Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thứ Ba

Tình Yêu Thứ Ba

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341484

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1484 lượt.

t đứng nhìn, ngoan ngoãn bật đèn xanh.
Vừa nhìn đồng hồ đã gần 6 giờ. Tôi quyết định có lẽ cứ đi ăn bữa cơm này, cho dù thế nào cũng là một cơ hội, loại luật sư bé nhỏ như chúng tôi rất khó có cơ hội trực tiếp gặp mặt lãnh đạo của toàn án tối cao của tỉnh.
Tôi gọi vào di động đối ngoại của Lâm Khải Chính. Không ngoài dự đoán, sau hai tiếng chuông lại là giọng của người đàn ông đó: “Chào cô.”
“Chào anh, tôi tìm Lâm tổng.”
“Xin hỏi, cô là ai?”
“Tôi họ Trâu.”
Giọng nói bên kia đột nhiên trở nên nhiệt tình: “A, luật sư Trâu à, Lâm tổng hiện nay không ở đây, anh ấy nhờ tôi nói với cô mời cô 6 giờ trực tiếp đi tới lô dành cho đế vương của khách sạn Thiên Nhất.
“Vâng, cảm ơn anh.”
“Không cần, không cần đâu, tạm biệt.”
“Tạm biệt.” Tôi gác máy, trong lòng cảm thán, người có quyền có thể chỉ sợ dính vào chỗ nào đều là chỗ tốt, có lẽ tôi nên tìm cơ hội chụp ảnh chung với Lâm Khải Chính, nhỡ may sau này anh ta trở thành người giàu nhất Trung Quốc, tôi sẽ treo ở văn phòng còn khoe khoang.






Cuối cùng cô ngạc nhiên khi nghe anh kể về lần gặp gỡ đầu tiên đó.
Vận mệnh một tay sắp đặt cuộc gặp gỡ như vậy. Cuộc đời thật không phải lúc nào cũng giữ lại chỗ dư.

Sáng sớm bò dậy, vốn chưa tỉnh rượu, đầu đau kinh khủng, tôi để vòi hoa sen làm ướt 20 phút mới tỉnh táo hoàn toàn.
Nghĩ tới sáng nay còn phải hẹn một đơn vị cố vấn tới văn phòng thảo luận hợp đồng, tôi vội vàng ăn mặc chỉnh tề, khoác túi chuẩn bị ra cửa. Lúc này, tôi phát hiện không có hồ sơ vụ án. Nghĩ kĩ lại, tôi nhớ ra tối qua khi lên xe Lâm Khải Chính, thuận tay đặt trên ghế ngồi, sau đó sốt ruột xuống xe, hoàn toàn quên việc này.
Lòng tôi hối hận không kịp, xem ra lại phải liên lạc với anh ta, trời ạ, anh ta sẽ không cho rằng tôi cố ý tạo cơ hội chứ.
Tôi cúp điện thoại, tự than bản thân thời vận kém, nghĩ lại, vì chuyện của Trâu Nguyệt phải nói chuyện với anh ta, cũng tốt, nhân cơ hội sử dụng vũ khí sát thủ mà tôi đã nghĩ.
Tới văn phòng, người của đơn vị cố vấn đã đang đợi tôi, tôi lập tức tập trung vào công việc.
Vừa làm đã mất cả ngày, đợi tới khi tiễn bọn họ liền tới giờ tan làm.
Tôi trở về văn phòng, mở máy tính định xem tin tức. Cao Triển Kỳ bước vào: “Người yêu dấu, bản hợp đồng này tôi xem rồi, muốn lật lại chỉ sợ rất khó, điều khoản rất chặt chẽ, không có sơ hở.”
Tôi gật đầu nói: “Chính xác là thế, tôi cũng xem rồi, nhất thời không tìm ra chỗ nào để bắt đầu.”
Cao Triển Kỳ đổ xuống ghế xoay đối diện tôi, theo quán tính để ghế trượt ra xa.
“Anh nhẹ nhàng chút đi.” Tôi nói: “Hỏng thì anh đền đấy.”
“Cô có bằng chứng gì chứng minh tôi ngồi hỏng, nếu ghế hỏng rồi, khiến tôi bị thương thì sao, tôi còn kiện cô quản lí không tốt, và còn không có hướng dẫn sử dụng rõ ràng.”
Anh ta lại bắt đầu mắc bệnh nghề nghiệp.
“Đúng, anh nhắc tôi nhớ. Lần sau tôi dán giấy viết “Cao Triển Kỳ không được ngồi.”
“Vậy tôi phải kiện cô kỳ thị, dựa vào cái gì mà tôi không được ngồi, tôi cũng có quyền nghỉ ngơi hợp pháp.”
“Dở hơi!” Tôi lườm anh ta một cái, quay đầu xem tin tức.
Anh ta dùng lực chân dưới trượt trước bàn, mặt sát lên trước: “Người đẹp, buổi tối cùng ăn cơm nhé?”
“Không đi không đi, tối qua uống nhiều, hôm nay dạ dày vẫn rất khó chịu, chẳng muốn ăn cái gì.”
“Tửu lượng của cô vẫn cần luyện tập thêm. Tối nay không uống rượu, tôi phát hiện một chỗ ăn đồ quê, gọi thêm mấy người nữa, tôi mời.”
“Tôi không đi, thật sự không có cảm giác muốn ăn, các anh đi đi. Tiểu Nguyệt đang ở nhà một mình.”
“Sao Tiểu Nguyệt không đi làm? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Không sao, nó làm ở đó không vui, muốn chuyển chỗ.”
“Có phải giám đốc bộ phận đó biến thái không? Đừng từ chức, đổi bộ phận khác thử xem, cùng lắm làm việc tiêu cực biếng nhác, tôi xem thỏa thuận trên hợp đồng rồi, nếu công ty muốn sa thả cô ấy, phải đền bù một khoản tiền rất lớn, đợi công ty chiên cô ấy lên, tốt biết bao!”
“Được rồi, tôi sẽ suy nghĩ.” Tôi vừa ấn chuột, vừa nói.
Đột nhiên anh ta nắm chặt tay dùng chuột của tôi, nói nồng nàn: “Trâu Vũ, đừng vất vả quá, tôi sẽ đau lòng.”
Nghe lời này khiến toàn thân tôi nổi da gà, tôi vội vàng rút tay ra, làm động tác buồn nôn. Cao Triển Kỳ đứng lên, cười ha ha: “Sao? Cảm động rồi à?”
“Vốn dĩ không có cảm giác muốn ăn, tối nay càng phải tuyệt thực rồi.” Tôi nói lớn.
“Giảm béo cũng tốt. Gần đây béo ra rồi.” Thằng cha này, vừa nói vừa ra khỏi văn phòng.
“Có béo hơn cũng không phải việc của anh!” Tôi hét theo bóng anh ta.
Gần đây toàn gặp nhà thơ trữ tình, sợ nguyên cớ là do mùa xuân đến rồi. Tôi thầm than vãn trong lòng.
Cả cuối tuần đều phải đi học lớp thạc sỹ luật tại đại học Sư phạm, bài giảng của giáo viên nhàm chán vô vị, có điều ôn lại cuộc sống giảng đường thường khiến người ta cảm thấy vui vẻ.
Tôi sai Trâu Nguyệt về nhà thăm mẹ, tiện thể mang tiền thuốc thang và tiền sinh hoạt tháng sau. Cha tôi mất từ nhiều năm trước, mẹ tôi phát hiện bị bệnh thận cũng hơn hai năm, bây giờ dựa vào phương pháp lọc máu