Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1497 lượt.
Hoặc là cô lên xe tôi đi trước?”
Còn chưa đợi tôi trả lời, Cao Triển Kỳ cũng bước tới, vừa đi vừa gọi tôi: “Trâu Vũ, giúp tôi nghĩ cách đi.”
Tôi vội vàng nói với Cao Triển Kỳ: “Lâm tổng đang ra mặt giúp chúng ta, chắc không vấn đề gì.”
Nghe thấy lời này, ánh mắt của Cao Triển Kỳ sáng lên, bước nhanh tới trước xe của Lâm Khải Chính, gật đầu chào cảm ơn: “Lâm tổng, rất cảm ơn, rất cảm ơn, tôi là Cao Triển Kỳ, là đồng nghiệp của Trâu Vũ, cũng là bạn cũ, bây giờ cũng làm ở văn phòng luật sư, đây là danh thiếp của tôi, nếu có việc gì tôi có thể giúp đỡ, anh cứ nói.” Nói xong liền đưa danh thiếp.
Lâm Khải Chính nhận danh thiếp, khách khí cười: “Không sao, mọi người đều là bạn bè cả mà.”
Cao Triển Kỳ vội vàng gật đầu: “Lâm tổng, rất cảm ơn anh. Lần sau đặc biệt mời anh đi ăn, anh nhất định phải đến.”
Lâm Khải Chính lại khách khí gật đầu, quay sang tôi hỏi: “Cô định sao giờ?”
Tôi biết anh ta muốn hỏi tôi có ngồi xe anh ta không, tôi nghĩ một chút rồi nói: “Không cần đâu, có lẽ tôi đi cùng anh ấy. Cảm ơn anh, Lâm tổng.”
Cao Triển Kỳ đứng bên cạnh nói: “Lâm tổng, lần sau nhất định phải cảm tạ anh.”
Lâm Khải Chính giơ tay, nắm tay anh ta nói: “Chuyện nhỏ mà, không cần quá khách sáo.” Nói xong liền nâng kính xe lên, tăng ga, lái đi rất xa, tung một làn khói bụi.
Tôi vội vàng dùng tay bịt miệng lần nữa, Cao Triển Kỳ bùi ngùi vô cùng trong khói bụi: “BMW 750, xe ngon! Hôm nay đúng là gặp quý nhân!”
Tôi quay người nhìn, người trợ lí đó cũng lên xe đi. Trong lòng tôi bồn chồn, chẳng phải nói muốn giúp chúng tôi xử lí à, sao đã đi rồi.
Đột nhiên nghe thấy cảnh sát giao thông bên kia gọi: “Ôi, chiếc xe honda kia đi đi , đi đi, lần này có lãnh đạo giúp đỡ, lần sau đừng để tôi thấy anh lần nữa!”
Tôi và Cao Triển Kỳ nhìn nhau, giải quyết xong rồi, Lâm Khải Chính này thật lợi hại!
Hai người lập tức lên xe, hất bụi mà đi.
Bất ngờ lại một lần nữa lại đẩy cô tới trước mặt anh. Cô yên tâm để anh dắt trở lại mặt đất.
Sáng hôm sau, sau khi ra ngoài làm việc trở về phòng hành chính, phát hiện Cao Triển Kỳ đã dùng cảm xúc mạnh mẽ sống sót trở về, đem việc trải qua tuyên dương một lượt trước mặt mọi người, khi tôi bước vào, thấy mọi người đều dùng ánh mắt rất ngưỡng mộ nhìn tôi, bốn năm nữ trợ lý trẻ thậm chí còn đi theo tôi vào văn phòng, vây tôi ở giữa.
“Chị Trâu, Lâm Khải Chính có phải rất đẹp trai không?” “Sao chị quen anh ấy?” “Anh ấy có phải chưa có bạn gái không?” “Lần sau đưa chúng em đi làm quen nhé!” … Các cô gái líu lo, mỗi người một câu, tôi không biết trả lời từ đâu.
“Các cô đang phát điên gì đấy?” Tôi kỳ lạ hỏi: “Sao đều biết anh ta?”
“Đương nhiên biết, anh ấy là vương tử kim cương nổi tiếng nhất trong thành phố, anh tuấn phóng khoáng, gia đình giàu có, có lần một người bạn làm phóng viên của em từng phỏng vấn anh ấy đã bị hôn mê ngay tại chỗ.” Tiểu Trang chuyên lo việc nội bộ nói.
Lúc này, sự chú ý của mấy cô nàng lại quay lại tôi: “Trâu Vũ, Lâm Khải Chính đẹp trai lắm không, miêu tả chút đi!”
Tôi nghĩ một chút rồi nói: “Trông rất được nhưng cũng không đến nỗi nói đẹp trai không chịu được, vậy thôi! Ngũ quan khá tương xứng!”
Mọi người rõ ràng không hài lòng với câu trả lời của tôi.
“Luật sư Cao nói đẹp trai hơn anh ấy một chút, có thể khiến luật sư Cao thừa nhận người khác đẹp trai hơn anh ấy thật không dễ dàng.” Tiểu Trương nói.
“Đó là vì Lâm Khải Chính giúp anh ta.” Tôi trả lời.
“Chị Trâu, sao chị quen Lâm Khải Chính? Giới thiệu cho chúng tôi quen chút đi?” “Đúng rồi, nhân lúc anh ấy vẫn chưa có đối tượng, chúng ta còn có cơ hội.” “Chị Trâu, chị biết anh ấy rốt cuộc đã kết hôn hay chưa?”…
Tôi ngồi xuống trước bàn văn làm việc, hai tay chống lên mặt bàn, dùng giọng điệu “dội nước lã” nói với mấy kẻ si tình kia: “Các em, chị sẽ trả lời các câu hỏi của mọi người như sau: Thứ nhất, chị và Lâm Khải Chính là bạn bè thông thường, gặp mặt không quá 5 lần, anh ta có coi chị là bạn không thì còn chưa chắc; Thứ hai, Lâm Khải Chính đã có bạn gái rồi, bây giờ đang ở Hồng Kông, chắc năm nay sẽ kết hôn, vì vậy các em đã không còn cơ hội; Thứ ba, đừng nằm mơ nữa, suy nghĩ tới đối tượng thực tế chút đi, các thanh niên chưa kết hôn xung quanh chúng ta không ít, ví dụ như Cao Triển Kỳ này.”
Các cô nàng có phần nản lòng, cúi đầu đi ra, Tiểu Trần vừa đi vừa lầu bầu: “Cao Triển Kỳ?! Anh ấy nào có để ý bọn em, anh ấy chỉ quan tâm chị thôi.”
Tôi thực chẳng còn lời nào để nói. Mấy cô nàng này.
Lúc này, Cao Triển Kỳ thò đầu ngoài cửa.
Anh ta bước tới trước mặt tôi, dùng giọng điệu thần bí, nói: “Cô đoán tôi qua tôi gặp ai?”
“Ai? Bin Laden à!”
“Xì, nghiêm túc chút đi.”
“Ngoài Bin Laden ra, anh gặp ai đều không kỳ lạ.”
Cao Triển Kỳ thấy tôi không mắc câu anh ta, đành tự khai: “tối qua ở khách sạn tôi gặp – Tả – Huy!”
Đáp án này thật khiến tôi thấy quá vô vị, “Thấy anh ta thì có gì lạ lẫm?”
“Tối qua anh ta kéo tôi đi ăn đêm, nói rất lâu, hai người uống say túy lúy.”