Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tác giả: Hồ Tiểu Muội

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1428 lượt.

Hạ xót xa nghĩ, bữa cơm trưa hết những 80 tệ, xem ra lần này Uông Dương phải “bớt ăn bớt mặc” một thời gian rồi, nhất định phải tìm cơ hội bù lại cho anh ấy mới được.
Nhược Phi vừa cùng Tiểu Hạ đi dạo quanh vườn trường vừa nói : “Bà và hắn ta rất thân nhau sao?”
“Ai?”
“Uông Dương!”
“A! Cũng bình thường thôi! Ha ha……..Thẩm Nhược Phi! Cậu sắp thi tới nơi rồi, sao lại rảnh mà chạy đến đây hả?”
“Tiểu Hạ! Bà còn nhớ là đã hứa sẽ viết thư cho tôi không? Lâu lắm rồi bà không hề viết lấy một lá thư nào!”
“A? Ha ha……”
Tiểu Hạ mang máng nhớ là mình có hứa sẽ thường xuyên viết thư cho Nhược Phi khi lên đại học, lúc đầu, cô rất tuân thủ chấp hành, nhưng sau đó, số lần hẹn hò của cô và Uông Dương ngày càng tăng lên, vì vậy, cô cũng dần dần quên mất việc này. Giờ Nhược Phi nhắc nhở, cô mới chột dạ : “ Tôi bận học mà………”
“Đừng gạt người nữa! Tôi thấy bà có bận chút nào đâu!” Nhược Phi hừ lạnh tức tối.
“Ha ha……Được rồi! Là tôi sai! Đã được chưa? Tối nay cậu ngủ ở đâu? Có muốn ngủ cùng với Uông Dương không?”
“Bà nói xem?”
“Được rồi! Tôi với cậu đi tìm khách sạn! Thật là thằng bé hoang phí mà…….”






Cùng ăn cơm (2)
Tiểu Hạ giúp Nhược Phi tìm một nhà nghỉ giá cả phải chăng, sau khi thu xếp ổn thỏa cô mới cảm thấy nhẹ nhõm. Cô cực kỳ hưng phấn hỏi Nhược Phi ngày mai muốn đi đâu chơi, Nhược Phi trả lời câu được câu mất, bấy giờ, Tiểu Hạ mới nhận thấy sắc mặt cậu trắng bệch tới đáng sợ, mồ hôi túa ra đầm đìa, răng cắn chặt môi, dường như đang cố gắng chịu đựng cơn đau cực hạn. Tiểu Hạ thất kinh, cuống cuồng hỏi : “Cậu sao vậy?”
“Đau bụng…….”
“Hả?”
Nhược Phi vội lao vào nhà vệ sinh.
“Ừ! Tiểu Hạ, anh yêu em!”
“Em cũng yêu anh!”
Gập điện thoại lại, Tiểu Hạ cười ngọt ngào, nhưng lòng lại dằn vặt áy náy vì đã giấu Uông Dương chuyện này. Cô và Uông Dương từng hứa là sẽ không giấu giếm đối phương bất cứ chuyện gì……….nhưng, đây là do anh ấy “hiểu lầm”, không phải “che giấu”! Rốt cuộc là có nên nói sự thật với Uông Dương không???
“Này! Tôi muốn uống nước!”
Nhược Phi vừa lấy khăn lau tóc vừa bước ra từ nhà tắm, người cậu vẫn còn ướt sườn sượt, song lại thoang thoảng mùi xà bông thơm mát, Tiểu Hạ trợn mắt, sau đó miễn cưỡng đi rót một cốc nước nóng, cậu uống mấy ngụm rồi đặt cốc lên bụng chườm, trông có vẻ rất thoải mái dễ chịu.
Thấy sắc mặt cậu đỡ nhợt nhạt, Tiểu Hạ liền thở phào nhẹ nhõm. Cô gấp áo lại làm gối, sau đó nằm xuống chiếc giường khác, tắt đèn, nhắm mắt, nhưng, mãi chẳng ngủ được, cô lăn qua lăn lại, trở mình liên tục.
Cảm giác kỳ lạ thật………
Cho dù cô và Nhược Phi chơi với nhau từ nhỏ tới lớn đi chăng nữa, giờ hai người lại ngủ chung một phòng, ngay cả Uông Dương còn chưa có lần nào…….
“Tiểu Hạ! Bà ngủ không được sao?” Nhược Phi hỏi.
“Có chút khó ngủ!”
“Vậy để tôi qua bên đó nói chuyện với bà!”
Nhược Phi nói đoạn, ngồi luôn lên giường cô, dọa cô giật mình đánh thót. Nếu không phải thằng nhóc đang bị bệnh, cô căn bản đã cho nó một trận, song, giờ chỉ đành cố gắng nuốt cơn giận xuống. Cô ngượng ngùng kéo chăn che kín người : “Nói cái gì?”
“Phan Tiểu Hạ! Tôi tưởng bà sẽ đánh tôi!”
“Hả?”
“Mỗi lần tôi bị bệnh, thái độ của bà sẽ đặc biệt dịu dàng! Có lẽ, tôi thường xuyên mắc bệnh lại hay!”
“Thằng nhóc nhà cậu lại nói ngớ nói ngẩn gì vậy? Thẩm Nhược Phi! Mai chúng ta không đi chơi nữa, đợi cậu khỏe rồi hãy tính________Cậu thấy thế nào?”
“Bà đang lo cho tôi sao?”
“Hỏi vớ vẩn! Thằng ranh nhà cậu sao mà khó ưa thế không biết!”
Tiểu Hạ bất mãn trách móc Nhược Phi, còn cậu thì chẳng nói chẳng rằng, xem ra tâm trạng không lấy gì làm vui vẻ. Tiểu Hạ tưởng cậu trẻ con vì không được đi chơi nên quạu, cô dịu giọng an ủi : “Đừng giận nữa! Lần này không được đi chơi thì để sau khi cậu lên đại học rồi đi! Dẫu sao thì, khu vui chơi giải trí đó cũng không chạy đi đâu được, lần sau dẫn cậu đi là được mà!”
“Này! Bà đừng dỗ dành tôi như con nít thế!”
“Cậu vốn là trẻ con mà…….Nói thật đi! Việc ôn tập của cậu đến đâu rồi?”
“Miễn bàn!” Nhược Phi tự mãn trả lời.
“Vậy cậu định thi vào trường đại học nào? Thanh Hoa à?”
“Trường S!”
“Gì? Thành tích của cậu hơn tôi rất nhiều, vào trường S có phải phí quá không?”
“Nhưng…….tôi muốn học cùng trường với bà mà!” Nhược Phi lầm rầm.
Giọng nói của cậu không còn như trẻ con cũng không khàn khàn quái gở như lúc dậy thì, thay vào là giọng từ tính êm tai như phát thanh viên! Ngồi bên giường, ánh trăng vằng vặc chiếu trên người cậu, tạo thành chiếc bóng mờ mờ song lại vô cùng đẹp đẽ, in trên tấm chăn trắng tinh khiết. Dầu rằng, người con trai trong lòng Tiểu Hạ là Uông Dương, nhưng cô không thể không thừa nhận, Nhược Phi thừa kế mọi nét đẹp của dì Vương Tuệ, thậm chí còn tuấn tú hơn cả Uông Dương, quả thật là anh chàng đẹp trai mười phân vẹn mười. Hơn nữa, tuy cậu rất được đám con gái ái mộ, song, từ bé tới lớn chưa từng thấy hẹn hò yêu đương ai bao giờ, vẫn giữ đúng chuẩn mẫu mực : “con ngoan trò giỏi”……
“Tiểu Hạ! Thực ra