Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342887

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2887 lượt.

y cái gối bên cạnh, đột nhiên cảm thấy cái gì mềm mềm, khẽ mở mắt nhỏm người dậy, gối vẫn còn vương hơi ấm, mà người đã chẳng thấy đâu.
Cô nằm trở lại, muốn ngủ tiếp nhưng không sao ngủ được, bèn thò một cánh tay ra khỏi chăn sờ tai Phúc Đầu. "Phúc Đầu, bố con giấu chúng ta điều gì phải không?"
Đáp lời cô chỉ là những tiếng rên ư ử đầy phấn khích của Phúc Đầu.
"… Phúc Đầu, con nói xem nếu sau này mẹ phải nhắm một mắt, mở một mắt, thì nên nhắm mắt nào, mở mắt nào đây?"
Trong bóng tối lạnh lẽo, hơi ấm duy nhất phát ra lại là từ cái lưỡi thô ráp đang liếm liếm ngón tay cô của Phúc Đầu.
Khi nhắn tin nói chuyện với Đàm Viên Viên, Khánh Đệ đã nói thế này: "Anh ấy rất khác trước kia, không chỉ sự hoang dã thỉnh thoảng lộ ra trong lúc trầm ngâm, mà còn cảm giác lạnh lẽo tới rợn người như cái lạnh của bóng đêm. Đương nhiên, anh ấy cố gắng che giấu rất kỹ càng, rất khéo léo, lúc vui vẻ mỉm cười, ánh mắt vẫn tươi sáng rạng rỡ. Nhưng, giống như ánh mặt trời ban ngày vậy, càng rực rỡ bao nhiêu thì đằng sau đấy lại càng phức tạp bấy nhiêu".
"Mình ghét Vấn Sơn, ghét những thứ vô hình lởn vởn trong không khí của Vấn Sơn, ngấu nghiến chiếm đoạt những giấc mộng thời thanh xuân, chà đạp lên tín ngưỡng của tâm hồn, song, anh ấy ở đây, mình cũng phải ở bên anh ấy."






Chờ đợi rất lâu, cuối cùng Đàm Viên Viên cũng nhắn tin trả lời: "Khánh Đệ, mình thấy cậu đã làm quá nhiều cho anh ấy rồi. Còn bản thân cậu thì sao? Cậu thử nghĩ đến chính mình, đến giấc mơ của cậu đi? Mình luôn cho rằng, nếu cậu nghi ngờ người mà cậu định kết hôn, chắc chắn vì có những lo lắng không thể cho qua, phớt lờ được, dù đã kết hôn rồi, thì sự lo lắng ấy cũng sẽ phát triển rộng hơn, rộng tới mức không thể cứu vãn nữa".
"Mình hiểu ý tốt của cậu, mình cũng biết vấn đề nằm ở đâu. Nhưng, nhân thế luôn biến động, cả một đời chúng ta có thể nắm bắt được bao nhiêu hạnh phúc? Thứ duy nhất không thay đổi chính là trái tim mãi mãi yêu. Nó bảo với mình rằng, mình yêu anh ấy, vậy thì mình có thể chịu được."
"... Mình không biết phải khuyên cậu thế nào. Vậy, chúc cậu hạnh phúc nhé." Đàm Viên Viên nói.
"Chị dâu!" Đại Lỗi quan sát sắc mặt cô, hỏi với giọng lo lắng.
"Tôi không sao. " Khánh Đệ quay mặt nhìn ra bên ngoài. Cô về Nguyên Châu nộp bổ sung tiền học phí rồi lấy bằng tốt nghiệp, về Dã Nam tới gặp hiệu trưởng để xin nghỉ dạy. Căn hộ ở Vấn Sơn giao cho công ty thiết kế lo, Hắc Tử thỉnh thoảng lại ghé qua trông nom giúp. Tiếp theo, phải mua một loạt các vật dụng, Khương Thượng Nghiêu đưa cho cô một cái thẻ để cô tự lo, nói thời gian gần đây anh đang phải đàm phán việc làm ăn với một công ty trên tỉnh, nên không thể quan tâm tới việc này. Khánh Đệ hiểu sự vất vả của anh, hơn nữa bản thân cô vốn luôn đơn giản hóa mọi vấn đề, lại có Lưu Đại Lỗi ở bên giúp đỡ, mấy ngày chạy ngược chạy xuôi cô cũng không thấy mệt. Chỉ là, khi xóa hết những tin nhắn với Đàm Viên Viên đi, ánh mắt đang nhìn ra cửa sổ ngắm cảnh vật bên ngoài của cô thoảng hiện vẻ cô độc, buồn bã.
Tên ăn mày chỉ chăm chú ăn cơm, mặc cho bóng râm bao trùm lên cả nửa người, anh ta vẫn làm như không biết, cho đến khi nhồi được nửa hộp cơm vào bụng, ợ một cái, rồi mới ngẩng đầu lên.
"Cậu có nhận ra tôi không?" Khánh Đệ khẽ hỏi.
Anh ta nhìn cô một lúc, hờ hừng bốc nốt miếng thức ăn cuối cùng trong hộp cơm rách nát cho vào miệng, sau đó quay người cầm chiếc bát mẻ bên cạnh giơ ra trước mặt người đối diện, trong bát là vài đồng bạc giấy lẻ và tiền xu, Khánh Đệ nhìn vào đôi mắt đờ đẫn của anh ta, ký ức ùa về như thác lũ.
Tên ăn mày thấy cô không động tĩnh gì, cũng chẳng nài nỉ thêm, một tay cầm bát, một tay bò dưới đất lết về phía trước, tiếng loảng xoảng của những đồng tiền xu va vào nhau trong bát chốc chốc lại vang lên.
Khánh Đệ đi lên trước hai bước: "Thế cậu có nhớ Diêu Cảnh Trình không?".
Vừa nhắc đến cái tên này, tên ăn mày như nghe thấy thứ gì đó rất kinh khủng, cả người cứng lại, ngay lập tức nửa người run lên bần bật. Anh ta nhìn Khánh Đệ, đôi mắt trên khuôn mặt đen đúa mở to, hai tròng rõ ràng, buông một lời khô khốc: "Tôi không biết". Có lẽ phải khó khăn lắm anh ta mới nặn ra được ba từ ấy, rồi tiếp tục lết về phía trước. Sau đó, dường như nhìn thấy thứ gì khủng khiếp hơn, hai tay anh ta cố gắng chống xuống đất đỡ thân người, không buồn quan tâm tới những đồng xu lăn lông lốc vương vãi khắp nơi trên mặt đất, hơi thở gấp gáp, quay ngoắt người chuyển hướng, ra sức bò.
Khánh Đệ nhìn theo ánh mắt anh ta, thấy Đại Lỗi khoanh tay trước ngực đứng dưới cột điện cách đó không xa, vẻ mặt méo mó, không biết là bối rối hay phẫn nộ, khó chịu hay cáu kỉnh.
"Tiểu Bản!" Khánh Đệ quay đầu lại gọi. "Tôi là bạn học của Cảnh Trình." Cô chắc chắn mình không nhầm, đây chính là đồng phạm với Khương Thượng Nghiêu trong vụ án năm đó. Từng có duyên gặp mặt ở tòa án một lần, cô còn nhớ anh ta không hề chối cãi tội lỗi của mình. Ngày tòa sơ thẩm, anh ta đã bị tuyên án mười năm tù giam.
Nghe thấy tên mình, Tiểu