Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342681

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2681 lượt.

nào kệ họ, mẹ tin con".
Khi Khương Thượng Nghiêu nước mắt rơm rớm đặt điện thoại xuống, trong lòng anh bỗng nhiên thấy trống rỗng, giống như có một dải phân cách, cách trở trăm sông nghìn núi, hai đầu dây điện thoại lại là hai thế giới khác nhau, anh đang cô đơn ở đầu dây bên này.
Khương Phượng Anh khi đặt điện thoại xuống cũng ngẩn người ra mất mấy giây, lau những giọt nước mắt mát lạnh đang lăn trên má đi, lấy lại tinh thần nói với mẹ: "Mẹ, tối nay mẹ đừng đi nữa, ở đấy âm khí nặng lắm, gió lại lớn. Mẹ ở nhà giúp con chăm sóc cho mẹ của Nhạn Lam được không? Sáng sớm mai chú Nhạn Lam sẽ đến đón mẹ".
Bà của Thượng Nghiêu chầm chậm gật đầu, rồi lại hỏi: "Tiểu Đức Tử chẳng phải nói mai cũng qua sao? Bảo nó thuận đường đến đón mẹ là được rồi, chú của Nhạn Lam, mẹ thật chẳng thấy vừa mắt chút nào".
Tiểu Đức Tử mà bà nói tới chính là chú Đức, nhưng Khương Phượng Anh cũng thấy chú Đức chẳng vừa mắt tẹo nào, song lại không tiện cãi lời người già, đành nói qua quýt cho xong: "Mẹ, người ta không chê nhà mình, vẫn còn muốn đến cho tận nghĩa, thì chúng ta cứ làm tốt bổn phận, đáp đủ lễ là được rồi. Dù gì cũng chẳng phải người một nhà, không tiện yêu cầu gì nhiều".
"Cũng phải." Bà lão đáp: "Việc ở nhà tang lễ sắp xếp ổn cả chưa?".
"Rồi ạ. Tiền cũng đã nộp rồi, canh đêm có con và Nhạn Lam là đủ."
"Nhà không có đàn ông quả thật cũng bất tiện. Con nói xem chú nó không phải không có lương tâm thì là gì? Bảo anh ta thông báo cho bố Nhạn Lam, thế mà cứ hỏi là chối đây đẩy nói không biết. Đến việc trông đêm trong nhà tang lễ cũng chối là còn phải làm ca đêm. Ôi, Trình Trình không phải cháu ruột anh ta chắc? Có tí tiền vào là lương tâm thối hết cả rồi."
Bà lão mắng chửi người chú của Nhạn Lam một hồi, Khương Phượng Anh lắc đầu thở dài quay về phòng thu dọn đồ đạc.
Sáng sớm hôm sau, hai chị em Khánh Đệ và mấy bạn nam ngày thường chơi khá thân với Cảnh Trình cùng cô giáo chủ nhiệm đến nhà tang lễ. Trong bầu không khí nghiêm trang, Ái Đệ không kìm được bật khóc thút thít, nhìn còn thảm hại đáng thương hơn cả Diêu Nhạn Lam.
Diêu Nhạn Lam gầy tới mức chỉ cần một trận gió cũng có thế thổi bay, ánh mắt đờ đẫn đáp lễ lại những người tới viếng em mình một cách máy móc.
Khánh Đệ nhìn cảnh ấy, xót xa vô cùng, lúc ôm Nhạn Lam để an ủi, cô ghì hai tay chặt hơn, chỉ hận không thể truyền hết nhiệt lượng trong người mình sang cho cô ấy.
Những hiềm khích và đố kỵ trước kia, giờ nghĩ lại chỉ thấy thật nực cười. Bọn họ cùng ngồi trên một con thuyền, nguyện vì tình yêu mà neo lại, và lại đắm say cùng một phong cảnh.
"Nhạn Lam, phải bảo trọng... Cảnh Trình, cậu ấy ở trên trời sẽ phù hộ cho chị."
Nhạn Lam lẳng lặng gật đầu, tâm trạng trong ánh mắt phức tạp.
Khánh Đệ và đám bạn học cùng lớp ra khỏi nhà tang lễ, không ngừng quay đầu lại nhìn, một người đàn ông trung niên đang thắp hương làm lễ, mấy người đứng sau động tác đồng nhất nhìn có vẻ đều là những người có vị trí. Diêu Nhạn Lam cúi người đáp lễ, chiếc cổ thon trắng cúi gập, đôi xương bả vai nhô cao, tâm trí phiêu dạt, cứ như nơi này đơn độc chỉ còn lại mình cô ấy vậy. Cho dù là thế vẻ đẹp toát ra từ người cô gái ấy vẫn khiến mọi người phải thốt lên đầy cảm thán như trước.
"Chị." Ái Đệ kéo cô
Khánh Đệ hoảng hốt quay đầu lại, nhường đường cho người mình vừa không cẩn thận va phải: "Xin lỗi".
Người đó không đáp lời, ném mẩu thuốc lá xuống đất, đi thẳng ra một góc khác. Lưng hơi khom xuống, gió thổi rối tung mái tóc nhuộm vàng của hắn ta.
Ở một khúc uốn cong của sông Tích Sa, có hai chiếc cần câu bắc ngang trên bờ sông. Dưới ô che nắng, chú Đức buông tiếng cảm thán đầy thỏa mãn: "Mùa xuân câu chỗ nước cạn, mùa thu câu cận bờ. Địa điểm này thật không chọn nhầm".
Người ngồi bên cạnh không buồn liếc nhìn phao câu đang nổi trên mặt nước, cầm bình giữ nhiệt trong tay rót đầy tách trà, cung kính đưa cho chú Đức.
"Chú Đức, hôm nay đã có lệnh bắt rồi, tin tức từ trong đó báo ra là, mấy vụ án lớn giết người cướp của trước đó vẫn chưa phá được, nên thành phố rất quan tâm tới vụ án lần này, coi nó là vụ án lớn, phải xử làm án điểm, chỉ đợi có kết quả thẩm vấn là bên Viện kiểm sát sẽ cho khởi tố ngay. Những tội danh bị liệt kê ra không ít, tội cướp của, tội tổ chức băng nhóm xã hội đen, tội cố ý gây thương tích..."
Không đợi người kia nói xong, chú Đức dằn mạnh chiếc cốc trên tay xuống đất, tức tối nói: "Mẹ kiếp Nhiếp Nhị cũng thật quá tàn nhẫn! Cố ý ám hại người ta mà! Chẳng phải muốn bọn chúng chết cả hay sao!", rồi như nhận ra mình đang mất bình tĩnh, chú Đức vội thở phù một hơi, như đang trút cái gì ra vậy, sắc mặt đỡ hơn một chút, hỏi: "Quang Diệu, những việc khác đã sắp xếp xong chưa?".
"Chú Đức yên tâm, đều sắp xếp xong hết cả rồi. Đã cho người vào trại giam số hai, phí cũng đã đưa cả rồi, tin được. Còn bên tòa án, những người có thể chào hỏi cũng đã gặp. Chỉ là... không tiện dùng danh nghĩa của chú, vì vậy sợ đến lúc đây họ lại không nhiệt tình."
"Phía tên Vu béo có động tĩnh gì không?"
"Không thấy gì. Tang Cẩu ngay tối hôm ấy