Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342827
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2827 lượt.
.
Khánh Đệ bất giác trách cứ anh: "Anh đừng nói nhiều như thế, làm vậy chẳng phải càng khó cho em sao? Đừng nói chúng ta còn chưa là gì của nhau mà anh đã đứng về phía em như thế rồi".
Anh nhìn khuôn mặt đang lo lắng của Khánh Đệ, đột nhiên bật cười, bàn tay vẫn còn dính nước đưa lên véo mũi cô, khẽ nói: "Lúc này rồi mà còn nghĩ cho anh à? Yên tâm, anh đâu có ngốc như em, anh nhờ bà khuyên mẹ".
Lúc này Khánh Đệ mới thở phào.
Khi ăn cơm, trên bàn ăn dường như chỉ có ba người nói, Khánh Đệ bình thường ít nói, hôm nay lại càng ít nói hơn, chỉ chăm chăm trả lời những câu hỏi của bà xong lại chẳng biết nói gì thêm, vẫn là Khương Thượng Nghiêu, mỗi lần thấy mọi người im lặng anh lại tìm một vài đề tài mà bà hứng thú để gợi chuyện. Trong lòng Khánh Đệ rất cảm kích, nhìn sang anh niềm vui trong ánh mắt cô cũng chẳng buồn che giấu. Bà thấy thế khẽ gật đầu, rồi lại quay sang nháy mắt ra hiệu cho đứa con gái đang đi vào ngõ cụt không tìm được lối ra của mình.
Khó khăn lắm mới ăn xong bát cơm, Khánh Đệ đang định nói khách sáo mấy câu, thì Khương Phượng Anh ngẩng đầu lên, điềm đạm nói: "Bình thường đều ăn ít như vậy sao? Trông người chẳng có chút thịt nào".
Khánh Đệ không hiểu ý của mẹ Thượng Nghiêu, nhìn anh cầu cứu, chỉ thấy anh cười tươi nói: “Vậy ăn thêm bát nữa, ăn cùng anh cho vui".
Lúc rửa bát Khương Thượng Nghiêu khẽ nói với Khánh Đệ: "Mẹ anh tính ngang ngạnh, nhiều lúc biết là sai rồi, nhưng không chịu xuống nước, lời quan tâm mà nói rất khó nghe, khiến người khác hiểu lầm".
Khánh Đệ phì cười: "Làm gì có ai lại nói mẹ mình như thế", rồi lại hỏi: "Anh biết rửa bát không?".
Anh im lặng một lúc lâu, Khánh Đệ bất an nắm chặt lấy nắm cửa, liếc trộm về phía anh. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, cái thứ cảm giác đang dâng lên mãnh liệt đó tràn cả ra ánh mắt anh, Khánh Đệ như muốn nghẹt thở.
Vài giây, mà cũng có thể là rất lâu, tiếng gọi của bà phá vỡ bầu không khí quái dị ấy: "Khánh Đệ, ra ăn bánh trung thu".
Khánh Đệ vâng một tiếng, rồi như bừng tỉnh khỏi sự hoảng hốt, cô nói nhỏ: "Em ra trước đây".
Ánh mắt anh khóa chặt cô, khẽ gật đầu.
Khánh Đệ đột nhiên không biết lấy dũng khí từ đâu ra, trong lúc đi lướt qua người anh, cô quay đầu lại hôn vào má anh một cái rồi vội vàng ra ngoài. Trước khi đi, cô vẫn kịp liếc thấy vẻ kinh ngạc hiện lên trên khuôn mặt đang cố gắng tỏ ra điểm tĩnh của anh, hai mắt anh mở to, Khánh Đệ phải khổ sở kiềm chế lắm mới không để mình phá lên cười thành tiếng.
Khi về, mẹ Khương Thượng Nghiêu đích thân đưa hai người xuống dưới, mấy lần ngập ngừng định nói lại thôi. Hai người phụ nữ im lặng đứng ở chân cầu thang nhìn theo bóng Khương Thượng Nghiêu đang đi ra chỗ lấy xe. Cảnh này khiến Khánh Đệ bất giác nhớ lại chuyện đã xảy ra vào mùa xuân mấy năm trước, mẹ anh cũng thế này, cố gắng lựa chọn những từ ngữ thích hợp, cuối cùng khuyên cô đừng đến nhà họ nữa. Thời khắc ấy, cô hoàn toàn không biết Ngụy Hoài Nguyên đã hủy hoại hạnh phúc cuối cùng của Khương Thượng Nghiêu.
Trong lòng Khánh Đệ thấp thỏm. Khi đứng bên đường chờ Khương Thượng Nghiêu tới đón, cô đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Nếu hôm nay, nếu sự kiên quyết không thể thỏa hiệp của cô xung đột với sự cố chấp của mẹ anh, thì cô đành để mặc Khương Thượng Nghiêu xem anh sẽ giải quyết thế nào. Nếu anh chấp nhận bảo vệ cô, cô sẽ càng yêu anh hơn, bởi vì anh xứng đáng được thế. Nếu anh từ bỏ, cô chắc chắn sẽ lựa chọn cách rút lui, không ai làm phiền tới cuộc sống của ai. Nhưng xét cho cùng thì, cô không muốn mình phải đối mặt với sự lựa chọn này. "Cô..."
"Khánh Đệ, cháu nghe cô nói trước đã... Năm đó trước cổng trại giam, chuyện mà cô xin cháu đồng ý với cô, cháu đã không đồng ý. Giờ... cô lại cảm thấy may mắn vì sự kiên quyết khi ấy của cháu. Sự thay đổi của Nghiêu Nghiêu cô có thể nhìn thấy, nguyên nhân do đâu người làm mẹ như cô hiểu hơn ai hết. Tính cách cô cố chấp, có những lúc biết rõ mình sai, vẫn cố chấp không chịu mở to mắt mà nhìn rõ sự việc. Khánh Đệ... cô sai rồi."
Sau khi lên xe, Khánh Đệ vẫy tay chào mẹ Khương Thượng Nghiêu. Ra khỏi cổng khu tập thể đường sắt, Khương Thượng Nghiêu mới mở miệng hỏi: "Em và mẹ nói gì sau lưng anh thế?". So với tâm trạng thấp thỏm bất an khi mới đến, sắc mặt vui vẻ của cô lúc này khiến anh tò mò.
"Không nói cho anh biết."
"Không nói anh cũng có thể đoán ra... Di động kêu kìa, của em đấy."
Khánh Đệ nhận điện thoại nói chuyện khá lâu, chỉ nghe thấy cô hói một câu: "Em suy nghĩ kỹ chưa?", sau khi tắt máy, ánh mắt hoang mang dường như đang không biết phải làm sao. Ánh mắt bất lực không biết bấu víu vào đâu đấy khiến trái tim anh thắt lại. Sắc mặt Khương Thượng Nghiêu trở nên nghiêm túc: "Ở nhà xảy ra chuyện à?".
Cô lắc đầu, rồi lại gật đầu, ngay sau đó gượng cười: "Ái Đệ nói, vừa rồi khi ăn tối Hướng Lôi cầu hôn nó, nó đồng ý rồi".
Rõ ràng phản ứng của Khánh Đệ cho thấy chuyện vui này đối với cô chẳng vui tẹo nào. Khương Thượng Nghiêu trầm ngâm hồi lâu hỏi: "Hướng Lôi là anh chàng mà c