Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342323

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2323 lượt.

o mình được sướng cái mồm trước đã!”, ông Vi làm ra vẻ nghiêm túc nói. Vi Tinh bật cười khanh khách, tuy rằng bố không thể giúp cô điều gì thực chất, nhưng có thể trút bầu tâm sự với người nhà, cô cũng thấy nhẹ nhõm đi nhiều.
“Ơ, mẹ hôm nay làm sao thế, bình thường nghe con than vãn, mẹ liền bảo là lỗi do con!”. Cười xong Vi Tinh bỗng thấy có cái gì khang khác, suy xét một hồi mới nhận ra là mẹ hôm nay hơi bị im hơi lặng tiếng. Nghe con gái hỏi thế, ông Vi cười phá lên, “Mẹ con á, hôm nay tại cái mồm làm khổ cái thân, lực bất tòng tâm rồi.”
“Vi Đại Thắng, ông nói cái gì hả, tôi không lên tiếng, là tới lượt ông tuyên truyền phản động đấy hả?”, bà Vi không kìm được lên tiếng. Vi Tinh ngồi thẳng dậy, cẩn thận dò xét một lúc, “Ôi, mẹ, mặt mẹ sao lại hơi sưng sưng thế kia, đây bên này này”, cô đưa tay ra định sờ, bà Vi nghiêng đầu né tránh. “Đừng có chạm vào!”. “Rốt cuộc là làm sao?”, Vi Tinh càng không hiểu xảy ra chuyện gì.
“Đừng nhắc nữa, chính là do đống quả hạch Đông Bắc[5'> con mua trên cái gì bảo[6'> hồi tháng trước đó. Mẹ con nói con mua rồi chưa ăn được mấy đã vứt xó, để thêm nữa nó gắt dầu[7'> rồi không ăn được, bà ấy sợ bỏ phí, hôm nay bỏ ra thanh toán hết rồi, lợi cũng sưng phồng lên rồi”, ông Vi làm vẻ mặt vô cùng khâm phục. “Hả? Mẹ, cả cân[8'> đó mẹ ăn hết rồi à, không sợ nóng trong người hay sao?”, Vi Tinh miệng há hốc.
[5'> Một loại quả khô, vỏ rất cứng, nhân chỉ có một hạt, như hạt dẻ, hạt sồi.
[6'> Taobao: trang mua sắm trực tuyến lớn nhất Trung Quốc.
[7'> Loại quả có nhiều dầu để lâu bị chảy dầu ra sinh mùi hôi hắc.
[8'> Cân Trung Quốc = 0.5kg.
“Còn phải nói, con mua cái thứ đồ vớ vẩn gì thế hả, đã cứng không nhằn nổi thì thôi, lại còn bỏ cả cục sắt vào trong cho nặng nữa. Mẹ nói cho con biết, từ sau đừng có mua mấy thứ lung tung trên mạng nữa, nghe rõ chưa hả!”, bà Vi bưng hàm bực bội nói.
Vi Tinh im lặng một lúc lâu gượng cười hỏi, “Ý mẹ nói là miếng sắt chẻ đôi, ở giữa có khe hở, bóp bóp hai bên thì chuyển động đúng không?”, bà Vi đáp, “Thế thì làm sao?”. Vi Tinh cắm đầu xuống sô pha khóc thét, “Ôi mẹ của con ơi, đấy là kẹp quả hạch của cô em chủ tiệm có lòng gửi tặng đấy ạ…”
Trong lúc Vi Tinh bị bà mẹ dũng mãnh như thần làm cho dở khóc dở cười, thì Mễ Dương đang ngồi trong một quán ăn nhỏ với Phì Tam Nhi và Giang Sơn uống rượu tán phét. Thực sự không có cách nào khác, lão Phì Tam Nhi miệng rộng ấy vừa rời khỏi đồn, liền đem chuyện Mễ Dương bị điều xuống cấp cơ sở nói cho Giang Sơn, liền đó là điện thoại của Giang Sơn gọi đến, Mễ Dương chỉ còn biết cười trừ, Giang Sơn đâu phải loại dễ bị lừa như Phì Tam Nhi.
“Nói xem bạn thân cái kiểu gì hả, xảy ra chuyện lớn như thế mà không thèm nói với anh em một tiếng, nếu không phải hôm nay chạm mặt, không biết cậu ta còn định giấu giếm đến bao giờ, cậu ta không mời thì ai mời nữa!”, Phì Tam Nhi uống đến mặt đỏ giọng ồm vừa nói vừa ợ rượu. Giang Sơn chau mày dùng tay quạt không khí, “Shit, mùi gì thế này hả trời!”
“Hi hi, bia Yến Kinh cộng với vị cay đặc biệt! Ợ!”, Phì Tam Nhi cười hì hì đáp, lại còn cố tình tiến đến phả hơi vào mặt Giang Sơn. “Nhìn cậu cũng đủ biến thái lắm rồi!”, Giang Sơn tức tối đẩy mặt anh ta ra, Phì Tam Nhi rống lên, “Shit, chịu hết nổi rồi, đi tháo cống ra cái đã!”
Giang Sơn quay sang nhìn Mễ Dương đang tủm tỉm cười, e hèm một tiếng. “Cậu được lắm!”. Câu nói không đầu không cuối, nhưng Mễ Dương hiểu ngay ý của cậu bạn, với tay lấy chai bia rót đầy hai cốc, rồi cầm cốc khẽ nói, “Xin lỗi! Không phải cố ý giấu cậu đâu!”. Giang Sơn giơ nắm đấm thụi vào vai Mễ Dương một cái rồi mới cầm cốc tu một hơi cạn.
Hai người này là bạn cùng lớp suốt từ cấp 1, cấp 2, cấp 3, bạn thân tuyệt đối, anh em chí cốt tuyệt đối, Mễ Dương nhiệt tình, Giang Sơn bình tĩnh. Còn về sự xuất hiện của đồng chí Phì Tam Nhi, Mễ Dương vẫn luôn hối hận về cái thời nhỏ dại ngây thơ của mình, kết nghĩa anh hùng gây chuyện, từ một xó xỉnh tối tăm nào đấy giải cứu được thằng cha này, không chỉ trả giá bằng việc gãy tay, lại còn từ đó gánh theo một cục nợ ném không đi.
Hai người chí hướng học hành không giống nhau, Mễ Dương muốn trở thành Địch Nhân Kiệt[9'> thứ hai, còn thần tượng của Giang Sơn lại là George Soros[10'>, do đó khi thi đại học, một người theo học chuyên ngành điều tra hình sự Đại học Cảnh sát, người kia lại vào Học viện quản lý kinh tế Đại học Bắc Kinh. Còn đồng chí Phì Tam Nhi học hành lẹt đẹt sau khi tốt nghiệp cấp 3 liền kế thừa xưởng sửa chữa của bố.
[9'> Chính trị gia kiệt xuất thời Đường, tể tướng dưới thời Võ Tắc Thiên chấp chính.
[10'> Thương nhân quốc tịch Mỹ gốc Do Thái, nhà đầu cơ tiền tệ, nhà đầu tư cổ phiếu, nhà từ thiện,… nổi tiếng.
Gần núi dựa núi, gần sông nhờ sông, mấy xưởng sản xuất gần đó, việc duy tu một số thiết bị nhỏ và mua sắm linh phụ kiện đều bị họ ký hợp đồng mất, sau này là Mễ Dương nhờ bố giúp đỡ. Mật ít ruồi nhiều, món béo bở vậy đương nhiên số người bám theo không phải là ít, không có quan hệ “cứng” đặc biệt, căn bản đừng nghĩ đến việc tham gia tranh giành.
Khi ấy Phì Tam Nhi không


Pair of Vintage Old School Fru