Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342774

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2774 lượt.

ạp chí trường." Cô Hùng hỏi tiếp, "Năm nay Khánh Đệ lại không về ăn Tết? Ý của Bí thư Ba là, Tiểu Khương cũng ba mươi hai tuổi rồi, nên suy nghĩ đến vấn đề kết hôn thôi".
Ngày trước, vì muốn lấy được thiện cảm của nhà họ Phó, anh từng lôi quan hệ với Khánh Đệ ra làm bình phong. Đúng là đã khiến thái độ của cô Hùng trở nên thân thiết hơn nhiều. Sau này chưa kịp đưa Khánh Đệ đến đây làm khách thì hai người đã vội chia tay. Khương Thượng Nghiêu cũng không giải thích nhiều. Hôm nay lại nhắc đến người phương xa, lòng anh buồn bã, cố lên tinh thần, nói: "Không vội ạ, đợi ba năm nữa cô ấy học xong cháu sẽ tính\'\'.
"Giờ thanh niên các cậu suy nghĩ thật phóng khoáng, lập nghiệp rồi mới thành gia cũng tốt." Phó Khả Vi tổng kết.
Ánh mắt Ba Tư Cần hoài nghi, có lẽ ông đang nhớ đến cảnh xảy ra trước cửa nhà họ Trạch hồi Tết. Khương Thượng Nghiêu dừng đũa, giải thích: "Cháu và Trạch Trí con gái Bí thư chỉ là bạn bè, ngày trước trong trại giam Dã Gia Sơn, cháu được cô ấy chăm sóc".
Ly rượu trong tay Ba Tư Cần khẽ run, ông khẽ đặt xuống, nhìn chằm chằm Khương Thượng Nghiêu hồi lâu rồi hỏi: "Ở trong ngục vất vả lắm phải không?".
Giọng ông chua xót, nếu nghe kỹ sẽ cảm nhận được tình thương yêu và bất lực trong đó, thực sự không phù hợp với thân phận cũng như địa vị của ông lúc này.
Vô tình liếc thấy cô Hùng và Phó Khả Vi đưa mắt nhìn nhau, Khương Thượng Nghiêu lập tức hiểu ba người bọn họ hình biết rõ nội tình.
Anh không có ý định cầu xin lòng thương hại và đồng cảm của bất kỳ ai. Trong bầu không khí như ngưng đọng, anh điềm tĩnh trả lời: "Cũng thường thôi ạ. Giờ đều thực hiện quản lý nhân đạo hóa, sống trong ngục mấy năm, lao động cải tạo tư tưởng, dù sao cũng giúp người ta tiến bộ".
Cô Hùng nghe câu trả lời vô thưởng vô phạt của anh, ánh mắt dịu dàng kèm cả xót thương. Phó Khả Vi nhìn anh, gật đầu không giấu được sự tán thưởng. Ba Tư Cần thì ngồi cứng như khúc gỗ, ánh mắt như xuyên thấu lớp vỏ ngoài của Khương Nghiêu, lần tìm vào vùng ký ức xa xôi của anh, rất lâu sau mới chầm chậm nói: "Không dễ dàng gì... cậu... bố mẹ cậu cũng không dễ dàng gì".
Ông vốn định nói "Mẹ cậu không dễ dàng gì", Khương Thượng Nghiêu trong lòng bất giác tự trào, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường, nặng nề gật đầu tỏ ý tán đồng. "Bí thư Ba, khiến chú chê cười rồi."
Ba Tư Cần mưu tính thâm sâu, lúc này lại không thể đoán được suy nghĩ thật sự của cậu con trai qua vẻ mặt và ngữ khí kia.
Tiếp tục thăm dò, Khương Thượng Nghiêu tuân thủ nguyên bậc, hoàn toàn không có lời nói và hành động sơ suất nào, thản nhiên như người không rõ nội tình. Ba Tư Cần không thể lý giải được mình đang nuối tiếc, đang cảm thấy may mắn, hay đang hổ thẹn. Cho tới tận khi lên xe ra về, câu nói "Bí thư Ba, để chú chê cười rồi" của Khương Thượng Nghiêu vẫn còn luẩn quẩn trong đầu, cái roi vạch rõ ranh giới đó mọc đầy gai, cật lực đánh vào lương tâm ông. Ba Tư Cần ngồi ghế sau của xe số l, nhắm mắt, như nghe thấy tiếng gào rú của linh hồn mình.
Còn Khương Thượng Nghiêu lại bình tâm chờ đợi Phó Khả Vi đọc và duyệt tài liệu báo cáo mình đã sửa xong, sau đó mới về.
Lên xe, khi không gian được đóng kín, sự điềm tĩnh mà anh ra sức duy trì cuối cùng cũng sụp đổ, tựa như sức lực của toàn thân bị rút sạch, Khương Thượng Nghiêu ngả người dựa vào ghế duỗi thẳng hai chân.
Rất lâu sau anh mới lấy lại được tinh thần, cho xe chạy một mạch về Vấn Sơn.
Cảnh vật bên đường nhạt dần, hiện lên trước mắt anh là những hình ảnh liên quan tới thuở thiếu thời của mình. Bao nhiêu năm trôi qua, từng cảnh, từng cảnh vẫn rõ như vừa mới xảy ra hôm qua.
Trong ký ức, khi đám trẻ ở trường mẫu giáo tan học chờ bố mẹ tới đón, thấy những thân hình cao lớn từ xa, anh luôn ôm chặt lấy mặt, hào hứng lén nhìn qua kẽ ngón tay, in vào mắt anh là cảnh những đứa trẻ khác lao đến gọi bố ơi.
Lớn hơn một chút, Khương Hiền bắt chước giọng người lớn khinh miệt trách mắng anh: "Không giành được thì lại đánh người, mẹ em nói rồi, anh chỉ có mẹ sinh không có bố dạy".
Lúc biết xấu hổ, anh trốn vào căn phòng nhỏ, nghe mẹ đứng dưới lầu trước cửa nhà hàng xóm lớn tiếng chửi rủa: "Mẹ cha nhà chúng mày, con cái chúng mày có cha có mẹ, nhưng lại là lũ súc sinh, chuyên bắt nạt kẻ thân cô thế cô...".

Khi quá kỳ vọng vào việc gì đó hay người nào đó, việc người ấy làm trở thành một dạng lý tưởng, không dễ bị xúc phạm. Từ lúc hiểu chuyện, anh chỉ có một suy nghĩ, có thể bắt nạt nhưng chửi rủa bố mẹ anh thì không được. Khương Thượng Nghiêu không nhớ đã bao lần vung nắm đấm vì những lời nhục mạ của kẻ khác dành cho bố mẹ mình, Nghĩ tới đây, anh phá lên cười thầm chế nhạo bản thân, lồng ngực bỗng chốc rung lên bần bật.
Vì một người như thế, không xứng đáng!
Ba Tư Cần hao tâm tổn trí để sắp xếp cuộc gặp gỡ này, không gì ngoài ý muốn kiểm tra xem anh có phù hợp hay không. Lợi ích quyền lực ngay trước mắt, huyết thống tình thân chẳng đáng là gì. Không hổ tháng trước, trong lúc còn đang kỳ vọng mà vứt bỏ mọi lý lẽ ai đúng ai sai, khi biết tới sự tồn tại của anh, Ba Tư Cần đã lập tức