Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342390
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2390 lượt.
ới vỗ vai Vi Tinh, “Đừng lo, để tớ giúp một tay, cái gì khác thì không biết, chứ mấy cái bảng biểu kinh doanh tớ quen lắm rồi, còn là tớ thiết kế nữa, chuyện nhỏ. Đã cc cho sếp rồi, cậu không làm xong làm tốt không được, nếu không ấn tượng của họ về cậu sẽ rất không hay”.
Vi Tinh trong lòng vô cùng cảm động, tuy gần đây cảm giác với Liêu Mỹ có phần kỳ lạ, cô không ngớt nói, “A May, cảm ơn cậu, hôm nào tớ sẽ mời cậu một bữa thịnh soạn!”. Liêu Mỹ mỉm cười, “Được rồi, gửi mail qua đây”, nói rồi quay người về ngăn của mình ở cạnh đó. Á Quân toe toét nói, “Đúng đấy, tớ cũng giúp cậu, đúng lúc chiều nay không có việc gì, tớ cũng muốn xem xem con mụ chết tiệt ấy còn há miệng mà nói được gì nữa!”. Vi Tinh ôm chầm lấy cô, “Mỹ nữ, nàng cũng bữa thịnh soạn nhé!”.
“Thịnh soạn thì thôi miễn, chị em tốt chúng ta không cần khách sáo”, Á Quân tạo dáng hai đao dắt sườn. Vi Tinh nói cảm động quá, nước mũi sắp rớt cả ra rồi, Á Quân giả bộ buồn nôn, cái đấy thì miễn đi, cậu cũng giúp tớ một chuyện nhỏ là được. “Không thành vấn đề”, Vi Tinh vỗ ngực, “Có chuyện gì, nói!”. “Đi xem mặt hộ tớ nhé”, Á Quân chắp hai tay khẽ nói, “Cái gì?”, Vi Tinh có phần choáng váng.
“Cậu biết người ta có Tạ Quân rồi, không muốn đi xem mặt nữa mà, nhưng cháu ruột của bác Ngô tớ thực sự không có cách nào từ chối, Vi Vi ~ ~ ~”, Á Quân nói về tội nghiệp. “Thế thì cậu cứ đi gặp rồi nói không thích không được sao?”, Vi Tinh đề xuất. “Tớ vừa rồi không phải đã hẹn làm tóc rồi còn gì, người ta là boss tạo kiểu, chỉ làm việc nửa ngày thứ hai thôi, Vi Vi, hạnh phúc của tớ đều nằm cả trong tay cậu, cậu cũng không muốn vụ mai mối lần đầu của cậu thất bại chứ”. Á Quân vừa nói vừa chắp tay cầu xin.
Vi Tinh nhất thời có phần hoa mắt chóng mặt, không tiện từ chối nhưng đồng ý cũng thấy không phải, không phải ở đâu cơ chứ… Á Quân thừa thắng xông lên, “Cậu chẳng phải cũng chưa có bạn trai là gì? Nghe nói anh chàng này điều kiện cực tốt, có học vấn lại hài hước, nếu không phải vì đã có Tạ Quân, tớ nhất định sẽ đi, Vi Vi ~ ~ ~ cứ coi như đi ăn bữa cơm thôi, nhỡ đâu cậu lại thấy vừa mắt thì sao?”, Á Quân văn vẹo tay áo Vi Tinh.
“Không thể nào!”, Vi Tinh không cần nghĩ ngợi đáp luôn. “Tại sao lại không thể?”, Á Quân nhìn cô nghi ngờ, “Cậu có ai rồi à?”, “Đâu có”, Vi Tinh ậm ờ, không muốn nói nhiều. Cô nghĩ bụng dù sao cũng chỉ là ăn chùa một bữa thôi, lại giúp được Á Quân, nhất cử lưỡng tiện cũng tốt, chắc không vấn đề gì.
“Vậy, ăn ở đâu?”, Vi Tinh hỏi, Á Quân cười phì, “Chưa chi đã hỏi ngay trọng tâm thế hả bà?”. “Lắm chuyện, tớ vốn đã là nhắm cơm không nhắm người mà!”, Vi Tinh không khách khi đáp. “Buffet cao cấp Kim Tiền Báo, ngay chỗ gần công ty chúng ta, sao hả, không thiệt chứ? Sáu rưỡi đến là được, cám ơn cậu nhé, bắt đầu làm việc thôi!”, Á Quân cười nói.
Vi Tinh nghe thấy cũng được, từ lâu đã nghe nhà hàng đó không tồi song mình mãi chưa đi lần nào, coi như mở mang kiến thức vậy.
Liêu Mỹ đang bận rộn sát vách lôi điện thoại ra gửi một tin nhắn, “Tối nay bảy giờ, Kim Tiền Báo XXX, không gặp không về”.
Chưa đầy năm phút sau, âm báo tin nhắn vang lên, Liêu Mỹ mở ra xem, trên màn hình chỉ độc một chứ ‘Ok!”.
Duyên Lại Là Anh
“Sư phụ, đến phía trước bác quay đầu lại, … đúng rồi, là ở đây, phiền bác tấp vào đầu ngõ phía trước”, Á Quân chỉ đường cho bác lái taxi. “Có ngay!”, bác tài nhanh nhẹn đánh vô lăng, quay đầu trước khi chuyển đèn đỏ.
“Dear, cậu xuống xe thấy tòa nhà ở bên tay trái, Kim Tiền báo không phải ba tầng thì là bốn tầng, cậu nói số đặt bàn là… để tớ xem, là 177, nhất định không được để lòi đuôi nhé! Không là toi đấy!”. Á Quân vừa xem tin nhắn vừa nói. “Biết rồi, cậu nói cả trăm lần rồi, ai ui!”. Vi Tinh nói rồi định đưa tay lên dụi mắt, tay vừa giơ lên đã bị Á Quân vỗ cho một cái.
“Tớ bảo cậu lát nữa đừng có dụi lung tung, không là thành gấu trúc đấy!’, Á Quân cười gian. Vi Tinh buồn bực trợn mắt, “Ai bảo cậu cứ nhất định đòi đánh mascara cho tớ, giờ tớ thấy mí mắt vừa nặng vừa dính, khó chịu chết đi được”. “Linh tinh, lông mi dài ra gấp đôi, không nặng mới là lạ, có điều tớ nói thật, cậu chẳng trang điểm bao giờ, giờ vừa tô vẽ một tí, đã như là người khác rồi ấy, tớ bảo cậu cũng nên trang điểm một tí đi, mặt mộc đội trời không đại diện cho tuổi trẻ, hiểu chưa hả?”.
Vi Tinh bĩu môi không thèm bình luận, hôm nay trước lúc tan làm cô ú ớ thế nào để Á Quân lôi tuột vào nhà vệ sinh rửa mặt, rồi lại bị kéo vào phòng họp nhỏ, cô nàng này lôi dụng cụ trong túi đồ trang điểm ra tô vẽ lên mặt mình. Nói nhỡ đâu hôm nay lọt vào mắt xanh anh chàng thiên tài kia thì sao, người ta có thiên tài đến đâu cũng không có mắt nhìn xuyên thấu, bên trong cậu đẹp hay không trong chốc lát sao nhìn ra được, nhưng mặt mũi cậu thế nào, chỉ cần anh ta không mù đều có thể trông thấy!
“Tôi muốn ngồi chỗ này được không?”. Liêu Mỹ mỉm cười hỏi, “Dương nhiên là được”, cô dẫn đường trả lời không do dự. Liêu Mỹ ngồi xuống xuống uống một ngụm nước quả phục vụ mang tới, phía