XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342364

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2364 lượt.

g nói bất giác tăng volume. “Vi Tinh?” lúc này Tạ Quân lại chạy tới, tay cầm ba chai nước khoáng, “Cầm lấy!”, anh đưa chi mỗi người một chai.
Vi Tinh sững người, “Cậu mua hả? Sao có thể để cậu trả tiền chứ?”. “Không phải”, Tạ Quân toét miệng cười, để lộ hàm răng trắng muốt, cậu ta bỏ mũ bảo vệ ra, mái tóc ướt mồ hôi, sợi nào sợi nấy dựng đứng cả lên. “Công ty các cô nhiều tiền, những người tham gia diễn tập, mỗi người được phát một chai, tôi đây là của người phúc ta thôi”, anh vừa nói chỉ chỉ ra ngoài cửa, quả nhiên dưới một gốc cây to rất nhiều người đang xếp hàng nhận nước.
“Cảm ơn anh”, Liêu Mỹ nói, Tạ Quân lắc đầu, “Cô khách sáo quá!”, rồi cúi đầu hỏi Á Quân, “Đồng chí, chân cô đỡ hơn chưa? Chúng tôi có đội y tế, hay tôi đưa cô qua đó xem sao? Chỗ này giờ không lưu lại lâu được, vẫn đang trong quá trình diễn tập”. Xung quanh đúng là không có đồng nghiệp công ty BM nào, ngoài mấy người ở lại phối hợp, còn lại đều là các chiến sĩ cứu hỏa đang bận túi bụi nhưng vẫn rất có trật tự hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Á Quân cười xinh đẹp, lại xoa xoa mắt cá chân, khẽ đáp, “Vẫn hơi đau một chút, vậy làm phiền anh rồi”, nói rồi đưa tay ra. Tạ Quân ngẩn người, rồi vội vàng xoay người ngồi khom lưng, khẳng khái, “Cô lên đi!”. Con ngươi Vi Tinh như muốn lòi ra, Liêu Mỹ cười vẻ hiểu ý, bước lên đi ra ngoài trước. Á Quân khom người lên lưng Tạ Quân, rồi nháy mắt với Vi Tinh buông một câu, “Giờ tớ mới thấy không gian 6 độ có chút tác dụng”.
Vi Tinh vừa vui lại buồn cười, giơ ngón tay cái tỏ vẻ nể phục, Á Quân cười vênh vang đắc chí. Vi Tinh theo sau, bụng cứ tấm tắc, không ngờ vừa mới đây thôi, Á Quân có vẻ đã chấm Tạ Quân rồi.
Cô không kìm lại được nhìn Liêu Mỹ đang tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra, cô ấy chắc không 6 độ với Mễ Dương đấy chứ… rồi lại nghĩ, kể cả 6 độ thì sao chứ, Mễ Dương cũng đâu phải chưa từng 6… với những cô gái khác… Nghĩ đến đây Vi Tinh bỗng thấy mình thật vô duyên, lẽ nào mình cũng có cái thứ tình cảm gọi là thanh mai trúc mã, sợ bị cướp mất đồ chơi ấy?
Đang nghĩ ngợi lung tung thì nghe Á Quân hỏi, “Sắp nghỉ trưa rồi, chúng ta trưa nay ăn gì đây?”, Liêu Mỹ đáp, “Tớ thế nào cũng được, cậu thì sao hả Vi Tinh?”, “Hả?” Vi Tinh gãi đầu, “Tớ cũng không ý kiến”. Á Quân quay sang nhìn hai người, “Đừng có thế nào cũng được cả thế chứ, đi ăn tiểu diện diện hay tiểu sơn sơn? Hay là tiểu phì phì?”. Tạ Quân đang cõng cô nghe mà mụ mị cả đầu óc.
Anh không biết đấy là “thuật ngữ chuyên môn” của hội Á Quân. Tiểu diện diện là mỳ Nhật Bản Ajisen Ramen, tiểu sơn sơn là món thịt nướng Hàn Quốc, tiểu phì phì chính là thịt dê non Nội Mông. Á Quân cực kỳ thích đặt biệt hiệu, cái gì cũng tiểu gì gì đó, nếu không phải Vi Tinh kiên quyết phản đối, giờ cô đã là Tiểu Vi Vi rồi. Liêu Mỹ cười, “Tớ thật sự không có ý kiến, cậu hỏi Vi Tinh xem”.
Vi Tinh lúc này tâm trạng đang có chút máu văn nghệ, chỉ thấy xung quanh rối tinh rối mù, khiến người ta chẳng nghĩ gì đến ăn uống. Cô tiện tay chỉ tiệm KFC phía đối diện tòa nhà, “Trời nóng thế này, cậu lại trẹo chân, chúng ta đi ăn tiểu cơ cơ[2'> vậy!”
[2'> Chữ cơ trong tiếng Trung đồng âm với chữ kê: gà, ý muốn nói là ăn gà rán KFC, bên cạnh đó tiểu cơ cơ còn đồng âm với từ chỉ “cái ấy” của bé trai, nói “tiểu cơ cơ” lại vô cũng ăn nhập với những “thuật ngữ chuyên môn” của Á Quân (^ ^).
Tiếp sau đó, Vi Tinh liền thấy thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh lại…
“Phì”, Tạ Quân cứ nghĩ tới câu “tiểu cơ cơ” thất kinh tứ tòa là không nhịn được cười phá lên, “Nhìn kia, tiểu đội trưởng lại cười rồi! Cậu nói xem cười cái gì nhỉ?”, một cậu lính huých vai cậu bên cạnh khẽ hỏi, cậu kia gãi đầu gãi tai, “Tớ sao biết được anh ấy cười cái gì, à, cậu nói tớ mới nhớ đấy, hôm nay tớ phụ trách bên ngoài không vào trong, nghe nói đội trưởng của chúng ta gặp bạn gái, làm việc ở cái công ty gì âm ấy? Trông thế nào? Dáng ngon lành chứ hả?”.
Cậu lính vừa nghe anh bạn hỏi thế liền nổi hứng, tuy đã hạ thấp giọng, song vẫn khó giấu được vẻ hào hứng, “Hì, tiểu đội trưởng của mình cũng ác phết, quen toàn trí thức ở công ty lớn, cậu nhìn người ta mà xem, ăn mặc này, rồi cả điệu bộ nữa, thảo nào chúng ta giới thiệu chị dâu cho tiểu đội trưởng anh ấy còn không buồn gặp, căn bản là không cũng đẳng cấp!”. Nói xong anh lính cứ tấm tắc mãi, vẻ mặt vừa ngưỡng mộ lại có chút thơm lây.
Buổi diễn tập lần này đã xong, đội lính cứu hỏa đều ngồi thả lỏng trên xe cứu hỏa ngắm phong cảnh. Tuy được phân làm lính ở thành phố lớn, nhưng thân là lính, những dịp được ra ngoài của họ ít đến tội nghiệp, lúc lao đi chữa cháy càng không có tâm trạng thảnh thơi thế này. Buổi diễn tập hôm nay với mấy cậu lính trẻ mà nói không khác gì một buổi dạo chơi, cho nên ai ai cũng đều hào hứng nhìn ngắm thế giới phồn hoa bên ngoài, không mảy may mệt mỏi tí nào.
Giờ thấy có người buôn chuyện của tiểu đội trưởng, mấy cậu lính khác trên xe đều dỏng tai lên nghe ngóng, bắt đầu rỉ tai thì thầm xem ai mới là bạn gái của tiểu đội trưởng. Có người nói chắc là người tiểu đội trưởng đang cõng trên lưng, người khác lại nó