Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342351
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2351 lượt.
ôi bức thư biểu dương được không?
Về đơn vị, cô văn thư bước đến khẽ nhắc, việc lập công lĩnh thưởng phải lập tức quyết định để tuần sau báo cáo, Tạ Quân mới rối lên, cắn răng, mặt dày gọi điện cho Vi Tinh. Lại nói Vi Tinh la hét suốt dọc đường đuổi theo tên trộm hóa ra lại có ích, có người nghe thấy liền báo cảnh sát, cảnh sát gần đó năm phút sau đã có mặt, đồng thời nhân chứng vật chứng đủ cả, sau khi hỏi lấy lời khai theo lệ, lôi kẻ trộm đi luôn. Lúc cảnh sát ghi lại phương thức liên lạc, Tạ Quân để ý, nhớ kỹ số điện thoại và tên, địa chỉ công ty Vi Tinh trong đầu.
Lúc gọi điện anh đã cố ý tìm nơi vắng người, kết quả là đồng nghiệp trông thấy bộ dạng lén lút của anh lại tưởng anh gọi điện cho bạn gái, nhất định giằng lấy nghe, kết quả là nghe thấy tiếng của Vi đại tiểu thư thật. Nếu không phải Tạ Quân giằng lại được điện thoại, không khéo Vi Tinh cho số máy anh vào danh sách từ chối nhận cuộc gọi cũng nên, có điều lúc ấy Vi Tinh cũng tưởng anh gọi điện linh tinh, nhưng nghĩ lại người ta đã giúp mình, nên tiện miệng nói đồng ý, anh muốn thư biểu dương gì thì tự qua mà lấy. Kết quả là, Tạ Quân đến tìm thật.
“Haizz”, Vi Tinh thở dài lắc đầu tổng kết, “Túm lại là, Starbucks kia chẳng phải thứ gì tốt đẹp cả!”. Mễ Dương đang gặm móng giò không nhịn nổi phun ra, phì một tiếng, một cục xương lợn văng vào đĩa của Vi Tinh. “Đại Mễ chết tiệt, ghê quá đi mất!”, Vi Tinh nhe răng trề môi đổi đầu đũa gắp miếng xương vứt ra ngoài, chứ không gọi phục vụ đổi đĩa.
Mễ Dương cười khì, “Xin lỗi nhé, có điều câu ấy của cậu Starbucks mà nghe thấy chắc khóc chết mất, cái thứ không tốt đẹp gì kia đáng lẽ phải là cái đồ yêu nữ bự phấn đá cậu ra đường đi mua Starbucks kia mới đúng chứ”. Vi Tinh gắp một đũa mỳ hút hết vào miệng, “Cũng đúng… mà thôi đừng nhắc đến mụ yêu tinh ấy nữa, mất cả ngon!”. Rồi quay sang nói với Tạ Quân như anh em thân thiết, “Chỉ là bức thư biểu dương thôi đúng không, tối nay tôi sẽ viết, viết tay luôn, thế mới đủ chân thành, mai gửi chuyển phát nhanh cho cậu nhé? Nếu không để tôi trực tiếp mang qua, thế lại càng chân thành, long trọng?”.
Mễ Dương từ lúc gặp Tạ Quân đã không thích lắm, nhưng cũng chưa đến mức ghét, tóm lại là thấy hơi khó chịu. Như anh chàng Cao Hải Hà kia cũng là quân nhân, lại còn làm mình ngã lộn nhào, song mình lại rất quý mến. Mễ Dương chỉ còn biết quy kết do trường khí không hợp.
Giờ nghe Vi Tinh nói muốn đi, Mễ Dương cảm thấy miếng móng giò vừa ăn khi nãy đang nhảy nhót trong lồng ngực, song lại không thể nói gì. Vi Tinh lại rất phấn chấn, có thể giúp được người khác đương nhiên là việc tốt, mà đó lại là người lính tốt, nếu Đào Hương biết được, nhất định cũng rất vui. Lát nữa về nhà phải gọi điện cho cô ấy mới được, tiện thể chửi rủa Amy thêm một trận cho xả hết bức bối, rồi đi ngủ với tinh thần sảng khoái dễ chịu.
Mễ Dương còn đang khó chịu, bỗng Vi Tinh quay sang hỏi anh, “Đại Mễ, mai có rảnh không, chúng ta cùng đi nhé?”. Mễ Dương liền cảm thấy miếng chân giò trôi tuột một cái xuống dạ dày, lồng ngực thoải mái ngay tức khắc, nhưng ngày mai anh làm ca tối, anh giả bộ xua tay, “Không đi đâu, mai tớ trực ban rồi, cậu tự đi đi!”. Vi Tinh trề môi, “Không đi thì thôi”.
Tạ Quân cười nói, “Không cần đâu, mang đến tận nơi thì long trọng quá, phiền cô gửi bưu điện là được rồi”. Vi Tinh gật đầu, “Thế cũng được! Long trọng quá cũng không tốt”. “Xì”, Mễ Dương bĩu môi cười, “Vi đại tiểu thư, cậu cũng thật thà quá đấy, người ta nói long trọng là nói khách sáo, bức thư chưa đầy nửa lạng của cậu có gì mà long trọng? Trao tặng cờ thi đua rồi khua chiêng gõ trống còn may ra, người ta sợ cậu cất công đem thư đến tận nơi thì đặc biệt quá, lại thành ra giả tạo, hiểu không hả?”.
Tạ Quân ngồi đối diện hai người họ trong lòng cũng nghĩ vậy, nhưng nghe Mễ Dương nói thế, cũng không tránh khỏi lúng túng, song nếu giải thích thêm, lại sợ càng làm càng rối. Vi Tinh đâu có ngốc, chỉ là tính tình ngay thẳng ít khi nghĩ sâu xa thế, cô vừa nhìn nét mặt Tạ Quân là biết ngay Mễ Dương nói không sai, cũng có chút thẹn thùng, song không tiện trách móc người ngoài như Tạ Quân, liền cầm cái móng giò mình đang gặm một nửa lên định dí vào khuôn mặt bóng nhẫy của Mễ Dương, “Chỉ có cậu là hiểu! Nào nào, để tớ long trọng tặng cậu một cái móng giò!”.
Mễ Dương cười vừa tránh vừa giành lấy, cầm nửa cái móng giò trong tay, rồi bắt đầu ăn tóp tép. Tạ Quân ngồi nhìn hai người tranh qua giành lại, cũng không xen vào được, đành uống tiếp một cốc. Đang định nói thêm câu gì, thì một giọng lanh lảnh ngân vang kèm theo ngạc nhiên mừng rỡ một cách cường điệu vang lên, “Ơ, Mễ Dương!”. Nói xong một luồng gió thơm phả vào mặt, một bóng người chen vào ngồi xuống cạnh Mễ Dương, Mễ Dương theo phản xạ lùi vào trong để tránh, Vi Tinh ngồi trong cũng bị ép cho nghẹt thở.
Nhìn kỹ lại, con gái, ăn vận xinh đẹp, mái tóc dài chấm vai là thẳng như dây thép, còn nhuộm màu vàng nữa, Vi Tinh cười lạnh lùng một tiếng, Mễ Dương thì toát mồ hôi lạnh. Ngô Tiểu Lợi, đừng cười, chính là cô gái cùng họ cùng tên với MC nổi tiếng kia