Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342646
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2646 lượt.
hi tỉnh lại, Khu Đức sống chết cũng không chịu nghe theo lời khuyên của người nhà, kiên quyết không chịu đến bệnh viện Nguyên Châu điều trị. Khương Thượng Nghiêu sao có thể không hiểu ý của hành động này? Vấn Sơn là địa bàn của Khu Đức, có đứa cháu và đám thuộc hạ đáng tin cậy, 24/24 có người thay nhau túc trực, khám xét người ra kẻ vào phòng bệnh. Giữa sự sống và cái chết đột nhiên lại quan tâm đến an toàn, Khu Đức rõ ràng đã nghi ngờ anh.
Còn vì sao anh lại kéo dài thời gian, có lẽ vì đột nhiên xót thương, cũng có thể vì muốn xác nhận lại tin tức đó lần nữa, bố trí xong mới nhằm vào Khu Đức.
Trong lúc băn khoăn không dám quyết, về mặt lý trí Khương Thượng Nghiêu hiểu lựa chọn của Quang Diệu là đúng đắn, nhưng về tình cảm, anh hiểu mình thiếu sót, sau này làm sao dám nhìn thẳng vào mắt Hắc Tử đây.
"Thạch Đầu, Hắc Tử cũng là huynh đệ của tôi, tôi và cậu khó xử như nhau." Quang Diệu ánh mắt thiếu kiên nhẫn.
Khương Thượng Nghiêu ném đầu thuốc ra ngoài cửa sổ, thông qua chút ánh sáng le lói đó, anh như nhìn thấy Cảnh Trình chết không nhắm mắt, cho đến khi điếu thuốc tắt ngấm. Lúc này huyết mạch trào dâng, cảm giác nghẹt thở khiến anh nghẹn ngào. Anh hít một hơi thật sâu, sau đó quay đầu hỏi Quang Diệu, "Hoàng Mao bao giờ đến?".
Quang Diệu nhìn đồng hồ, "Chắc sắp rồi".
"Em đến rồi đây."
Trong bóng tối, đầu hành lang bất ngờ xuất hiện dáng người gầy gò, mái tóc vàng rối mù, dưới ánh đèn mờ ảo đôi mắt trắng đục, đúng là Hoàng Mao đã trốn khỏi khu mỏ.
Từ lâu Khu Đức đã có bệnh sử về sơ gan, nhưng ông là người bảo thủ, rất kỵ bệnh viện, hơn nửa năm nay thỉnh thoảng bị đau song cũng cố nhịn.
Sau khi phát hiện thấy ung thư gan giai đoạn cuối, đến người không hiểu biết như bà thím cũng nhận ra đấy là bệnh chết, đột nhiên gào khóc thảm thiết. Lúc tỉnh dậy được biết bệnh tình Khu Đức lại bình tĩnh lạ thường, vừa dặn dò Quang Diệu và Bá Long bố trí người thay nhau túc trực, phòng người của Nhiếp Nhị tìm tới báo thù, vừa gọi điện cho luật sư của mình sắp xếp hậu sự.
Ông đã xuất hiện triệu chứng chướng bụng, nhưng khi nghe người nhà khuyên chuyển tới bệnh viện tỉnh hội chẩn, thì lắc đầu quầy quậy. Lúc tỉnh táo ông đã nói với Hắc Tử: "Yên tâm, chú nhất định sẽ sống qua cái ngày Nhiếp Nhị bị bắn".
Khương Thượng Nghiêu chắp tay sau lưng đứng cạnh phòng bệnh, lạnh lùng quan sát cơ thể yếu ớt đang nằm trên giường bệnh của Khu Đức, ánh mắt từ từ chuyển động, dừng lại trên khuôn mặt quen thuộc.
Ba năm trước, anh đã dùng lợi nhuận hằng năm của 20% cổ phần khu mỏ và một lời hứa làm cái giá, đổi lấy một câu thổ lộ của Quang Diệu, "Để nó sống không bằng con chó, rồi cho nó cuộc sống như một con chó, nó sẽ ngoan ngoãn nghe lời như một con chó".
Từ ngày hôm đó, đối mặt với người đàn ông mua tính mạng trong tù để cứu mình, sau khi ra tù lại dốc sức dồn tiền ủng hộ mình lập nghiệp, lòng anh không còn chút hàm ơn nào nữa.
"Anh Khương..." Quang Diệu đứng canh ngoài cửa nhắc nhở, "Không còn nhiều thời gian nữa".
Trong lúc đang ngủ vùi trên giường bệnh, Khu Đức như cảm thây có điều gì đó, tay chân khẽ cử động. Ông chầm chậm mở mắt, đúng vào lúc bắt gặp ánh mắt phán xét của Khương Thượng Nghiêu. Hai mắt Khu Đức phẫn nộ mở to, gân xanh trên tay nổi rõ, muốn chống tay ngồi dậy, ngay sau đó lại nằm vật xuống giường vì không còn sức nữa.
Người anh hùng đi tới cuối đường, cho dù Khương Thượng Nghiêu lúc này tim cứng như sắt cũng không tránh khỏi than thở. "Chú Đức..."
Thấy Khu Đức tỉnh lại, Quang Diệu biết điều lui ra ngoài, nấp trong bóng tối, còn Hoàng Mao lách về phía trước ngồi dưới cuối giường.
Vừa thấy Hoàng Mao, ánh mắt Khu Đức thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Khương Thượng Nghiêu nhìn theo ánh mắt ấy. Hoàng Mao khom người, nhướng mắt nhìn lên, dùng cách nhìn người thông thường của mình để đánh giá nhân vật trong truyền thuyết đang nằm trên giường bệnh.
Khương Thượng Nghiêu mỉm cười nói, "Chú Đức, giới thiệu cho chú làm quen. Đây là Hoàng Mao, bạn tốt của Cảnh Trình. Diêu Cảnh Trình".
Nghe thấy ba từ đó, hơi thở của Khu Đức đột nhiên gấp gáp.
"Cậu ta muốn tới cảm ơn chú, năm đó chú thật có mắt nhìn người, nhắm trúng Cảnh Trình, đưa Cảnh Trình về gặp Diêm vương. Ngoài ra, còn muốn hỏi một câu, tại sao?"
Câu này Khương Thượng Nghiêu hỏi thay Hoàng Mao. Sau nhiều ngày suy nghĩ, thực ra đáp án anh đã biết rồi. Khi ấy cả khu tập thể đường sắt đều biết anh hết sức yêu thương và bảo vệ chị em Nhạn Lam. Nếu chị em Nhạn Lam xảy ra chuyện gì, anh nhất định sẽ không từ giá nào dang tay giúp đỡ. Cảnh Trình lúc đó vẫn còn trẻ con nghịch ngợm. Dù xuất phát điểm Khu Đức không muốn lấy mạng Cảnh Trình, nhưng ý định lợi dụng đẩy thuyền theo nước là có. Có thể nói, hành động ném đá xuống giếng của Khu Đức đã đem lại bi kịch cho ba người nhà họ Diêu.
Khu Đức nhiều ngày không ăn được, chỉ sống bằng truyền nước, ý định ngồi dậy vừa rồi đã tiêu hao hết sức của ông, lúc này có muốn mở miệng nói cũng không thế.
"Thạch Đầu..." Ông mấp máy môi định nói gi đó, cuối cùng đành từ bỏ, bất lực cười.
"