Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2674 lượt.

hơi thật sâu, buồn bã nói: "Trước kia tôi cũng đoán được những lấp lửng khó nói của anh, tối nay chỉ làm thêm bước nữa để chứng minh thôi. Giờ tôi đang tò mò vì sao ông ta lại làm thế?".
"Cậu định làm gì?"
"Quang Diệu, những việc khác, anh đừng quản nữa."

Quang Diệu lấy sim trong di động ra, tiện tay ném vào bồn cầu. Nhìn dòng nước mạnh cuốn thứ đó xuống, bờ vai căng thẳng của anh ta mới nhẹ bớt vài phần, như trút được tảng đá nặng.
Từ khi hai chị em Khánh Đệ lần lượt rời khỏi nhà, đặc biệt là lúc Ái Đệ kết hôn, bác gái cô khóc lóc mắng chửi Ái Đệ rằng không biết tốt xấu gì, hai nhà dần dần xa cách. Nghe nói bác gái đến nhà làm ầm lên, chỉ thẳng vào mũi, chửi bố là đồ vô dụng, sau đó khóc lóc không thôi, Khánh Đệ thấy rất tò mò.
Khánh Đệ hỏi em bác gái đã xảy ra chuyện gì, Ái Đệ cười đắc ý, "Anh họ chúng ta ly hôn rồi. Nói ra kể cũng lạ, trước khi kết hôn Ngụy Hoài Nguyên đủ trò phong lưu, chị dâu không phải không biết. Kết hôn bao nhiêu năm việc ai người ấy làm, coi như thỉnh thoảng xông vào nhà bắt gian phu thôi, sao lần này lại kiên quyết đòi ly hôn?".
Thấy chị vẫn như hoài nghi, Ái Đệ lớn tiếng, "Thật đấy, chính bác gái nói. Bảo là đến nhà thông gia cũng lật mặt, kiên quyết ly hôn, chẳng cho họ chút đường lui nào".
"Bố của chị dâu chẳng phải là..."
"Chính thế. Vì vậy bác gái mới chửi bố, nói bố vô dụng, một tay nuôi bố lớn, chỉ biết làm phiền gây rối cho người khác, lúc quan trọng thì chẳng giúp được gì. Chị, chị nói xem có phải nhà chị dâu không thuận mắt với nhà bác gái chúng ta rồi, hay chị dâu đi ngoại tình, gặp được tình yêu đích thực?"
"Ai mà biết chứ?" Khánh Đệ trầm ngâm, "Mặc kệ mấy chuyện ấy đi, hãy làm cho tốt cửa hàng của em".
Ái Đệ vừa nghe đã biết chị gái lại định giáo huấn, vội vội vàng vàng vâng dạ, "Nói cười, nói cười, không nói làm gì có cười? Chẳng phải em cũng chỉ muốn buôn chuyện chút thôi sao? Ai bảo bác gái bình thường toàn liếc xéo người ta? Hơn nữa anh Hoài Nguyên thật đáng đời. Nếu nói báo ứng thì quả báo này quá nhỏ. Được rồi, chị, em sẽ ngoan ngoãn kiếm tiền, sang năm giúp chị nộp học phí".
Thấy em gái nói báo ứng của Ngụy Hoài Nguyên quá nhỏ, cô bất giác nhớ đến hương hồn người trên Dương Cổ Lĩnh. Song, nghe câu cuối cùng, cô lại bị Ái Đệ chọc cho phì cười, "Được, chị đợi em kiếm tiền nộp học phí cho chị".
Đặt điện thoại xuống, Khánh Đệ lặng lẽ suy nghĩ về những tin tức mà em gái vừa kể. Bác gái chỉ có mình bố là ruột thịt, thương yêu bảo vệ nhất, cho dù có oán trách cũng quyết không nỡ buột miệng rủa sả. Lần này phản ứng kịch liệt như thế, có lẽ thái độ nhà thông gia đã khiến bác nổi khùng.
Không hiểu việc tính toán quyền hành đường cong ngõ tắt chốn quan trường, nhưng cô cũng loáng thoáng đoán được ít nhiều. Nhiếp Nhị bị bắt chưa bao lâu, anh họ cô quan hệ mật thiết với hắn như thế giờ bỗng chốc đòi ly hôn, chẳng biết có khúc mắc gì ở giữa hay không? Mà việc Nhiếp Nhị bị bắt, Khương Thượng Nghiêu thừa nhận đã thuận nước đẩy thuyền phía sau, vậy còn anh họ thì sao?
Ái Đệ nói nhà chị dâu không còn thuận mắt với nhà họ Ngụy nữa, dù đây chỉ là lời nói vô tâm, song nghĩ kỹ, cũng có lý. Bố vợ của anh họ cùng người bố mà Khương Thượng Nghiêu quyết không nhận kia là đồng liêu, hành động vạch rõ ranh giới đó có nghĩa là gì?
Khánh Đệ hoảng hốt nhìn về phía cây rau húng đang mọc tươi tốt ngoài ban công, chỉ cảm thấy nơi Vấn Sơn xa xôi, không biết tự bao giờ, Khương Thượng Nghiêu đã lẳng lặng đan cho mình một tấm lưới dày. Nhiếp Nhị và Ngụy Hoài Nguyên, lúc này như con thú săn bị tóm đang giãy giụa trong tấm lưới ấy.
Khi gặp lại Khương Thượng Nghiêu, thái độ điềm nhiên như không của anh khiến Khánh Đệ hoài nghi vô cùng.
Anh đáp máy bay đến Bắc Kinh vào đúng ngày sinh của người yêu, Khánh Đệ vừa ra khỏi giường. Cô nhận chiếc túi nặng trình trịch mà vô cùng tò mò. Nghe nói là quà anh tặng Chu Quân, Khánh Đệ càng thêm nghi hoặc, "Hình như sinh nhật em mà".
"Nhỏ nhen, yên tâm, em cũng có phần trong đó, không chỉ em và Chu Quân, còn của cả Đàm Viên Viên nữa."
Khánh Đệ cười nói, "Chưa đến tháng Mười hai mà, anh định làm ông già noel hay hối lộ thế? Người ta chẳng thèm thứ này của anh đâu, lần trước đã chẳng tỏ rõ thái độ rồi, là bạn thân của em thì phải ủng hộ quyết định của em chứ".
Khương Thượng Nghiêu ngồi xếp bằng trên ghế sô pha thưởng thức trà người yêu vừa pha. Ánh mặt trời rọi qua tấm rèm cửa sổ che hờ chiếu lên mặt anh, càng tô thêm bộ dạng vui vẻ của anh. Anh cười tươi rói, nói: "Chính vì họ thể hiện quá tốt, nên mới có thưởng".
Đấy là Chu Quân và Đàm Viên Viên hiểu cô, nếu không, Khánh Đệ chẳng thể biết được hôm nay Khương Thượng Nghiêu sẽ có thái độ thế nào.
"Không biết ai mới nhỏ mọn?" Khánh Đệ liếc xéo anh, đặt đồ xuống.
Trời nóng dần, cô mặc chiếc áo sơ mi mỏng cùng váy ngủ ngắn, để lộ cặp đùi thon dài, chân không di chuyển trên sàn nhà. Trên những ngón chân nhỏ xinh có đánh một lớp nhũ màu bạc, lấp lánh đáng yêu. Lúc cô liếc mắt nhìn lại là lúc cúi xuống đặt đồ, cổ chữ V khoét sâu để lộ một đường vòng


Polly po-cket