Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2302 lượt.

g xử lý tốt mấy chuyện này!"
Nói tới Hoắc Cố Chi, đáy mắt Ngu Vô Song thoáng qua một tia âm u, cô bĩu môi, bất đắc dĩ thở dài nói: "Cũng không biết gần đây anh ta ăn trúng cái gì, cả ngày đều trưng mặt lạnh cho tôi xem!"
Đúng vậy! Từ ngày không nói chuyện thóa đáng trên xe, sau khi trở về thì vẫn làm mặt lạnh, bộ dáng kia như cô đã làm nên tội ác to lớn.
"Hoắc tiên sinh trưng mặt lạnh cho cô xem?" Chu Mịch Phong nghe vậy, trợn to cặp mắt, đáy mắt tràn đầy tia không thể tin: "Bà chủ, cô đừng nói đùa nữa, Hoắc tiên sinh sao có thể cho cô xem sắc mặt đó?"
Ngay cả người ngoài như anh cũng cảm nhận được tình cảm của Hoắc Cố Chi dành cho cô, ngược lại, cô là nữ chính mà không biết gì hết.
"Chú Chu, chú Chu!" Bảo bảo vẫn bị xem nhẹ, lúc này nhịn không được mà ôm bắp đùi người đàn ông trước mặt, mi nhỏ nhíu thật chặt, nhịn không được mà bắt đầu châm chọc: "Chú không biết đâu, hiện tại ba rất dọa người, cả ngày đều trưng bộ mặt âm trầm ra hù dọa người!"
Ngu Vô Song nghe vậy, không khỏi vỗ đầu nhỏ của bảo bảo một cái, sau đó cười bất đắc dĩ: "Con đừng nói bậy ra ngoài, nếu bị ba con biết được thì con sẽ bị dạy dỗ một phen đó!"
Nghe sẽ bị dạy bảo, bảo bảo vội vàng rụt đầu nhỏ một cái, nhìn chung quanh , bộ dáng nhỏ khi giật mình rất đáng yêu.
Chu Mịch Phong thấy vậy, tình thương cha trong nháy mắt bộc phát, anh khom lưng, ôm bảo bảo vào trong ngực, trên khuôn mặt nở nụ cười ôn hòa: "Đã lâu không gặp bảo bảo, không ngờ bảo bảo mập như vậy. Bà chủ cho nhóc ăn cái gì mỗi ngày vậy? Làm nhóc mập lên trong vài tháng ngắn ngủi như vậy?"
Bảo bảo mập mạp rất đáng yêu, Chu Mịch Phong cũng có một đưa con trai ba tuổi, cũng đáng yêu như bảo bảo.
"Mịch Phong, cậu đừng nói nữa, tôi cũng cảm thấy gần đây nhóc này mập lên." Ngu Vô Song nhíu lông mày kẻ đen lại, ánh mắt mát lạnh rơi vào trên người bảo bảo, đáy mắt lộ ra tia nghi ngờ ánh sng: "Đoán chừng thức ăn của Trung Quốc rất ngon! Cậu không biết đâu, mỗi ngày tên nhóc này đều nghĩ tới thức ăn!"
Chu Mịch Phong nghe vậy, nụ cười bên môi càng lớn, ngắt gương mặt hồng hào của bảo bảo, đáy mắt thoáng qua một ý cười: "Đứa bé này, luôn thèm ăn, nhìn nó thì biết!"
Bọn họ một hàng ba người đứng bên cạnh xe vừa nói vừa cười, nhìn như ba người một nhà, không để ý tới ánh mắt oán độc trong chỗ tối.



"Uyển Như, nghĩ gì thế?" Ở bên trong cổng sân bay, Mạnh Thiểu Văn đợi đã lâu cũng không thấy em gái của mình ra ngoài, lại thấy người phụ nữ bên cạnh ánh mắt âm trầm tập trung nhìn về phía xa, anh ta khẽ cau mày, nhìn theo tầm mắt của cô ta đang hướng về phía kia. . . . . .
"Không có gì!" Giản Uyển Linh không chút suy nghĩ lập tức lắc đầu phủ nhận, cô ta bày ra vẻ mặt dịu dàng kéo cánh tay Mạnh Thiểu Văn, đổi phương hướng, thuận thế ngăn anh ta không thể nhìn về phía Ngu Vô Song: "Sao Đình Đình còn chưa ra? Không phải nói đã xuống máy bay rồi sao?"
Lại là Ngu Vô Song mang theo bộ dạng tạp chủng đó đón một người đàn ông! Ngu Vô Song ơi là Ngu Vô Song, cô làm thế này không tìm đường chết cũng phải chết, nếu như bị Hoắc Cố Chi thấy cô thân mật với người đàn ông khác như thế, không biết sẽ có cảm nghĩ gì?
"Có thể còn đang chờ hành lý!" Mạnh Thiểu Văn thuận miệng trả lời, chỉ là Giản Uyển Linh vóc dáng nhỏ, lại vì đang muốn biểu hiện bộ dạng yếu ớt không cần chú ý hình tượng nhiều nên không mang giày cao gót, cho nên khi ánh mắt của anh ta tùy ý lườm một cái đúng lúc, vừa hay nhìn thấy cổng sân bay ngoài có ba người đang nói cười.
Chính xác mà nói, phải là một nam một nữ và một đứa bé.
Ở trong mắt của anh ta Uyển Như luôn dịu dàng, lương thiện, còn Ngu Vô Song thì khác hẳn, từ ngày đầu tiên xuất hiện, lúc đó cô ấy lập tức đã toả sáng rực rỡ, hấp dẫn vô số ánh mắt của người đàn ông.
Cũng không khác lắm, cô ấy lại có tính tình kiêu ngạo mạnh mẽ, rất thích nói những lời lạnh nhạt làm tổn thương người khác, người phụ nữ này xinh đẹp như thế, nhưng lại không thích hợp lấy về nhà làm vợ.
Đã ba mươi tuổi Mạnh Thiểu Văn không phải là người đàn ông ở thời kỳ trưởng thành như những thanh niên nhìn đến những cô gái có gương mặt thon dài xinh đẹp hay không! Anh ta bây giờ càng coi trọng tâm tính bên trong có tốt hay không, Uyển Như tâm tư đơn thuần, vì anh ta đã bỏ qua quá nhiều thứ, người phụ nữ như vậy không thể nghi ngờ gì, rất thích hợp nhất lấy về nhà .
Giản Uyển Linh biết rõ hiện tại anh ta biểu hiện ra sự thâm tình như vậy có lẽ chỉ vì lí do có quan hệ với phần cổ phần rất lớn với Giản thị, nhưng cô ta không quan tâm, vì anh ta , cô ta đã bỏ qua quá nhiều điều chính nghĩa đi ngược lại mọi thứ, làm sao có thể sau khi giành được anh ta về phía mình lại dễ dàng buông tha?
Cô ta hiểu rõ được điều này, bàn tay ngọc của cô ta nắm chặt thành quyền, mặt mũi thẹn thùng nhìn người đàn ông cao lớn rắn rỏi trước mặt, bên môi nở ra nụ cười như hoa: "Thôi, chúng ta không nên vì người không liên quan làm hỏng tâm tình. Có muốn gọi điện thoại cho Đình Đình hay không, hỏi con bé đã tới đâu rồi?"
"Không cần gọi điệ