong phòng ra, Khương Thượng Nghiêu dập tàn thuốc Iá, ngồi xổm xuống ấn đầu Phúc Đầu, Phúc Đầu thuận theo tay anh quay lại nhìn, cổ họng phát ra vài tiếng rên ư ử đầy ấm ức. Anh lại lần nữa dùng lực nghịch đùa Phúc Đầu mấy cái, rồi đốt điếu thuốc thứ hai.
Trời bắt đầu vào đêm, cửa phòng hé mở, Khánh Đệ bước ra, thấy anh thì khựng lại: "Anh chưa về à?".
"Sao anh có thể yên tâm?" Anh nhìn vào phòng hất cằm: "Ái Đệ ngủ rồi?".
Khánh Đệ gật đầu, đi gần về phía anh, trong lòng thấp thỏm không biết cuộc đối thoại ban nãy của chị em cô anh nghe được bao nhiêu.
Khương Thượng Nghiêu đưa tay kéo cô vào lòng, bàn lay to lớn của anh ôm chặt lấy gáy cô, cúi đầu nhìn vào mắt cô, trầm giọng nói: "Khóc sưng hết mắt rồi".






Vòng tay ấm áp và giọng nói đầy quan tâm của anh khiến nỗi chua xót trong lòng cô càng thêm chua xót, Khánh Đệ vòng tay ôm lưng Khương Thượng Nghiêu, gục mặt vào vai anh, nước mắt tuôn rơi.
Anh im lặng không nói, xoa xoa vỗ về cô. " Anh Khương..." Cô nghẹn ngào.
"Suỵt. Anh biết." Mỗi một gia đình bất hạnh đều có những kiểu bất hạnh không giống nhau, cô thậm chí còn bất hạnh hơn cả người không có bố như anh.
Trời đất vào đêm, anh ôm chặt cô, đứng lặng lẽ trong bóng tối. Cho tới khi những tia sáng đầu tiên ló ra từ phía chân trời, anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô, thoáng do dự rồi đôi môi anh trượt tiếp xuống phủ lên môi cô.
Lưng cô hơi cứng lại trong lòng anh, anh không dám làm cô hoảng sợ, nên chỉ khẽ chạm nhẹ vào môi cô, lặp đi lặp lại như thế. Cảm nhận được sự run rẩy và hơi thở như bị đè nén của cô, anh khẽ gọi tên Khánh Đệ.
Anh nghịch phần dái tai đã thoáng ửng đỏ của cô, quay người đi đầy lưu luyến, tiếp tục nói: "Nếu về Vấn Sơn thì nhất định phải gọi cho anh, anh đưa hai chị em về. Nếu không giải quyết được, chúng ta sẽ tìm Hắc Tử giúp. Tên tiểu tử đó mặc dù vô dụng, nhưng cũng vẫn còn cái oai để dọa dẫm người khác".
Cô phì cười thành tiếng, từ tốn nói: "Để mấy ngày nữa, em định giữ Tiểu Ái ở lại đây mấy hôm, khi nào tâm trạng nó bình tĩnh hơn sẽ tính tiếp".
Thấy cuối cùng cũng có thể trêu cô cười, Khương Thượng Nghiêu yên tâm hơn một chút: "Vậy anh đi đây".
Anh đi được mấy bước thì quay đầu lại, thấy cô vẫn đứng nguyên chỗ cũ, Phúc Đầu đang ngoáy mông chạy theo, anh giơ tay. Cô dựa người vào khung cửa dùng mu bàn tay quệt nước mắt trên mặt, khẽ nghiêng đầu nhìn hai bọn họ mỉm cười dịu dàng.
Ái Đệ ở lại chỗ chị gái mấy ngày, tâm trạng cũng dần bình tĩnh trở lại. Khánh Đệ gọi điện về nhà, mẹ cô hoàn toàn khôn