80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2777 lượt.

c con đường khác của anh.
Thật không ngờ chú Đức sau khi nghe hai người bọn họ giãi bày xong, nhắm mắt lại suy nghĩ hồi lâu, sau đó mở trừng mắt ra, ánh sáng trong mắt như rực lên. "Thời gian đầu phải bỏ bao nhiêu vốn ra đã tính chưa?"
Khương Thượng Nghiêu hiểu chú Đức muốn kiểm tra anh, anh ngồi thẳng người dậy trả lời: "Chú Đức, bọn cháu định thời gian đầu sẽ làm nhỏ thôi, bởi vì nếu áp dụng hợp đồng hợp tác thì chi phí ký kết ban đầu cũng sẽ cắt giảm được không ít, sản lượng than mỗi năm mười lăm vạn tấn thì chỉ cần ba trăm đến năm trăm vạn làm vốn là đủ. Chủ yếu là tiền mua thiết bị và chạy giấy phép thôi".
"Giấy phép không cần phải lo, chỉ cần hai đứa chuyên tâm vào làm ăn, thì cái mặt già này của chú Đức vẫn còn chút tác dụng." Chú Đức trầm ngâm hồi lâu rồi mỉm cười nói: "Thời gian trước phải làm nhiều bài học lắm đúng không? Tiểu tử, chẳng trách trốn về tận nơi heo hút ấy. Cổ phần định tính thế nào?".
"Cái này phải bàn bạc chi tiết, nhưng quyền quyết định nhất định phải là của chúng cháu. Đây là điều cơ bản..."
Chú Đức lại hỏi tiếp về những vấn đề chi tiết hơn, liếc nhìn Hắc Tử đang ngồi ngủ gà ngủ gật bất giác nổi giận, thò chân đá cho Hắc Tử một cái.
"Thằng ranh này, đầu toàn phân bò à?"
Hắc Tử mơ mơ màng màng mở mắt ra: “Bàn xong rồi? Bàn xong rồi thì đi ngủ thôi, ngày mai cháu còn phải trực nữa".
Khương Thượng Nghiêu và Quang Diệu cùng khẽ phì cười, chú Đức bất lực khoát tay: "Đi đi, đi đi, Thạch Đầu, cậu ở lại đây vài hôm, trước khi đi chú sẽ có tin".
Khương Thượng Nghiêu dạ một tiếng, liền nghe chú Đức nói tiếp: "Những chuyện khác cậu cũng nên để ý một chút, không thấy Quang Diệu ngày nào cũng vắt chân lên cổ à?".
Bắt đầu mặc cả ra điều kiện rồi đây. Khương Thượng Nghiêu tâm sáng như gương, cố ý quay tại nhìn Quang Diệu, cười chân thành, nói: "Anh Quang Diệu, thời gian này phiền anh vậy, khoảng nửa năm nữa chuyện ở mỏ em bố trí xong sẽ cử người tới quản lý, lúc ấy có lẽ sẽ giúp được anh ít nhiều, cần gì anh cứ nói".
Quang Diệu liên tục nói không dám. Chú Đức lim dim mắt, nhìn ba anh em họ không kìm được mỉm cười hài lòng.
Khương Thượng Nghiêu và Hắc Tử ra khỏi thư phòng, Quang Diệu gọi vội người mang nước nóng lên, chú Đức hứng thú quá mức, tự mình rót nước nóng vào bình trà. Chú chầm chậm lau những giọt nước đọng ngoài bình trà đi, đột nhiên thở dài: "Thạch Đầu, viên đá này đã mềm đi nhiều rồi, không thể gọi là Thạch Đầu nữa".
Quang Diệu mỉm cười, đáp: "Chú Đức, đây là việc tốt người ta trưởng thành rồi thì phải có trải nghiệm chứ".
"Tiểu tử thối, có tâm có trí là một việc tốt, nhưng để đối phó với một ông già như ta thì ích gì? Mới ra đã nói tới chuyện làm ăn, chối đây đẩy hết lý do này tới lý do khác, rồi lại chạy về vùng sơn cùng thủy tận ấy, ta cứ nghĩ nó thế là an phận rồi. Nào ngờ giấu đầu giấu đuôi, thì ra nghĩ cách để tới gặp ta ra điều kiện. Đưa ra điều kiện cũng tốt, lại còn kéo cả Hắc Tử vào."
Cho dù rất hiếm khi thấy bộ dạng bực tức như lúc này của chú Đức, Quang Diệu vẫn cảm nhận được sự vui mừng trong niềm hối tiếc của chú. Nhưng anh ta chỉ cười, không nói gì, tiếp tục rót trà cho chú Đức.
"Thằng bé này học hành chẳng đến nơi đến chốn, nhưng rất biết cách dùng đầu óc." Chú Đức nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục nói: "Trên tỉnh chuẩn bị thắt chặt mọi chính sách rồi, tổng công ty năng lượng của tỉnh năm sau sẽ tiến hành tái cơ cấu, muốn thống nhất việc hợp tác khai thác tài nguyên của toàn tỉnh. Một khi tích hợp lại không biết sẽ liên quan tới tinh lực và túi tiền của bao nhiêu người, biết vượt khó mà lên, tân bí thư cũng thật có tài đấy! Tên tiểu tử thối đấy, không biết suy nghĩ thế nào mà lại rất phù hợp với chính sách của cấp trên, chỉ có điều một người vì lợi ích cá nhân, một người vì lợi ích công mà thôi!".
Nói tới chuyện chính, Quang Diệu nghiêm túc hẳn, suy nghĩ đắn đo hồi lâu mới nói: "Chú Đức, chuyện này thật ra cũng có. Tên Vu béo vào tù rồi, mạng lưới mà chúng ta tốn công tốn sức dệt cũng tan. Lần này Nhiếp Nhị đắc ý, chắc chắn sẽ chuyển mục tiêu sang chúng ta. Cháu thấy năm nay việc làm ăn sẽ không thuận lợi lắm. Đường sắt còn có thể giữ được, nhưng trên đường bộ thì khó nói".
"Ta cũng nghĩ như thế. Nếu hắn dám đánh trực diện thì ta sẽ đánh đằng sau hắn. Đợi dự án làm than của Thạch Đầu vững lên, nếu hắn lên mặt thì ta sẽ nuốt hắn." Ánh mắt chú Đức thoáng lóe lên những tia nhìn sắc lẹm.
"Chú Đức, vậy... phía tên Vu béo, mấy vụ án giết người cướp của trước kia của hắn, có cần phải truy tận gốc không? Mấy kẻ thuộc hạ ra tay giúp vẫn đang trốn để chờ, lúc nào cũng có thể ra làm chứng."
"Phía Tang Cẩu có tin tức gì không?"
"Không. Như đá chìm dưới biển, mấy năm nay không thấy một chút tin tức nào."
"Nghèo nhà giàu chợ. Món tiền hắn mang theo khi bỏ trốn đó dùng trong mấy năm nay, có lẽ còn lại cũng không nhiều. Để ý tới động tĩnh ở quê hắn, mầm họa này không thể giữ lại."
Chú Đức nói xong ngửa đầu ra phía sau dựa vào thành ghế sô pha, nhắm mắt suy nghĩ. Dưới ánh đèn vàng mờ nhạt, Quang Diệu ngắm kỹ khuôn mặt