80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342818

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2818 lượt.

phương, lễ vật không quan trọng, quan trọng là tình cảm. Hai năm gần đây việc này do Khương Thượng Nghiêu đảm nhiệm. Năm nay, anh yêu cầu thêm một phần nữa ngoài số quà tặng Mạnh Thời Bình.
Lòng kiên quyết của anh khiến cô chẳng thể nói gì. "Vậy em lên nhà đây, anh đi đường lái xe cẩn thận."
"Đợi đã!" Anh vội níu kéo. Nhưng, khi cô quay mặt lại, tình yêu tràn ngập trong tim đột nhiên như rút sạch, anh sững sờ nhìn cô, không nói lời nào.
Sự đau khổ trong ánh mắt ấy từ từ chìm vào trong bóng tối dày đặc. Trong lúc hít thở gấp gáp, Khánh Đệ nếm thấy vị chua xót nơi đầu lưỡi.
"Cái này, em cầm mà nộp học phí. Mật khẩu vẫn thế."
Phong bì đó vừa rồi cô cũng đã nhìn qua, là thẻ phụ của tấm thẻ tín dụng anh đang dùng.
Khánh Đệ đẩy tay anh, "Em có thể tự lo được. Anh đi đường cẩn thận". Nói xong, cô lịch sự mỉm cười, quay người đi lên nhà.
Mở cửa, bộ phim Peter Pan đang chiếu tới hồi kết, Khánh Đệ cầm cốc vừa uống vừa nghe lời thoại trong phim, Wendy hỏi: "Anh sẽ không quên em, phải không?", Peter Pan trả lời: "Quên em? Không bao giờ". Cô bị nghẹn nước vì lời nói dối đầy thiện ý này.
Sau yêu không phải hận, mà là sự lãng quên. Nếu không quên nhau đi, Peter Pan sao có thể "hoàn toàn quên đi tất cả"?
"Đi rồi à?" Chu Quân bước ra từ sau rèm cửa sổ, định nhìn trộm lâu hơn nữa. "Muốn khóc lại không khóc, em thẳng thắn chút đi, không nỡ thì đuổi theo."
"Làm gì có chuyện không nỡ?" Khánh Đệ ngồi xuống lật tìm VCD, "Xem The Full Monty nhé!".
So với những bộ phim của HolIywood thì cô có vẻ thích phim ít người xem của điện ảnh châu u hơn, các bộ phim kể về sự đau khổ của những kiếp người nhỏ bé, kiểu đối mặt với hoàn cảnh khó khăn đó là thái độ nhân sinh trào phúng và tự trào. Khi đám đàn ông khủng hoảng bàn luận về việc giả sử phụ nữ cũng có dương vật, khi sự tồn tại của đàn ông chỉ mang ý nghĩa đồ trang sức, cô bật cười thành tiếng.
Chu Quân ra khỏi phòng, một tay vỗ nhẹ vào hai má, tay kia đưa cho cô một miếng mặt nạ dưỡng da.
"Tên đen sì hung hăng đó xem ra không phải người xấu sao lại hủy hôn?" Chu Quân hỏi.
Vì sự giấu giếm của anh? Vì lợi ích của anh? Khánh Đệ không muốn thốt ra bất kỳ lời ác ý nào, bèn đắp mặt nạ, trầm ngâm hồi lâu rồi nói một cách lý trí: "Chỉ có lựa chọn khi phải đối mặt với vô số lựa chọn mới là lựa chọn thật sự". Nói rồi, cô bắt chước bộ dạng của Chu Quân, gác hai chân lên bàn trà, thoải mái dựa người về phía sau.
"Là anh ta phải lựa chọn hay là em?" Chu Quân bắt đầu nghiêm túc.
"Ai cũng phải lựa chọn." Khánh Đệ chăm chú nhìn màn hình, nhưng trái tim lại đang lang thang về phía vầng hào quang nơi hành lang. "Trước kia, khi viết em rất thích dùng đời người thế này thế kia, nhưng kỳ thực em trải nghiệm quá ít, chẳng đủ để đàm đạo về nhân sinh, ngược lại có vẻ mạnh về những câu chuyện tình ái mùi mẫn. Khôn lỏi không thể thành công lớn. Sống như mấy năm chẳng qua cũng chỉ là một người phụ nữ có kiến thức nông cạn tư duy hạn hẹp mà thôi. Ra ngoài mở rộng tầm mắt luôn luôn tốt."
Miếng mặt nạ trắng tinh trên mặt càng khiến đôi mắt cô thăm thẳm như nước hồ, Chu Quân bất giác nhớ lại mấy hôm trước Bành Tiểu Phi ngầm chất vấn mình: "Tiểu tử này, bụng dạ xấu xa, định lừa em gái tôi phải không? Không phải minh tinh, cũng chẳng phải người mẫu nổi tiếng gì, lên trang bìa dễ vậy sao?".
Khi ấy Chu Quân đã trả lời: "Không dỗ cô ấy thì còn dỗ ai đây? Mỹ nữ đi đầy đường, nhưng anh đã nhìn thấy người nào ánh mắt như có hồn, có câu chuyện, có tình cảm chưa? Nhìn anh một cái giống như núi Quan Sơn sẽ đổ vậy, đến cái thứ \'tạo giống\' cũng nhói đau?".
Lúc này, nhớ tới lần nói chuyện đó, tim Chu Quân khẽ da0 động, bất giác buột miệng: "Cho anh thêm một chiếc Hasselblad (1) nữa..."
(1) Một hãng máy ảnh.
Khánh Đệ lo lắng nhìn anh ta, ngay lập tức tỉnh ngộ, không giấu nổi vẻ khinh thường, \'\'Ngày nào cũng nhớ đến cái máy ảnh mà không mua nổi, nhớ phát điên rồi".
Chu Quân vẫn lẩm bẩm đầy say mê: "\'Em, anh, cộng với Phùng Thiếu Hàng, thêm vài cái máy tốt nữa, Bành cách cách nhân từ cho mượn ít tiền thuê mặt bằng làm cửa hàng ảnh, anh sẽ thành tài".
Phùng Thiếu Hàng là bạn thân của Chu Quân, chuyên viên hóa trang, cũng có chút tiếng tăm. "Đừng nhắc đến Phùng Thiếu Hàng, anh ta rõ ràng là ác mộng của phụ nữ." Lần trước anh ta còn chê da đùi cô quá khô, không biết cách dưỡng da để giữ gìn, da ở đầu gối đen thế kia chắc chắn không chịu tẩy da chết. Ánh mắt và cách dùng từ cay nghiệt của anh ta khiến người khác phát run.
"Hân Địch", Chu Quân lột mặt nạ xuống, tỏ vẻ đồng tình, "Vì anh, em hãy nhẫn nhịn sự tàn nhẫn của cậu ta nhé".
Mấy hôm sau, nhớ lại ánh mắt cầu khẩn của Chu Quân, Khánh Đệ hít một hơi thật sâu, để mặc cho đầu óc tự do suy nghĩ. Có điều, những ngón tay búp măng trước mắt cứ hết lần này tới lần khác kéo cô về với hiện thực.
"Phụ nữ, làn da và cơ thể do ông trời ban tặng, sao có thể đối xử với bản thân như thế này?" Phùng Thiếu Hàng dùng hai ngón tay bẹo má Khánh Đệ, chăm chú quan sát, ánh mắt giống như một bà nội trợ đứng trước bàn thịt l