Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342800

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2800 lượt.

à một cuốn tiểu thuyết cô xuất bản cách đây không lâu, kể về mâu thuẫn giữa người mẹ phải đối mặt với khó khăn khi thất nghiệp và cô con gái đang bước vào thời kỳ trưởng thành, nổi loạn. Khánh Đệ miêu tả diễn biến ý thức trách nhiệm quá mức của người mẹ dần trở thành sự khống chế kịch liệt các ham muốn, cô nói, "Trong tình yêu không thể thiếu một yếu tố gọi là \'tôn trọng\', bảo vệ cá tính độc lập của đối phương, đối xử với người mình yêu bằng cái nhìn công bằng bình đẳng, chứ không phải coi người ta như sự tồn tại phụ thuộc vào mình, đây mới là tình yêu chín chắn".
Bàn tay châm thuốc của Khương Thượng Nghiêu bỗng run rẩy. Ngoài cửa sổ vọng vào tiếng nổ xé rách không gian, một làn khói bắt đầu lơ lửng, bay lên từ nơi không xa lắm, căn phòng nhỏ chỗ sáng chỗ tối tựa như pháo hoa nở trong tim.
Khánh Đệ. Khánh Đệ.
Vội vã bấm số di động của cô, nhưng nhớ tới vẻ quyết liệt của người con gái ấy, anh lại buồn bã bấm nút tắt. Nhìn ra bóng tối vô tận bên ngoài cửa sổ, rất lâu sau anh mệt mỏi nhắm mắt lại, từng khuôn mặt thân thuộc khắc sâu trong ký ức lần lượt hiện ra, lưỡi đao lạnh buốt khiến người ta ngạt thở gí sát sau lưng, ép anh cô độc tiến về phía trước, đồng thời mang theo trái tim đớn đau để sống tiếp.
Sáng mùng Bốn Tết, Khương Thượng Nghiêu cùng phó tổng Công ty Than luyện cốc đến chúc tết Phó Khả Vi của tập đoàn năng lượng. Sau bữa tiệc nhỏ tiễn những người khác ra về, anh bèn men theo bờ hồ dạo bước.
Đứng trước căn biệt thự số bảy trong khu biệt thự tỉnh ủy đợi một lúc, anh bắt đầu bấm máy gọi, Trạch Trí nghe điện với giọng nuối tiếc, "Tôi cũng vừa ra ngoài không lâu, đang định gọi anh, hôm nay phải tiếp khách quý, chuyện đó để hôm khác hãy nói".
Không biết cô ta lại vờ vĩnh theo thói quen hay đúng là đang có việc thật, Khương Thượng Nghiêu cười nói: "Tôi và Trợ lý Tạ hẹn tối nay cùng ăn cơm, nếu cô có việc thì thôi vậy".
Nghe tin Diệp Thận Huy muốn đầu tư vào Vấn Sơn, Khương Thượng Nghiêu lập tức rung động. Việc xây dựng các doanh nghiệp lớn ngành thép trước sự kiểm soát tầm vĩ mô như hiện tại, dự án này có được phê chuẩn hay không, thì thực lực chỉ xếp thứ hai, quan trọng quyết định ở bối cảnh. Với sức ảnh hưởng của Tập đoàn Kim An, tính khả thi rất lớn. Cơ hội mượn thế lực này rất khó gặp, Khương Thượng Nghiêu gần như có thể ngửi thấy mùi vị của sự thành công.
Nhưng muốn hợp tác với Tập đoàn Kim An, một tập đoàn có khả năng tài chính hùng hậu như thế, vốn cũng không thể ít. Năm trước, anh đã kiểm toán lại toàn bộ số vốn mình có, công ty vận chuyển của chú Đức phát triển ổn định bao năm nay, ngoài những khoản đầu tư vào tài sản cố định, tiền nhàn rỗi là một con số không nhỏ, nhưng số tiền này cộng thêm tất cả những gì anh có trong tay, so với khoản đầu tư vào một nhà máy sản xuất thép sản lượng hằng năm lên tới mười mấy vạn tấn, thậm chí hàng trăm vạn tấn, thì cũng chỉ như muối bỏ bể.
Do đó, nhân dịp năm mới, Khương Thượng Nghiêu mời Trợ lý Tạ của tỉnh đi ăn cơm, tiện thể thăm dò phương hướng và chỉ thị năm tới của tỉnh thế nào để tiện lên kế hoạch cho mình.
Đầu dây bên kia, Trạch Trí ngập ngừng như bất mãn, "Khương Thượng Nghiêu, anh có ý gì? Tiểu nhân qua cầu rút ván?".
Thời gian đầu tiếp cận với Trợ lý Tạ Tín Dương là thông qua con đường của Trạch Trí. Lúc này vứt cô ta sang một bên để đơn độc một mình tiếp cận nghe có vẻ không được tử tế lắm. Anh thoải mái trả lời: "Nếu tôi qua cầu rút ván, cũng chỉ sợ cô nhạn đến vặt lông (1) thôi".
Những lúc nói chuyện trở mặt nhau, hai người không biết ai hơn ai.
Trạch Trí có vẻ không tiện khi nói chuyện điện thoại với anh, hiếm khi cô ta chủ động giơ cờ trắng, chỉ hỏi: "Còn đi cùng ai nữa?".
"Thư ký Lâm, Lưu Đội... Đại khái đều là những người cô quen, anh em nhân dịp năm mới tụ tập với nhau, cũng chẳng có việc gì quan trọng."
(1) Việc qua tay thì không bỏ lỡ cơ hội mưu lợi riêng.
Trạch Trí lập tức quyết định: "Ăn cơm xong mà còn thời gian tôi sẽ qua, tìm nơi tốt tốt chút nhé. Chỗ lần trước loạn quá".
Có lẽ, nếu là mấy năm trước, Khương Thượng Nghiêu sẽ ném ra một câu trêu chọc với người phụ nữ mặt dày này, ví như "Có mặt cô thì nơi hỗn loạn thế nào cũng chẳng còn không khí nữa", nhưng lúc này anh chỉ đáp một câu cụt lủn: "Được!".
Dường như Trạch Trí đã tránh ra chỗ khác yên tĩnh hơn, khẽ nói: "Anh chắc chứ? Bến nước lớn như Kim An sẽ để con thuyền của anh cập bến sao?".
"Đừng quên cô cũng đang đứng trên con thuyền nhỏ đó." Khương Thượng Nghiêu nhắc nhở. Giọng nói khinh miệt của Trạch Trí có chút chói tai, nhưng nói thật so với Kim An của Diệp Thận Huy thực lực của anh bây giờ chưa bì được. "Chắc chắn được chín phần. Đúng rồi, trước Tết tôi có đến Bắc Kinh, chú Mạnh chủ động hỏi chuyện đại sự của cô đấy."
Cái chức vụ của Mạnh Thời Bình bây giờ và mưu đồ lúc này của Khương Thượng Nghiêu, có những việc phải nói là mịt mờ. Với sự thông minh của Trạch Trí, tất nhiên cô ta sẽ liên hệ Tập đoàn Kim An và nhà máy thép, thép hình và đường sắt cao tốc, đường sắt cao tốc và Mạnh Thời Bình, chỉ một chút là hiểu nga


XtGem Forum catalog