Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thứ Ba

Tình Yêu Thứ Ba

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.

trong thành phố hoa lệ xa xôi ấy, người tôi yêu đang ân ái vợ chồng bên người phụ nữ khác, tôi cũng vì loại tưởng tượng đau khổ này mà cả đêm không ngủ, ăn ngủ không yên.
Nhưng, khiến tôi ăn ngủ không yên không phải chuyện này, chính cái đêm sau khi tôi và Khải Chính tạm biệt, nhận được cuộc điện thoại từ quê nhà, mẹ đột nhiên tắc mạch máu não, vào viện.
Ba chị em chúng tôi vội vã trở về trong đêm. Đến viện, mẹ đã được đưa vào phòng điều trị đặc biệt, bác sĩ nhìn thấy chúng tôi, câu đầu tiên chính là: “Cô là người nhà bệnh nhân à? Đến đây, ký nhận giấy thông báo bệnh nguy kịch”.
Tôi run rẩy ký tên mình.
Tôi hiểu anh ta chỉ Lâm Khải Chính, lắc đầu nói: “Không, tôi không nói cho anh ấy biết”.
“Vì sao?”
“Anh ấy không nhất thiết phải biết. Anh cũng đừng nói, được không?”
Cao Triển Kỳ đột nhiên thở dài: “Ôi, Trâu Vũ, thực ra cô sống thực sự quá vất vả””.
Ai nói không phải? Khoang mắt tôi đỏ lên, nhắm mắt, dựa vào vai anh ta, không lên tiếng.
5 giờ sáng ngày mùng 5 tháng 11, mẹ tôi trút hơi thở cuối cùng, rời bỏ chúng tôi. Bác sĩ che vài trắng lên gương mặt bà, Trâu Nguyệt và Trâu Thiên quỳ trước giường, khóc rưng rức. Nhưng tôi nhất thời đầu óc trống rỗng, chỉ ngây ngô đứng chỗ cũ.
Hai cậu qua nói với tôi: “Trâu Vũ, dì lớn, dì ba còn có chú họ, họ đều đang đợi tin, cháu nhanh báo tin cho họ đi”.
Tôi tỉnh tỉnh mê mê một mình ra khỏi phòng bệnh, tới bãi đỗ xe phía ngoài, bắt đầu gọi điện.
Điện thoại kết nối, vang lên một tiếng, hai tiếng, ba tiếng, bốn tiếng, xem ra dì cả, họ đang ngủ say rồi, lúc này báo tin chết, thật tàn nhẫn.
Tôi đang định chuẩn bị cúp máy, đột nhiên, điện thoại vang lên tiếng một người đàn ông: “Alô, giờ này vẫn chưa ngủ à em?”
— là Lâm Khải Chính! Tôi tưởng tôi gọi là số của nhà dì cả, ai biết trong tiềm thức tôi lại gọi vào di động của anh.
“Xin lỗi, em gọi nhầm”. Tôi vội vàng nói.
“Không sao. Nhưng sao giờ này em vẫn chưa ngủ, xảy ra chuyện gì?” Anh hỏi một cách quan tâm.
Đêm khuya tối đen, mình tôi cô đơn đứng ở bãi đỗ xe không người, cái lạnh mùa thu khiến tôi run lẩy bẩy. Lời nói dịu dàng của anh xuyên qua thần kinh kiên cường chống đỡ của tôi, tôi run rẩy nói, câu trước không ăn khớp câu sau: “Khải Chính, em rất buồn, làm thế nào? Em không biết nên làm thế nào? Đều là lỗi của em, em sớm đưa bà đi viện, em sớm đưa bà đi thay thận, em chăm sóc bà nhiều hơn, nói chuyện với bà nhiều hơn thì tốt biết bao… Em hối hận chết mất!… Đều là lỗi của em… làm thế nào?”
“Trâu Vũ, đừng nóng vội, xảy ra chuyện gì? Ai xảy ra chuyện? Em nói từ từ xem nào”. Anh vẫn trấn tĩnh bên đầu kia điện thoại.
Khoảnh khắc này, bi thương bắt đầu tuôn trào như đê vỡ, hai chân tôi mềm nhũn, khụy xuống trên nền xi măng, bắt đầu khóc nức nở, vừa khóc vừa gọi anh trong điện thoại: “Khải Chính, Khải Chính, em nên làm thế nào? Em không còn mẹ nữa rồi! Mẹ em chết rồi! Em không còn mẹ nữa…Khải Chính, em nên làm thế nào? Em nên làm thế nào? Mẹ em chết rồi, em nên làm thế nào đây?…”
Khải Chính chắc bị tôi dọa cho sợ, bên kia không ngừng gọi tên tôi, thử an ủi tôi, tôi nào có lý trí để nói chuyện với anh, chỉ biết quỳ trong bóng tối, ôm di động khóc không ngừng, cho tới khi di động bị tắt hoàn toàn vì hết pin.
Hơn Hơn 9 giờ sáng, anh Phó nhanh chóng tới bệnh viện, tìm tôi ở nhà xác.
Tôi và anh ấy ra ngoài cổng, anh thở hổn hển nói: “Nơi này không dễ tìm, tôi đã tìm vài bệnh viện. Luật sư Trâu, hãy nén bi thương. Lâm tổng gọi đường dài về chỉ thị cho tôi, toàn quyền đại diện anh ấy đến giúp đỡ sắp xếp, có chuyện gì có thể làm, ví dụ như dùng người, dùng xe, cô cứ nói”.
“Anh ấy đang ở đâu?” Đây là câu tôi muốn hỏi đầu tiên.
“Ở Mỹ, hình như là Chicago, lần trước nghe anh ấy nói qua”. Anh Phó trả lời.
Lúc này tôi mới nghĩ tới từ chối, tôi chân thành nói: “Anh Phó, không cần đâu, mẹ tôi chỉ là một giáo viên tiểu học, bạn bè thân thích không nhiều, vì vậy lễ truy điệu ngày mai rất đơn giản, không cần phải giúp gì, có lẽ anh cứ về đi”.
Anh Phó liên tục xua tay: “Vậy không được, Lâm tổng chỉ thị tôi ở đây, tôi không dám kháng chỉ, đương nhiên, tôi đứng ở đây cũng không thích hợp, có việc gì cô cứ gọi điện cho tôi.”Nói xong, anh ta dường như nhớ ra cái gì, quay người ra xe, cầm ra một chiếc di động mới. “Lâm tổng kêu tôi mang cho cô chiếc di động này, chắc di động của cô hết pin, để cô thay. Trên đường tôi sạc đầy pin trên xe rồi, cô yên tâm”.
Tôi không thể nhận: “Không cần, tôi có sạc pin, có thể sạc”.
“Được rồi, được rồi, cầm đi, con người Lâm tổng cô cũng không phải không biết, cô không lấy, anh ấy sẽ không vui”. Anh Phó vừa nói vừa nhét di động vào tay tôi, quay người lên xe. “Có chuyện gì gọi điện cho tôi nhé!” Anh vẫy tay, lái xe ra khỏi cổng viện.
Sau khi khóc đã đời, thực ra tôi đã hối hận vì kể với Khải Chính tin này, cũng không biết cuộc điện thoại đó có mang lại rắc rối cho anh trong tuần trăng mật không. Vì vậy, tôi cúi đầu nhìn chiếc điện thoại Samsung mới tinh, thầm quyết định tạm thời không mở máy, dứt khoát không gọi được, ngược lại sẽ k