Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342345
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2345 lượt.
à mát mẻ, ngõ vắng không một bóng người, mà kể cả có người, cũng chưa chắc đã có ai ra tay giúp đỡ, đúng giờ phút quan trọng ấy, Vi Tinh lại quên béng mất vụ gặp kẻ trộm phải la cháy nhà rồi.
Đùa gì chứ hả! Nếu chỉ có 200 đồng bạc thì không nói làm gì! Đằng này chứng minh thư, thẻ lương,… đều ở trong ấy hết!! Lương lại vừa mới lĩnh thứ! Nhà ngươi không biết bổn cô nương đây khổ sở, tủi cực đến thế nào mới kiếm được mấy đồng bạc ấy chứ! Còn khó hơn nhà ngươi đi ăn trộm hàng trăm hàng vạn lần!!! Ông chủ nhà ngươi chắc không dùng tiếng Anh mà chửi ngươi trộm được ít, không nhanh mắt nhanh tay chứ hả?!
Vi Tinh đối với vụ đặt mật mã tương đối là theo trào lưu, tức là dùng ngày sinh nhật của mình, kẻ trộm giờ đều biết cả. Mặc dù Mễ Dương đã kể ra hàng loạt vụ án đau thương để cảnh báo cô đổi mật mã, nhưng cô hoàn toàn để ngoài tai, cảm thấy tớ đến cơ hội để trộm cũng không để hở ra, làm sao tới lượt lũ trộm đến ăn cắp mật mã được. Nhưng không ngờ hôm nay lại để xảy ra sự cố lớn rồi.
Vốn bị đá ra đường đi mua đồ giữa cái trời nắng chang chang thế này đã đủ đen đủi lắm rồi, dạo gần đây lại toàn bị Amy hành lên hành xuống, chốc chốc lại bị cô ta tìm cớ lên lớp một trận, hôm nay lại tới ngươi ăn trộm của ta, há chẳng phải là giậu đổ bìm leo hay sao! Bao buồn bực tích tụ lâu ngày trong lòng bỗng biến thành động lực, Vi Tinh bất chấp tất cả chạy đuổi theo, ba cái túi khi nãy còn nặng tựa Thái Sơn thoắt cái cũng thành nhẹ tựa lông hồng.
Tên trộm kia dẫu chưa luyện qua khinh công, muốn chạy thoát Vi Tinh tay xách nặng chân mang giầy cao gót cũng dễ như trở bàn tay, mắt trông bóng áo hoa lỗ chỗ kia mỗi ngày một xa, Vi Tinh đã bắt đầu khóc thầm, nhưng vẫn kiên trì tinh thần bám trụ quyết không bỏ cuộc tiếp tục đuổi theo. Đang ở ranh giới của sự tuyệt vọng, bỗng thấy tên trộm lảo đảo rồi ngã sóng xoài ra đất, một bóng người nhanh chóng lao đến ấn chặt tên trộm đang định chồm dậy tháo chạy xuống đất.
Vi Tinh mừng húm, toàn thân bỗng chốc như được tiếp thêm sức mạnh, hai chân như bay chạy lại. Cánh tay trái của tên trộm bị vặn chéo, nửa mặt áp đất, tay phải chống trên đất, miệng la ôi cha mẹ ơi trong khi vẫn ra sức vẫy vùng. Vi Tinh đến trước mặt hắn, không nói không rằng, lấy chân giẫm lên bàn tay phải tên trộm đang cầm ví của mình, miệng tức tối mắng, “Tên nhãi ranh này, dám trộm cả ví tiền của bà cô đây hả! Chán sống rồi hả!”.
Tên trộm bị giẫm cho kêu cha gọi mẹ bỗng im bặt, há hốc miệng nhìn Vi Tinh đang khí thế hừng hực. Người đang giữ hắn cũng thoáng sững sờ, chớp đôi mắt trâu nhìn Vi Tinh hồi lâu, rồi ngoảnh đầu sang bên hỏi, “Tiểu đội trưởng, làm sao giờ?”.
Vi Tinh tự nhiên nhìn theo hướng anh chàng kia vừa cất tiếng hỏi, bất giác ngây người, anh chàng đưa khăn tay ban nãy đang đứng bên cạnh, rõ ràng là đang cố nhịn cười, trong tay còn cầm nguyên một cốc cà phê Starbucks…
“Trời gì mà nóng điên người thế này, chả giống thời tiết tháng Sáu gì cả?”, Chu Lượng cầm chai nước khoáng tu một hơi, miệng vẫn không ngừng ca thán. Chị Trương liếc xéo hắn một cái, “Uống nước cũng không bịt được cái mồm cậu lại, nghĩ đến lúc chúng ta làm nhiệm vụ ngày trước, đến nước cũng không có mà uống, cậu phải biết tự thỏa mãn đi. Này? Đại Mễ, lão Hồ, mau lại uống nước, nước lạnh đấy, vừa mới đem tới!”, đang nói, chị Trương nhìn thấy Mễ Dương và lão Hồ, vội gọi lại.
Chu Lượng lẩm bẩm, “Thiên vị!”. Chị Trương cao giọng đùa, “Ừ đấy, tôi thiên vị, nếu cậu cũng phơi nắng ba tiếng đồng hồ liên tục, tôi cũng thiên vị cậu, chỉ tiếc là có người chưa được nửa tiếng đã chạy vào tránh nắng rồi…”. “Rồi, rồi, lão đại tỷ của tôi, coi như em chưa nói gì hết, em đi làm nhiệm vụ đây, phen này không say nắng ngất xỉu, em nhất quyết không về!”, Chu Lượng vơ lấy mũ bước ra ngoài.
Anh em cảnh sát trong lán liền cười, chị Trương cười đáp, “Không thành vấn đề, nếu cậu ngất xỉu, tôi tình nguyện đi bế cậu về!”. “Hê hê”, Mễ Dương cười đón lấy chai nước chị Trương đưa, “Cám ơn chị Trương”. Nói xong ngửa cổ tu ừng ực. Đi tuần suốt hơn hai tiếng đồng hồ, cổ họng sắp muốn xì khói, nước mát trôi xuống ruột, Mễ Dương muốn hét lên đã quá!
“Đồng chí cảnh sát, chúng tôi muốn đến khu C, thì đi thế nào ạ?”. Một bà mẹ trẻ mang theo con nhỏ bước đến hỏi Mễ Dương. Mễ Dương đặt nước xuống chỉ đường cho chị, bà mẹ ấy còn bảo cậu con trai cám ơn Mễ Dương, cậu nhóc xấu hổ trốn sau lưng mẹ, Mễ Dương nháy nháy mắt làm mặt hề trêu, đứa bé cười khanh khách, đi theo mẹ rồi, mà cứ đôi bước lại quay lại nhìn Mễ Dương một cái.
“Đại Mễ, cậu còn trẻ mà lại thích trẻ con như thế”, chị Trương không bỏ sót tình tiết nào cười cười buông một câu, “Vậy mau mau lấy vợ mà làm một đứa đi còn gì”. Mễ Dương cười giả ngây giả ngô, anh không dám tiếp chủ đề này, cũng không hiểu vì sao mấy chị có tuổi cứ gặp anh, là đều rất quý, mà chủ yếu thể hiện bằng việc giới thiệu bạn gái cho anh. Mấy hôm trước anh còn bốc phét với Vi Tinh, nói mình có sức hấp dẫn vô biên, ai thấy cũng yêu, xe gặp nổ bánh, kết quả bị Vi Tinh phán một câu, nói cho cùng, cậu là đối tượng của các chị các b