Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342851

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2851 lượt.

Khẩu nữa."
"Em không biết bây giờ tháng mấy rồi à? Đến Hồ Khẩu để hứng gió chắc?"
"Mùa đông có vẻ đẹp của mùa đông. Bốn mùa đều có cảnh sắc, cũng giống như người vậy, thiên biến vạn hóa."
"Lại giảng bài rồi, cô giáo Thẩm."
"Học trò Tiểu Khương, mùa hè đến Hồ Khẩu chỉ có thể nhìn nước chảy róc rách, mùa đông đi còn được nghe tiếng gió rít nữa…"
Tết Nguyên Đán Khánh Đệ và Khương Thượng Nghiêu cùng đến Sơn Tây, đồng hành cùng họ có Lưu Đại Lỗi và mấy người anh em nữa. Khung cảnh ở đó hết sức đìu hiu, đếm đi đếm lại chỉ được hơn mười du khách, Lưu Đại Lỗi kéo cao có áo lông vũ lên, lẩm bẩm: "Muốn xem thì cũng đợi ra Tết, hoa đào nở đã, tự dưng hai người như trúng tà đòi đến đây hứng gió à?".
"Cậu hiểu gì chứ? Đợi khi hoa đào nở thì chỉ có thể ngắm nước, có thể nghe được tiếng nước chảy rào rào như vạn tiếng vó ngựa, tiếng gió gào thét thế này không?"
Khương Thượng Nghiêu nhắc lại những lời của Khánh Đệ như một con vẹt học nói, Khánh Đệ nghe thấy vậy ngẩng đầu lên nhìn anh cười tinh quái.
"Nhìn đường." Đường đi vừa ướt, vừa trơn trượt, anh nắm lấy tay cô vẫn cảm thấy không yên tâm, bèn đổi tay rồi vòng qua ôm lấy eo cô.
Con đường dọc bờ sông bắt đầu lộ ra, sườn dốc ở hai bờ được kè bằng những cột đá. Nước chảy không mạnh lắm nhưng vẫn khiến cho người ta có cảm giác nơi đây thật hùng vĩ, Khánh Đệ đứng bên bờ sông, nhìn về phía những con sóng đập lên kè tít xa xa, nhìn tới mức thất thần, rất lâu không nói được gì.
Trên đường quay về, anh hỏi: "Thích không? Thích thì sang năm chúng ta lại đến".
Khánh Đệ gật đầu một cách chắc chắn: "Đi ngàn dặm đường, đọc vạn cuốn sách, quả nhiên câu nói này không sai. Tất cả đều khiến người ta được mở rộng tầm mắt. Sau này nhất định em sẽ đi xa hơn, đi thăm thú nhiều nơi hơn. Còn phải đọc nhiều sách nữa, để viết ra những câu chuyện cảm động lòng người".
Anh bổ sung: "Còn nữa, trên mọi nẻo đường em đi đều có anh đồng hành".
Khánh Đệ mặt mày rạng rỡ, lại một lần nữa gật đầu: "Đúng vậy, suýt nữa thì quên mất anh". Thấy anh đưa tay ra định véo tai mình, cô lùi về phía cửa xe né tránh: "Em nhớ rồi, sau này em nhất định sẽ nhớ".
Lưu Đại Lỗi ngồi ghế trước tỏ ra không vui: "Em nói này anh Khương, chị dâu, hai người cũng phải để ý một chút, tội nghiệp em tết nhất rồi mà chưa có vợ".
Khánh Đệ nhất thời đỏ bừng mặt, Khương Thượng Nghiêu vờ đá chân: "Đợi anh phát tài, mua chiếc Rolls Royce hai khoang, ngăn cách khoang lái và khoang ngồi".
Nói đến xe, Lưu Đại Lỗi lập tức lấy lại tinh thần: "Mua thật chứ? Giờ anh cũng đâu đến nỗi không mua được, mua một cái về cho chúng ta đỡ nghiền đi? Em mặc kệ, cả Vấn Sơn này chỉ mình chúng ta có!".
"Không có tiền." Trước mắt anh chỉ mong có thể ổn định làm mỏ thêm mấy năm, tích lũy đủ vốn sẽ đầu tư vào những dự án lớn hơn, sao có thể vì một việc cỏn con không cần thiết đi động vào thần kinh mẫn cảm của mấy người thừa tiền đó? "Có tiền cũng để dành ra Tết mở đường hầm xuống mỏ thứ hai."
Về đến Dã Nam, lập lại quỹ đạo trước đó, việc ai người ấy làm. Sau khi chính thức được nghỉ đông, số lần đến thôn Châu của Khánh Đệ mới dần nhiều lên, thu dọn phòng ở của Khương Thượng Nghiêu, thỉnh thoảng cũng đến văn phòng đánh máy in một số tài liệu giúp anh. Giữa tháng Chạp, lão Lăng lười biếng nhờ cô tổng kết sổ sách, cô suy nghĩ rồi từ chối, chỉ làm giúp phần lương cho công nhân.
Gần đến cuối năm, công nhân trên mỏ thanh toán tiền lương về quê càng lúc càng nhiều, không ít người cầm tiền vui mừng hớn hở nói: "Ăn Tết xong sẽ lên làm việc ngay", rồi hỏi: "Bà chủ, ra Tết có cần người không? Tôi đưa thêm vài người ở quê lên. Đều là những người khỏe mạnh, chăm chỉ".
Việc ăn uống ở mỏ rất tốt, Khương Thượng Nghiêu lại chịu bỏ tiền đầu tư các thiết bị an toàn. Có được sự thừa nhận của họ, Khánh Đệ cũng thấy vui lây.
Khương Thượng Nghiêu thấy lạ: "Cười tươi như gió xuân thế, có chuyện gì vui à?".
Khánh Đệ không trả lời anh, hỏi lại: "Tết anh muốn quà gì? Hình như em chưa tặng anh quà bao giờ?".
"Với số tiền lương ít ỏi của em hả? Có gom góp mấy tháng vào cũng không ăn thua. Nói ra mới nhớ đang định hỏi em, Ba mươi có về không?"
Vừa nghe anh hỏi, ánh mắt Khánh Đệ bỗng trở nên u ám.
Từ sau khi cãi nhau với bố, cô chưa từng về lại căn nhà ấy, mà hoàn cảnh của mẹ cũng chẳng dễ dàng gì, nghe Ái Đệ nói: Mấy lần gặp, trên người mẹ đầy những vết bầm tím. Cô muốn đón mẹ tới làng Vọng Nam, nhưng lần nào đề cập đến mẹ cũng từ chối.
"Bà hỏi, bữa cơm đoàn viên đêm Giao thừa chúng ta có cùng về nhà không?" Khương Thượng Nghiêu có thể nhìn thấy sự hoang mang thoáng hiện trong mắt cô.
Khánh Đệ lắc đầu: "Em đến nhà cậu thôi".
"Nhà cậu có tốt đến mấy cũng chỉ là họ hàng. Bà nói rồi, năm nay chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, đều là vì em cả đấy."
Theo tập quán ở Vấn Sơn, trong thời gian tìm hiểu yêu đương không thể đón Giao thừa ở nhà bạn trai, nếu đến đó, có nghĩa đã công nhận đây là nhà chồng mình rồi. Khánh Đệ nghĩ tới đây, không còn dám nói lời từ chối nhưng nếu lập tức nhận lời thì lại có chút khó xử.
Sự do dự


Pair of Vintage Old School Fru