Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342697

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2697 lượt.

chịu, khiến Hắc Tử ăn uống ngon hẳn vào mấy hôm trời nắng, bữa tối đến rượu cũng không uống, chỉ ăn hai bát cơm to.
Giờ Ái Đệ chẳng buồn chăm sóc bản thân mình nữa. Cô khoác đại chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, càng khiến cằm trở nên nhọn hoắt, thêm quầng thầm dưới mắt, tiều tụy tới đáng thương.
Hắc Tử không biết nên mở miệng khuyên nhủ, hay kéo thẳng cô xuống nhà hàng phía dưới ăn cơm. Còn đang băn khoăn chưa quyết, Ái Đệ đã cảm nhận được ánh mắt ấy, bất giác quay sang nhìn lại, rồi sững người, hỏi: "Nhìn em như thế làm gì? Tiểu nha đầu không biết trời cao đất dày cuối cùng cũng ăn phải quả đắng của đời, thiệt thòi, bị anh nói trúng rồi đúng không?".
Hắc Tử từng mắng mỏ cô như thế, hôm nay cô dùng nó để phản pháo lại, anh ta chỉ đành im tịt.
Ái Đệ nói xong, buồn thảm vô cùng, cúi đầu lẩm bẩm: "Lại không quản được cái miệng rồi, trút giận lên người không Iiên quan. Anh Hắc Tử, anh nói đúng lắm, tính khí em chẳng ra gì, miệng nhanh hơn đầu, em bị thế này thật đáng đời".
Rõ ràng lời xin lỗi thể hiện sự yếu đuối, nhưng sao anh nghe thành ý khác, vốn định nói "Cái gì mà không liên quan, anh là anh em", nhưng cố nín lại, thay bằng câu khác, "Nếu là người trong nhà, đương nhiên hiểu tính khí của em, cũng sẽ lượng thứ. Không thể lượng thứ, chỉ có thể nói rằng tình cảm chưa sâu sắc tới mức ấy thôi".
Ái Đệ trầm mặc hồi lâu, miệng mím lại, nước mắt đọng trên mi, sáng lấp lánh, khiến Hắc Tử ngồi không yên.
"Nghe anh này, em buồn gì chứ? Cậu ta không bảo vệ được em, chắc chắn vì không thích em, ít nhất là không thích em nhiều như em nghĩ. Người ta không thích mình, em đau lòng vì cậu ta có đáng không?"
"Đạo lý đó ai không hiểu?" Ái Đệ mặt đầy nước mắt nhìn người đối diện, khịt khịt mũi, nước mắt cuối cùng cùng ngừng rơi, "Đổi lại nếu là em an ủi anh, em cũng có thể nói được những lời như vậy".
"Đấy, thế này chẳng phải tốt hơn sao? Bốp chát lại, lườm lại mới giống một người thường nhảy choi choi lên như em chứ. Nếu bảo em đóng Hoàn Châu Cách Cách, em sẽ không thể diễn nổi vai Tử Vi, mấy cái kiểu yếu ớt hòng mong lấy được nước mắt của người khác nhường chị gái em làm, Thạch Đầu sẽ không để chị gái em phải ấm ức, cậu ta lập tức ôm ngay chị em dỗ dành. Còn em hãy ngoan ngoãn làm Tiểu Yến Tử đi..."
"Anh Hắc Tử, anh mắng người cũng phải mắng một tràng à? Ai diễn kịch? Ai vờ đáng thương mong được thông cảm đồng tình? Anh nói em thì cũng thôi, còn lôi cả chị em vào! Anh có ý gì? Ý anh là em không được ai yêu nên đến khóc mấy tiếng cũng chẳng có tư cách phải không? Em khóc là việc của em, liên quan gì đến anh, phiền hà gì đến anh?" Ái Đệ càng nói càng giận, bỗng chốc đứng thẳng dậy, kéo cửa phòng ra, tay kia nắm lấy tay Hắc Tử, muốn lôi anh ta đứng dậy đẩy ra ngoài, "Đi đi, đi đi, có ai mời anh vào đây làm khách đâu, mau ra ngoài cho em".
"Anh không đi!" Thấy cô bắt đẩu nổi nóng, Hắc Tử cũng cùn, cứ ngồi cứng đờ không chịu nhúc nhích, "Là em mời anh vào, anh tử tế khuyên nhủ em, nghe hay không thì tùy, nhưng đã nói thì phải nói hết. Cha không thương mẹ chẳng yêu, chồng là tên khốn nạn, thế lại càng phải học cách thương yêu chính mình. Khóc vài tiếng cho hả giận rồi thôi, còn cứ khóc mãi…".
Chưa nói xong, chân Hắc Tử đã nhận một đạp. Ái Đệ dùng hết sức, người đàn ông này vẫn ngồi lì bất động. Trong lúc tức giận, cô đành dùng cả tay lẫn chân. "Ai muốn nghe những lời giáo huấn miễn phí của anh, chỉ mình anh hiểu biết chắc?"
"Lúc nào cũng tưởng mình là người thảm nhất, khóc sưng cả mắt, đói mềm cả người, không ai thương vẫn hoàn không ai thương." Thứ sức chỉ đủ giật hoa vặt lá của cô, đá vào người tựa như muỗi cắn, Hắc Tử thoải mái duỗi chân ra, nhìn Ái Đệ không chớp mắt, "Hiểu không? Không thể thay đổi người khác, thì ít nhất cũng nên tự thay đổi bản thân mình. Có phải chuyện trời long đất lở gì đâu, chẳng qua chỉ là ly hôn thôi mà, phải không? Em còn trẻ, lại nhanh nhẹn, xinh đẹp, sợ gì chứ?".
Được anh khen liền mấy câu, lửa giận trong mắt Ái Đệ nguội lạnh, bèn ngồi lại đầu giường, "Anh thì hiểu gì? Chỉ có một chút tiền, phải ăn, phải uống, phải ở, cái gì cũng cần tiêu, cửa hàng cũng chẳng còn nữa, muốn buôn bán thứ khác thuê cửa hàng mặt tiền giờ phải tốn bao nhiêu tiền? Em không học nhiều giống chị gái em, như em bây giờ, đi làm công nhân thì kiếm được bao nhiêu? Lúc nào mới có thể đón mẹ về ở cùng đây?".
Nghĩ lại, Ái Đệ bắt đầu thấy tủi thân, nỗi xót xa ấm ức hai năm bỗng chốc dâng lên, nước mắt lã chã: "Chỉ có chút yêu cầu đó thôi, chỉ muốn một gia đình ấm áp, tại sao lại khó thế? Đối xử với người ta bằng cả tấm lòng, sao người ta lại không biết điều, mà còn lấn tới bắt nạt em? Một ngày em phải ngồi trông hàng hơn mười tiếng đồng hồ, về nhà chẳng ai nở một nụ cười chào đón, khó chịu chút là xô bát xô đũa. Ban đầu còn nói sẽ đối tốt với em, nói là người một nhà, những lời ngọt ngào đó đúng là lừa đảo…".
Ái Đệ như súng đã lên nòng nói một tràng. Hắc Tử sững người khi nghe những lời ấy, lúc tỉnh lại thì nhìn vội ra cửa, rồi nhìn Ái Đệ nước mắt tèm nhem, liếc lên bàn, cuối cùng cũng