Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2725 lượt.

hiều, thật nhiều".
Khánh Đệ lẳng lặng suy ngẫm về ý nghĩa của câu nói ấy, ánh mắt lấp lánh như đọng lệ. Cô mím môi cười, chỉ huy anh "Vậy anh hãy đi vo gạo, nấu cơm đi".
Anh khẽ sững người vì hành động của cô, sau đó khóe miệng nhếch lên, chen chân vào căn bếp nhỏ: "Gạo ở đâu? "
Khi ăn cơm, nhìn thấy ba bộ bát đũa thường dùng, do dự một lúc Khương Thượng Nghiêu hỏi: "Bành Tiểu Phi thường xuyên đến đây làm khách à?".
"Anh ấy đâu phải khách, chỉ là không chịu nộp tiền ăn thôi. Còn cả hai vợ chồng Viên Viên cũng thường xuyên đến nữa. Chu Quân tốt tính, thích kết giao bạn bè lại thích ồn ào, mỗi khi ở nhà hứng lên là mở tiệc đãi khách."
Không bàn đến cô bạn thân Đàm Viên Viên và người bạn tốt Chu Quân của Khánh Đệ, chỉ riêng Bành Tiểu Phi, trong hai lần gặp mặt, Khương Thượng Nghiêu đã có cảm giác anh ta không thích mình. Phá vỡ thành kiến, thay đổi quan niệm cần có thời gian, Khương Thượng Nghiêu trầm ngâm nói: "Sau này anh sẽ đến nhiều hơn, mời họ đi ăn cơm".
"Xa như thế, anh lại bận nữa."
Ánh mắt anh lộ vẻ quyết liệt, "Nếu anh thường xuyên ở Bắc Kinh thì sao?".
Khánh Đệ bất chợt buông đũa.
"Nói thường xuyên ở thì không thể, thường xuyên đến thì có lẽ khả quan hơn. Anh đang định nhân lúc giá nhà chưa cao lắm, mua hai căn hộ. Sang năm là Thế vận hội Olympic, bà ngoại từ khi sinh ra tới giờ vẫn chưa có cơ hội chứng kiến cảnh tượng ấy."
Nếu như chỉ vì Thế vận hội, anh hoàn toàn có thể đặt khách sạn giống như bây giờ. Hai năm nay có rất nhiều người rời quê đến Bắc Kinh mua nhà đầu tư bất động sản. Có lẽ anh đang muốn bắt kịp trào lưu không chừng. Khánh Đệ lý giải như thế, nhưng rõ ràng ý nghĩa của cái nhìn chăm chú kia chẳng khác nào bộ dạng anh ngày trước khi nói "Căn hộ xem buổi chiều em có thích không? Thích thì mình mua".
Anh che giấu nỗi lòng, Khánh Đệ chỉ thoáng nghĩ đã hiểu ngay. "Vậy lần này anh đến là có ý định mua nhà?"
Khương Thượng Nghiêu thoáng ngượng ngùng, do dự đáp: "Anh mua từ năm ngoái rồi, gần Đông Trực Môn. Ngày mai đi nhận nhà".
Thấy Khánh Đệ ngạc nhiên, anh vội vàng giải thích: "Năm ngoái đi cùng bạn nên tiện thể mua luôn, khi ấy anh chẳng nghĩ nhiều, chỉ thấy ở đó gần chỗ em nên cũng tốt. Ngày mai đến, nếu em thích, chúng ta sẽ chọn hai căn".
"Khương Thượng Nghiêu, những lời anh nói trước sau rất mâu thuẫn. Còn nữa, mua nhà mà giống như mua rau vậy, giá nhà vì những người như các anh mà bị thách cao đấy."
Không rõ cô đang giận hay đang trêu mình, anh chăm chăm nhìn cô. Thấy người yêu cười, anh mới thở phào nhẹ nhõm, bất lực nói: "Năm ngoái mấy lần đến Bắc Kinh, vừa muốn gặp em, lại sự làm em giận, vì anh quá để ý nên luôn mắc sai lầm".
Ngày ấy nếu không phải anh cố ý muốn giấu, thì đâu đến nỗi cô phải nghi ngờ? Khánh Đệ nghịch nghịch mấy hạt cơm trong bát điềm đạm nói: "Thực ra không cần phải lo lắng gì cả, cứ làm việc của anh đi, thật lòng hay giả tạo em có thể phân biệt được".
"Anh hiểu."
Ăn com xong, hai người xuống lầu đi tản bộ. Khánh Đệ nhắc đến tin em gái báo, "Nhiếp Nhị bị bắt rồi ạ?".
Bước bên cạnh cô, anh Iiếc mắt sang nhìn một cái, sau đó gật đầu.
Chỉ trong cái nhìn thoáng qua đó, cô cũng cảm nhận được niềm vui vẻ, đắc ý của anh. Khánh Đệ dừng bước, quay người nhìn thẳng vào mắt anh, "Là anh làm phải không?".
"Là hắn tự làm tự chịu. Có nhân tất có quả, anh chẳng qua chỉ đào một cái hố trên đường hắn đi mà thôi, tiện thể trước khi hắn tới miệng hố ngáng chân hắn một cái." Nói tới chuyện không liên quan gì đến vấn đề tình cảm, anh lập tức đắc ý vênh vang, bộ dạng điềm tĩnh thản nhiên cũng không thể ẩn mất nụ cười ác ý cố tình che giấu kia.
Khánh Đệ vô cùng tò mò.
"Hắn ta mở ra các trạm kiểm tra đặt khắp Vấn Sơn để kiếm tiền, dẫn tới tranh chấp, vừa hay bị Bí thư Ba Tư Cần bắt gặp."
Chằng trách mấy hôm trước anh còn lấp lửng nói với cô mấy hôm nữa sẽ có kết quả. "Nhưng hình như nhìn anh không được vui lắm thì phải.”
"Cái giá phải trả quá cao." Đã mười năm trôi qua, những thứ bị mất, bỏ lỡ khó có thể đếm hết.
Trong sự im lặng, hai người đi tới tận đường lớn, sau đó quay người trở về. Họ quay sang nhìn nhau, rồi cùng nhớ lại cảnh tượng khi tản bộ trong rừng phong năm đó ở Dã Nam. Những ký ức mà họ có đã ăn sâu bám rễ trong số mệnh của mình. Đây là bản hợp đồng mà người khác không sao phá bỏ được.
Khánh Đệ tiễn anh xuống lầu, mắt anh hiện rõ vẻ lưu luyến, "Sáng mai anh đến đón em".
Cô gật đầu, nói: "Chuyện nhận nhà em cũng không hiểu, em đi cùng anh xem thôi, nhưng...".
Khương Thượng Nghiêu hiểu nửa câu sau cô muốn nói gì. Ý Khánh Đệ là quan hệ của hai người vẫn chưa tới bước cùng đi mua nhà. Lòng anh nén tiếng thở dài, song không dám quá vội vã, thận trọng nói: "Giá nhà nhất định sẽ còn tăng, coi như một khoản đầu tư thôi. Em đi giúp anh tham khảo, mắt chọn đồ của phụ nữ bao giờ cũng tốt hơn đàn ông".
Giọng nói dịu dàng của anh khiến Khánh Đệ không nỡ từ chối, bèn mỉm cười đáp: "Vậy được, có điều em phải về sớm, chiều còn đi giao hàng".
Cửa hàng Online trên Taobao của Chu Quân không biết trả l


XtGem Forum catalog