Tác giả: Hồ Tiểu Muội
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1399 lượt.
thật quá ti tiện!” Trần Duyệt phẫn nộ.
“Thế nên mới nói đừng nên đi tìm một gã đàn ông trẻ hơn mình, nuôi “ong tay áo” rồi dâng cho người khác làm chồng. Đó là việc vô cùng dại dột! Tình chị – em vô cùng mệt mỏi! Tớ muốn tìm một đối tượng chỉ cần điều kiện hai bên tương xứng để kết hôn, cho dù có chút cảm tình nhưng không hẳn là tình yêu cũng chẳng sao. Tớ chỉ muốn kết hôn để cha mẹ an lòng mà thôi! Nếu như ở bên Thẩm Nhược Phi……..cho dù hai bên gia đình có đồng ý, hay không cảm thấy tớ lừa gạt “nhi đồng”, cũng không nề hà tuổi tác trải nghiệm của cả hai,thì tớ vẫn cảm thấy đó là bi kịch………Cứ cho là Nhược Phi vô cùng yêu tớ đi, nhưng giữa hai chúng tớ có rất nhiều mâu thuẫn, ảnh hưởng của xung đột đó có thể khiến hai bên gia đình trước tới giờ luôn “thân như thủ túc” phải phản mặt thành thù! Kết luận, từ phương diện nào nhìn vào thì tớ và nó ở bên cạnh nhau là chuyện tuyệt đối không thể!”
“Phan Tiểu Hạ, sao cậu lại biến thành như vậy? Tình cảm là thứ có thể ngồi phân tích mà ra đáp án sao? Cậu sao có thể như “rùa rụt cổ” vậy?”
“Là sợ hãi……..Uông Dương đã làm cho tớ cảm thấy sợ hãi! Tớ chỉ muốn kết hôn, không hề muốn tình yêu!”
“Haizz……..Tên Uông Dương khốn nạn đó! Thực ra, cậu nói cũng đúng, chúng ta đã từng này tuổi rồi, không còn trẻ trung gì cho cam, năm 20 thất tình, đau khổ sẽ có bạn bè tới an ủi, nhưng năm 28 tuổi mà đau khổ vì thất tình thì chỉ chứng tỏ cậu không có mắt nhìn người, đầu óc có vấn đề! Trong hôn nhân, điều kiện là tiên quyết, cảm tình là thứ yếu, nếu chỉ vì tình yêu mà mù quáng lao đầu vào hôn nhân thì sẽ không có kết cục viên mãn. Cho nên là, cả đời này, tớ sẽ không kết hôn!”
Trần Duyệt nói đoạn, nét mặt tăm tối, dường như đang nghĩ tới những việc đau lòng của bản thân! Qua một hồi, Trần Duyệt mới vỗ vỗ vai Tiểu Hạ, cố nặn ra nụ cười an ủi : “Cậu yên tâm! Chúng ta là những phụ nữ thế kỷ 21, chúng ta vào được đại sảnh, xuống được phòng bếp, viết được mật mã, truy được dị thường, giết được ngựa gỗ, vượt được tường rào, lái được xe đua, mua được villa, vật được bò tót, đánh được lưu manh! Cậu thấy chúng ta không thể có được hạnh phúc hay sao?”
“Vậy cậu đi đâu để tóm về được một tuyệt thế mĩ nam ‘ngủ được dưới sàn đất, sống được ngoài hành lang, quỳ xuống nạy chủ trọ, khâu được cả áo quần, nhá được cả cơm thừa, kê được cả đơn thuốc, ẵm được cả trẻ con, nuôi được cả tiểu thư, nhịn được cả hiu quạnh, tranh cả với sói dữ’ đây?” Tiểu Hạ nghiến răng trèo trẹo hỏi lại.
“Ai ya! Đáng ghét! Chỉ biết đả kích tự tin của người ta!”
“Ha ha….Trần Duyệt! Tớ sống ở nhà cậu được không?”
“Hả?”
“Tạm thời tớ không biết đối mặt với thằng bé đó thế nào…….”
“Cho nên cậu lựa chọn “lẩn tránh”?”
“Không phải là “lẩn tránh”, là muốn tạm thời ngồi trấn tĩnh lại tâm tư! Này! Cậu đừng có mà không có nghĩa khí thế chứ! Nhớ năm đó khi cậu thất tình……..”
“Dừng! Dừng! Tớ để cậu ở tạm là được chứ gì? Không như thế lại mang muối xát vào vết thương của người ta!”
“Cảm ơn!” Tiểu Hạ mỉm cười nói.
“Vậy, Thẩm Nhược Phi phải làm sao? Không phải thằng bé đó đang bị thương à?”
“Thương tích không nặng, có thể tự xoay xỏa!” Tiểu Hạ bực bội : “Còn có bản lĩnh………tớ tin là nó không chết đói được đâu! Nếu không thì tìm cho nó một bà giúp việc về chăm sóc là được!”
“Chậc, chậc, chậc, có thể bức Tiểu Hạ vốn luôn “mềm lòng” của chúng ta tới mức độ này, tên nhóc Nhược Phi đó quả là cao tay……..Này, đây là chìa khóa nhà tớ, cậu đi đánh lấy một cái rồi về nhà tớ ở tạm, tớ nói trước nghen, cậu ở nhà tớ thì được, nhưng phải giúp tớ dọn dẹp nhà cửa đó!”
“Biết rồi! Có điều, nấu cơm thì đừng có trông chờ gì ở tớ nhé……”
Hắn đến rồi!
Tán gẫu với Trần Duyệt một lúc, Tiểu Hạ liền cảm thấy tâm trạng đỡ hơn hẳn. Hai người chia tay nhau xong, Tiểu Hạ một mình đi dạo quanh siêu thị, tìm mua mấy thứ nghe nói rất có lợi cho liền xương khớp.
Tính tiền xong, ra khỏi siêu thị, cô theo thói quen giơ túi đồ ra đàng sau, nhưng qua một hồi mà chẳng thấy ai đỡ lấy túi đồ nặng trịch ấy giúp mình, cô mới chợt nhớ ra, Nhược Phi lúc này đang ở nhà dưỡng thương, không thể đi lại, cuối cùng đành cười khổ tự mình xách ra xe.
Sao lại như vậy? Đã xảy ra chuyện như thế rồi mà bản thân vẫn còn nghĩ Nhược Phi luôn ở bên mình sao? Nhưng sao cô lại có cảm giác ngộ nhận này cơ chứ?
Tiểu Hạ ngẫm nghĩ rồi đột nhiên phát hiện ra cô đã quen với việc Nhược Phi ở bên mình tự lúc nào, cảm giác “thói quen” đó thật sự khiến cô khủng bố tột độ! Nghĩ kĩ lại, khi hai người sống chung với nhau, cô hoàn toàn không có chút kiêng dè gì với cậu……….
Khi Tiểu Hạ cuối cùng cũng trấn tĩnh lại, giải quyết mọi gút thắt trong lòng, quyết định về nhà, thẳng thắn nói chuyện với cậu thì cậu đã đi mất rồi!
Tiểu Hạ vỗ ngực lấy cam đảm, luyện lại một lần những lời cô muốn nói với Nhược Phi, mở cửa, bước vào, lại phát hiện cậu đã bỏ đi mất rồi, đột nhiên lòng có cảm giác hụt hẫng vô cùng.
Tên nhóc Thẩm Nhược Phi này rốt cuộc đã đi đâu vậy?
Tiểu Hạ bực tức nghĩ