Tác giả: Mộng Chân
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341427
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1427 lượt.
n chỗ tôi.
Tôi vô cùng vui mừng khi giảm đi được chút tiền để mua fan. . . . . .
Vào ngày thứ mười tôi sử dụng ID "Nhan Khởi Hàm" này, lượng fan đã đột ngột vượt ngưỡng mười vạn.
Tôi thấy Mạnh Thần úc theo dõi ID của tôi, nên xuất phát từ sự lễ phép nên tôi cũng theo dõi lại anh ta, nhưng không thể nào ngờ được, trong những người theo dõi tôi còn có cả Chung Dịch An và Kỷ Gia Khiêm!
Tôi nói a, lượng fan có xu thế tăng đến kinh ngạc!
Nhưng mà, càng kinh ngạc hơn chính là mấy cái status ở dưới. . . . . .
"Khởi Hàm, Chung thiếu gia, van cầu các ngươi, các ngươi nhất định phải ở bên nhau a!"
"Hàm Hàm a, mau kết hôn cùng Úc hoàng tử đi!"
"Hai người thật sự rất xứng đôi, hoả tốc kết hôn! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !"
"Nếu dám làm tổn thương Úc hoàng tử của tôi. . . . . . Tôi liền chết cho cô xem!"
"Hai người rất xứng đôi . . . . . ."
"Cùng nhau kết hôn hết đi. . . . . . Gần đây tôi rất thích xem."
"Rốt cuộc khả năng XX của Nhan Khởi Hàm mạnh đến mức ào a?"
Phụt!
Phụt!
Phụt!
. . . . . .
Tôi văng hết nước miếng lên màn hình máy tính.
"Khởi Hàm."
Tôi đang đọc bình luận mà fan để lại, thì thanh âm của Mạnh Thần úc bất chợt vang lên từ ngoài cửa. Tôi hoảng sợ, luống cuống tay chân định hỏa tốc tắt máy tính, nhưng vẫn chậm hơn một bước.
Anh ta nhìn thoáng qua chiếc máy tình còn đang tắt dở, lắc lắc đầu nói: "Em lại lên mạng vào giờ này à. Dạy sớm như vậy làm gì, chi băng em ngủ thêm một lát đi."
Tôi hả hê sờ sờ quầng thâm trên mắt, ngửa đầu cười nói: "Anh không biết sao, ít nhiều gì cái bọng mắt này đã giúp tôi có được vai nữ chính đó!"
Mạnh Thần Úc bất đắc dĩ nhìn tôi một cái, nói: "Em nên cố gắng ngủ nghỉ thật tốt, dưỡng tốt cái bọng mắt của em đi."
Tôi bĩu môi, không cho là đúng nói: "Dưỡng nó để làm gì? Càng dưỡng sẽ càng lớn a. . . . . ."
". . . . . ."
*
Thời điểm đến phim trường, tôi nhịn không được dừng lại bước chân, hơn nửa ngày cũng không động đậy.
Thật ra hôm nay tôi hơi hồi hộp.
Mấy ngày nay đang quay đến tập 12, giai đoạn mập mờ của hai nhân vật chính cũng đã qua, hôm nay hình như sẽ phải diễn cảnh hon nhau.
Nghĩ tới việc cùng Kỷ Gia Khiêm diễn cảnh nóng là tôi lại cảm thấy vô cùng áp lực. . . . . .
Mạnh Thần Úc thúc giục tôi mãi nhưng vẫn không thấy tôi nhúc nhích, rốt cục anh ta nhịn không nổi nắm lấy bàn tay tôi kéo đi, kéo tôi đến phòng trang điểm.
Thình lình va chạm vào thân thể anh ta, tôi khó tránh khỏi có chút không được tự nhiên, kìm lòng không được muốn né tránh rồi. May mà Mạnh Thần Úc không để ý đến điều đó, tôi cũng tự nhiên hơn một chút.
Nhưng có người hiển nhiên là không thản nhiên được. Ví dụ như lúc tôi bước vào phòng thay quần áo, thì có một đôi mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm vào tôi.
Trái tim của tôi rất đau, như có ai đó đang cầm gậy đập vào nó.
"Anh. . . . . . Anh không phải. . . . . . Đi nhầm. . . . . . A. . . . . ."
Chương này bị lỗi, sẽ được update sớm, mời các bạn đọc tiếp chương sau
Đây Mới Gọi Là Quy Tắc Ngầm
Tôi cứ tưởng rằng bữa tiệc tối này chỉ là một bữa tiệc nhỏ, ai biết được địa điểm ăn cơm chính là khách sạn Quảng Dương, mà lại còn bao nguyên cả một gian phòng lớn. Hai vị lão bản ngồi ở vị trí chủ trì, bên cạnh mỗi người là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, nhìn vóc dáng thì chắc hẳn đều là người mẫu.
Đi đến trước cửa Trịnh Băng vẫn không quên dặn tôi, nói là hai vị quan lớn này một người thì nắm giữ huyết mạch của làng Giải Trí, một người là thương gia giàu có thường xuyên đầu tư cho phim truyền hình, người nào cũng không được phép đắc tội.
Cho nên lúc tôi bị vị lão tổng kia kéo tay nói: "Cô Nhan ngoài đời còn xinh đẹp hơn trên TV nhiều.", tôi chỉ có thể im lặng nhẫn nhịn.
Uh`m, chỉ là bắt tay thôi mà cũng đâu mất đi miếng thịt nào. Tôi ở trong lòng tự an ủi chính mình như vậy.
Hành động này mặc dù mạo hiểm, nhưng đây cũng là sự lựa chọn bất đắc dĩ của tôi. Trịnh Băng thời thời khắc khắc đều ở bên cạnh tôi, chị ta như một quả bom hẹn giờ bất kỳ lúc nào cũng có thể phát nổ, tôi không biết lúc nào thì chị ta sẽ ra tay hại tôi, cho nên tôi nhất định phải nhân lúc chị ta chưa gẩy tổn hại gì lớn cho tôi, tôi phải ra tay trước giải quyết triệt để chị ta.
Tôi lấy điện thoại gọi điện cho Mạnh Thần Úc, nói đơn giản với hắn vài câu. Trước khi tôi đến đây đã nói với hắn, khi nào kết thúc bữa tiệc thì đến đây đón tôi.
Sau khi nghĩ ra một kế hoạch hoàn hảo, tôi thay vẻ mặt lạnh nhạt, vững bước trở lại gian phòng đó.
Tôi vừa mới đặt mông ngồi xuống ghế, đã thấy tên giám đốc Quảng-lãnh đạo của Tổng Cục điện ảnh cười tít mắt nói với tôi: "Ai nha, cô Nhan này, mấy hôm trước chúng tôi có xem tin tức nhưng quả thật cô khiến anh em chúng tôi vô cùng bất ngờ nha. Mạnh Thần Úc là một đại minh tinh đang rất nổi tiếng, sao cô có thể từ chối anh ta một cách dễ dàng như vậy?"
Tôi không biết nên trả lời vấn