Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342217

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2217 lượt.

ta vẫn là người một nhà sao?”
Người một nhà?
Ngu Vô Song nghe vậy, khẽ nhướng đôi lông mày kẻ, mặt phượng đen nhánh thoáng qua sự u ám, giễu cợt nói: “Bây giờ cô Giản đã nhận ra chúng ta là người một nhà rồi sao?”
Ánh mắt như cười như không của cô khiến Giản Uyển Linh cảm thấy không thoải mái, hai người giống như kẻ thù lâu năm vậy, kể cả có thay đổi khuôn mặt nhưng vẫn có cảm giác khó chịu ấy!
Vốn cô ta muốn cho Lưu Quyền giết Ngu Vô Song, nhưng không hiểu sao cô ta lại biết Lưu Quyền tồn tại.
Ý thức được điều này, cô ta nắm chặt tay thành nắm đấm, nụ cười trên mặt càng trở nên chân thành: “Trước kia chỉ là hiểu lầm thôi, nếu đã là người một nhà thì đừng nói nhiều làm gì, cô Ngu, cô cứ ra giá đi! Chúng ta đều là những người quang minh chính đại, cô nhiều lần nhằm vào tôi không phải vì muốn đạt được lợi ích sao? Nếu bây giờ tôi đã lên tiếng thì cô cần gì phải xấu hổ nữa!”
Nói xong lời cuối cùng, nụ cười dưới đáy mắt càng trở nên lạnh nhạt, nếu không phải vì muốn làm hòa với cô ta, Giản Uyển Linh thật muốn đi lên xé rách nụ cười giả dối kia.
Con đàn bà hạ tiện này dám uy hiếp cô ta? Hừ, tốt nhất đừng để rơi vào tay cô ta, nếu không cô ta nhất định sẽ tút gân lột da, ném cho chó ăn!
Có lúc thì là người một nhà, nhưng cũng có lúc thì cũng chỉ là miếng giẻ rách chỉ đáng bỏ đi mà thôi!
Ngu Vô Song quá hiểu tâm tư người phụ nữ này,cô mấp máy đôi môi đỏ mọng, lười biếng tựa vào ghế salon, hơi nghiêng người về phía trước, bốn mắt nhìn nhau, đáy mắt cô khó nén ánh sang sắc bén: “Cô Giản! Xem ra cô thật sự có chứng hoang tưởng rồi, hơn nữa bệnh còn không nhẹ đâu! Tôi không cần tiền của cô, tôi chỉ vì mong lấy lại công đạo!”
Trong lúc nói chuyện, cô hếch đôi lông mày lên, sắc mặt ôn hòa đột nhiên trầm xuống, lạnh lùng nhìn cô ta, đáy mắt lộ ra ánh sáng lạnh lẽo vô hạn: “Cô nói xem, nếu để cho Mạnh tổng biết người vợ mà anh ta yêu thương quý trọng thuê người giết người, anh ta sẽ có vẻ mặt gì? Cô Giản thoạt nhìn quả là người phụ nữ xinh đẹp có khí chất, nhưng không ngờ lại là một người có tâm địa rắn rết, chỉ có bề ngoài xinh đẹp mà thôi!”
Giản Uyển Linh vốn nghĩ, sau khi cô ta hạ mình xin lỗi, Ngu Vô Song dĩ nhiên sẽ đi theo bậc thang mà cô ta đã mở, sau khi ra giá, cô ta sẽ đưa Ngu Vô Song tiền, chuyện này có thể đi qua êm đẹp!
Ai ngờ người phụ nữ này còn không cảm kích, còn đi đối địch với cô ta ở khắp nơi?
Trong nháy mắt, Giản Uyển Linh liền lộ bộ mặt thật, tức giận cao giọng nói, không còn sự dịu dàng nhu mì lúc trước: “Ngu Vô Song, con đàn bà ti tiện này! Cô còn muốn làm gì nữa? Không phải tôi đã nói xin lỗi với cô rồi sao, sao cô còn cắn mãi không buông vậy hả?”
Giọng nói cô ta trở nên bén nhọn khó nghe, quán cà phê yên tĩnh mặc dù không có nhiều người, nhưng bị tạp âm này quấy rầy thì không khỏi nhíu mày, nhanh chóng nhìn quanh.
Chỉ thấy một cô gái xinh đẹp đang mất lý trí, nhưng bộ dạng xinh đẹp thì có ích gì? Miệng lưỡi đúng là thối, đúng là thua cô gái có tri thức hiểu lễ nghĩa ngồi đối diện, nếu không có người nào bị mắng mà còn bình tĩnh được như vậy?
Thấy mọi người quay ra nhìn mình, cả người Giản Uyển Linh đều phát run, sự kiêu ngạo không cho phép cô ta thể hiện sự tức giận của mình trước mặt mọi người!
Cô ta rất nhanh đã lấy mắt kính trong túi xách đeo lên mặt, ngăn trở hơn nửa ánh mắt đang nhìn cô ta chằm chằm, nhưng vì tức giận khuôn mặt cô ta trở thành màu trắng bệch như bột men, đôi mắt dưới cặp kính nhìn cô hung tợn, cố ý hạ giọng, nói ra những lời độc ác nhất trên đời: “Ngu Vô Song, cô cho rằng mình là ai? Chẳng qua chỉ là một ả đàn bà dựa vào đàn ông lại còn dám đấu đá với tôi sao? Nhà họ Giản chúng tôi là danh gia vọng tộc, có con với Thiếu Văn là chuyện đương nhiên, đứa con riêng Hoắc Cố Chi kia mới không quan tâm đến chuyện có con với cô đâu!”
Nói đến sinh con, trong lòng Giản Uyển Linh tràn đầy tự tin, đời này cô ta kiêu ngạo nhất chuyện này, đứa con này ra đời, cô ta có thể bỏ lại rất nhiều người đằng sau.
Hai chữ con riêng vừa nói ra, anh mắt Ngu Vô Song trở nên tối sầm, không chút suy nghĩ liền hắt cốc cà phê vào mặt cô ta: “Cô Giản, tôi đã nói rồi, đừng có cố gắng khiêu khích ranh giới cuối cùng của tôi, cô muốn biết tôi là ai sao? Đến người đàn ông của tôi mà cô cũng dám phỉ bang, tạt cà phê là còn bình thường đấy, nếu lần sau để cho tôi phát hiện ra, thì không chỉ đơn giản chỉ là cà phê đâu!”
Động tác này vừa chính xác vừa hung ác, không chút do dự nào, Giản Uyển Linh vừa mới thở được lại liền hét lên một tiếng, nhưng đã quá muộn, mùi cà phê đã dính lên toàn bộ người cô ta, từ đầu đến chân đều ướt nhẹp, đúng là nhếch nhác!
“Ngu Vô Song….cô…” Giản Uyển Linh thở gấp, dù thế nào cũng không thể ngờ cô ta lại có gan lớn như vậy, điều này khiến cô ta nhớ lại chuyện trong thang máy của Hằng Vĩnh, cô ta không nói một lời thẳng tay tát mặt cô ta một cái, sau đó bình thản cảnh cáo cô ta.
“Con tiện nhân này, cô sẽ không chết được tử tế đâu, tôi nói cho cô biết, cô chờ đó cho tôi, nhất định tôi sẽ băm cô thành trăm mảnh!”
Dù sao c


Old school Easter eggs.