Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2309 lượt.

ại, lần tìm theo địa chỉ ghi trong điện thoại.
“Đi qua ngõ này, đi về bên trái qua con đường nhỏ, rồi rẽ phải là tới”, Vi Tinh vừa đi vừa lẩm bẩm. Suốt dọc đường cô phát hiện nơi này rõ ràng đang giữa trưa, mà lại cực kỳ yên tĩnh, hàng N tiệm cắt tóc mà không có tiệm nào mở cửa.
Thỉnh thoảng có cô gái đi dép lê, tóc buông xõa từ trong phòng đi ra hắt nước hay làm gì đó, trông thấy Vi Tinh cũng đề nhìn dò xét một lượt từ đầu đến chân. Sơ mi trắng, váy chữ A, giày cao gót, có thể là cảm giác trang phục của mình không ăn nhập tí gì với nơi này, Vi Tinh thấy không thoải mái, vội rảo bước nhanh vào trong.
Nhưng cứ theo chỉ dẫn trong tin nhắn Vi Tinh càng đi càng rối tung rối mù, đến một cửa ngõ, cô đứng lại lôi điện thoại ra định gọi cho cô đồng nghiệp tên Liêu Mỹ kia để hỏi, “139……1261…… Á!!!”. Đang cúi đầu bấm điện thoại, Vi Tinh kêu lên một tiếng thất thanh rồi ngã ngồi ra đất.
“Ấy chết, đồng chí, xin lỗi, rất xin lỗi, cô không sao chứ, tôi vội quá, không trông thấy cô, thật sự rất xin lỗi cô!”, một giọng nam cao trầm dồn dập vang bên tai Vi Tinh. Bị xe đạp quật ngã, Vi Tinh có hơi choáng, ngẩng đầu lơ mơ nhìn người đàn ông đang ngồi xổm bên cạnh.
Bốn mắt chạm nhau, Cao Hải Hà đang từ đơn vị vội vàng đi ra bỗng sững sờ, cô gái này nhìn sao quen quen, không biết đã gặp ở đâu rồi. Vừa rồi nhận điện thoại, nghe tin vợ và cô em vợ vừa xuống tàu đều đang ở đồn công an, trong điện thoại vợ chỉ biết khóc, cô em vợ cũng chỉ biết khóc, sau cùng cảnh sát phải bắt máy bảo anh tới ngay. Cao Hải Hà không hiểu đầu đuôi thế nào cũng chỉ biết xin với chính ủy cho nghỉ để chạy ngay tới, cũng may đơn vị cách đó cũng không xa lắm, mượn cái xe đạp anh vội vã lên đường. Không ngờ lúc rẽ ở đầu ngõ lại đâm vào người ta.
“Đồng chí này, hình như chúng ta đã từng gặp nhau thì phải?”, Cao Hải Hà buột miệng hỏi, vừa mới định thần lại, Vi Tinh vô thức hỏi, “Anh là ai?”, tiếp đó ngoái đầu tìm điện thoại. “Điện thoại của tôi!”, cô hét toáng lên, định gượng đứng lên đi nhặt cái điện thoại “giải thể” như Liên Xô cũ. “Ui chao”, vừa cử động đã thấy đau ở mông, cúi đầu nhìn, “Váy của tôi!!! Anh xem!” Cao Hải Hà nhìn theo, quả nhiên, trên chiếc váy ghi đã hằn lên mấy vết bẩn.
“Thực sự rất xin lỗi, để tôi đền cho cô”, Cao Hải Hà theo bản năng định đỡ Vi Tinh dậy, Vi Tinh cũng theo phản xạ có điều kiện trốn tránh, tự mình liêu xiêu đứng dậy. “Vi Tinh? Thế này là thế nào?!”, Mễ Dương dừng như dừng xe Ferrari, tạt đuôi một cái dừng ngay xe đạp lại. Tiếp đến anh nhảy ra khỏi xe, cũng không thèm quan tâm chiếc xe đạp loạng quạng rồi đổ chỏng gọng ra đất, một tay túm lấy Vi Tinh xem xét một lượt từ trên xuống dưới.
Vừa rồi từ xa đã trông thấy một đôi nam nữ đang “giằng co”, cô gái trông rất giống Vi Tinh, vội phóng thật nhanh, phát hiện quả nhiên là Vi Tinh, cô đang trốn tránh cái gì, còn người đàn ông kia lại vẫn đang “động chân động tay”! Bây giờ nhìn ra, Vi Tinh thì quần áo lấm lem, mặt mũi trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi, mồ hôi còn có cả giấy (Thực ra lúc nãy bác lái xe định nói, cô gái, khăn giấy lau mồ hôi còn dính trên trán kìa), tạo hình vô cùng nhức mắt, Mễ Dương lập tức sa sầm mặt mày, nhìn chòng chọc Cao Hải Hà, “Anh là ai? Định làm trò gì?!”.
“Mễ Dương?”, Vi Tinh ngây ra nhìn Mễ Dương đang như thần binh thiên tướng, anh không còn cái vẻ cợt nhả thường ngày nữa, mà đang vô cùng nghiêm túc nhìn mình. Những khổ sở vì làm bảng biểu lúc trước, khổ sở vì đọc không hiểu email, hôm nay lại bị Amy bắt nạt, tới giờ vẫn chưa được ăn cơm, tin nhắn thì gửi không đi, vừa xong lại còn bị xe đâm, bao nhiêu uất ức tủi thân và áp lực bỗng chốc tuôn cả ra… “Oa…”, Vi Tinh căn bản không kiềm chế nổi nữa bắt đầu cất tiếng khóc, vừa khóc vừa gọi, “Mễ Dương, Mễ Dương…”.
Mễ Dương hồn vía lên mây, tiếp đó cơn giận dữ trong lòng phút chốc bốc lên ngùn ngụt, anh một tay túm lấy cổ áo Cao Hải Hà còn đang chưa hiểu chuyện gì xảy ra, “Đồ khốn!”, sau câu chửi rủa là cái nắm đấm đầy căm phẫn…
“Á…”, tiếng khóc của Vi đại tiểu thư nín bặt, trơ mắt nhìn Mễ đại hiệp từ trước mắt mình… bay ra…






Chó Mèo Một Nhà Thân
“Cậu giỏi thật đấy, đánh nhau, lại còn đánh nhau giữa đường giữa phố”, đồn trưởng Ngưu cầm cốc giữ nhiệt đi qua đi lại quanh Mễ Dương, trên mặt vẫn là nụ cười híp mắt thường ngày. Mễ Dương trên người vẫn chưa phủi sạch bụi cứ đứng ngay đơ. Nhìn khóe môi bị trầy của Mễ Dương, đồn trưởng Ngưu càng thấy khi cơn giận lên đến đỉnh điểm, thì to gan đến độ việc gì cũng dám làm.
“Bản lĩnh cao siêu nhỉ! Cậu, đường đường là một cảnh sát mà lại đi đánh nhau với dân thường, ừ thì đánh nhau, cứ coi như là ngoài giờ làm, cậu lại còn mặc nguyên cả cảnh phục! Ừ thì mặc cảnh phục đánh nhau, thế mà cậu lại còn để bị thua!”. Đồn trưởng Ngưu mắt trợn tròn như hai con ốc nhồi, Mễ Dương chớp mắt, nói, “Sao cơ ạ?”, “E hèm!”, đồn phó Cù đang ở bên chỉnh lý hồ sơ ho khan một tiếng.
“Đồn trưởng của các anh thật có khiếu hài hước”, Phì Tam Nhi nhoài người nửa như bò ra bàn cườ