80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342852

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2852 lượt.

hàng cây rậm rạp, không cần hỏi cũng tự hiểu đây là nơi nào, Khương Thượng Nghiêu không nỏi thêm gì nữa, chỉ gật đầu: "Vậy cô đi cẩn thận tôi không tiễn, hẹn gặp lại".
Trạch Trí vốn đang định đẩy cửa xe bước xuống, nghe thấy vậy lại ngồi lại: "Nếu đã nói hẹn gặp lại, vậy thì cho tôi số điện thoại", nói rồi mở túi xách lấy di động, vẻ mặt kiên quyết không thể từ chối.
Khương Thượng Nghiêu trầm ngâm, đọc số của mình. Cô ta nháy lại vào máy anh, sau đó nói: "Thế mới gọi là có thành ý khi nói câu hẹn gặp lại. Nhà tôi ở tòa số bảy, Tết mà có thành ý tới chúc Tết tôi, thì chỉ cần nói với bảo vệ một tiếng, tìm con gái của bí thư Trạch ở tòa nhà số bảy là được".
Cho tới tận khi bóng Trạch Trí khuất hẳn, Khương Thượng Nghiêu mới lắc đầu, mặc dù cô ta và anh không liên quan tới nhau lắm, anh cũng không thù ghét gì kiểu con gái kiêu ngạo hơn cả trời xanh này, càng không ghét những cô gái tính tình thẳng thắn thoải mái, nhưng khi phải thật sự tiếp xúc, vẫn khiến anh ngán ngẩm thở dài.
Nghĩ như thế, suy nghĩ vừa manh nha nhen nhóm bị anh dập tắt ngay lập tức. Anh cho xe từ từ đi ra đường lớn, đậu ở ven hồ, rồi hạ cửa kính xuống. Không khí trong lành mát lạnh ùa vào trong xe, ký ức trở nên vô cùng rõ ràng. Từng cảnh từng cảnh xảy ra ở Dã Gia Sơn đều lần lượt lướt qua đầu, từng khuôn mặt cũng dần dần xuất hiện.
Những ngày ở Nguyên Châu, tình hình trong tỉnh được chú Đức nắm vững trong lòng bàn tay, có thể nói, sự thật đúng như những gì chú Đức tiếc nuối, mấy năm nay chú quá chú trọng tới ngành vận tải mà bỏ qua những ngành khác. Hệ thống đường sắt quy về một mối, quan hệ của chú Đức đã xác lập rõ ràng khả năng điều khiển ngành vận tải của chú ở Vấn Sơn. Nhưng cũng chính vì điểm này, mà ảnh hưởng tới việc thâm nhập vào các ngành khác.
Với tình hình trước mắt, Khương Thượng Nghiêu không thể nói không hài lòng, nhưng để tiến thêm một bước dường như cách cả chín tầng mây. Anh nghĩ đến việc chỉnh đốn các ngành nghề vào năm tới, nghĩ đến các loại thủ đoạn mà Ngụy Hoài Nguyên có thể sử dụng nhằm đối phó với mình, nghĩ đến từng lời thề mà anh đã nói trước mộ Nhạn Lam, cảm giác lo lắng vì không thể nắm bắt được tình hình thiêu đốt lồng ngực anh.
Trạch Đồng Hỷ làm trong ban thường vụ thành ủy. Khương Thượng Nghiêu nhớ lại lời chú Đức, lấy điện thoại ra, lưu số của Trạch Trí vào. Khi nhập tên, anh do dự vài giây, rồi vẫn lưu với cái tên "Trạch Trí".
Kéo xuống phía dưới, nhìn thấy bốn chữ "Mẹ đẻ Phúc Đầu", anh bất giác bật cười thành tiếng, trong lòng dao động, bấm máy gọi số đó, đồng thời nhìn đồng hồ, đã hơn một giờ sáng.
Nghe thấy đầu dây bên kia "Alô" một cách hết sức tỉnh táo, sự lo lắng của anh đột nhiên dịu xuống. "Mẹ Phúc Đầu vẫn chưa ngủ sao?"
"Không biết tại sao mà không thể ngủ được. Nằm hơn một tiếng rồi. Sao anh cũng thức khuya thế? Lại uống rượu rồi phải không?" Tiếng khịt mũi vọng tới, giống như muốn ngửi mùi rượu từ người anh qua điện thoại.
"Chỉ uống chút thôi, nhớ anh rồi à?"
"Nhớ rồi." Đầu dây bên kia truyền đến những tiếng xì xào: "Phúc Đầu đi ra, đang nói chuyện với bố con mà. Đừng có phá đám". Nghe thấy tiếng cười của anh, cô buồn bã giải thích: "Đứng hẳn lên bám vào thành giường để nghe giọng anh. Ôi, đi ra, chân mày bẩn chết được. Sao anh còn chưa ngủ?".
"Chút nữa sẽ ngủ. Mai anh về rồi, muốn quà gì sáng mai anh đi mua."
"Vô duyên vô cớ sao lại mua quà?"
"Hôm nay là đêm Giáng sinh, mai là lễ Noel rồi, nghe nói phải tặng quà đấy."
Khánh Đệ cười nhẹ, hỏi: "Giám đốc Khương cũng bắt kịp thời đại rồi đấy nhỉ? Anh cũng ăn Tết của Tây sao?".
"Đúng thế. Anh còn định sau này tết lớn tết nhỏ không bỏ qua cái nào cả, đều phải chúc mừng."
"Vậy em có phúc rồi. Một năm em sẽ nhận được bao nhiêu quà đây?"
Qua điện thoại, anh có thể tưởng tượng, lúc này cô đang cuộn mình trong chăn, mái tóc dài trải trên gối, cười ấm áp. Phúc Đầu lúc nào cũng thích nghếch cái miệng lại gần, hít hít hương thơm trên người cô, có lẽ lúc này cô đang kéo chăn lên, che nửa mặt lại. Trong lòng cảm giác ấm áp lan tỏa, anh bất giác nói: "Đón Tết cũng bởi vì có em, ngày nào cũng đáng để chúc mừng".
Đầu dây bên kia không thấy lên tiếng, Khương Thượng Nghiêu gọi thầm tên cô: "Khánh Đệ".
"Em cảm động rồi, cảm động tới mức muốn hôn anh."
Lời vừa nói ra, anh nhất thời nghiến răng: "Có phải nhân lúc anh không ở bên, cố ý trêu anh phải không?".
Tiếng cười khúc khích vọng ra từ trong chăn truyền đến, một lúc sau cô mới nghiêm túc: "Em cảm động thật mà. Được người ta thích, thì ra hạnh phúc thế này".
Cảm giác yêu thương quen thuộc lại ùa về trong tim, anh chìm đắm trong men say tình yêu: "Khánh Đệ".
"Em chết mất thôi. Cái tên đẹp như thế mà bị bà gọi như gọi chị Thẩm ở làng Vọng Nam không bằng, anh cũng thế."
Ngực anh khẽ rung lên, bật cười, thuận tay kéo cửa kính, cho xe chạy vào đường chính: "Ngày mai sau khi về, anh sẽ ở bên em mấy hôm, tết Nguyên Đán em được nghỉ mấy ngày? Chúng ta đi Thạch Quật, chắc chắn em sẽ thích".
"Được, em đang muốn đi Thạch Quật đây, còn muốn đi cả Hồ