Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342192

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2192 lượt.

thích nhiều mặn nhiều cay, nhưng để giữ được da thịt thủy nộn, cô đành cực kỳ chú ý trong phương diện ăn uống, dần dần cũng thành thói quen ăn nhẹ, nhưng rốt cuộc trong lòng vẫn thích ăn như cũ.
Nhắc tới cũng buồn cười, phụ nữ muốn bảo vệ làn da cho nên mới cự tuyệt thức ăn cay nóng, nhưng tới lúc thèm ăn thì sức chống cự cũng không mạnh, ngược lại thì có vài người đàn ông lại rất chú ý dinh dưỡng trong ăn uống.
Hoắc Cố Chi và Lịch Cảnh Thần đều không phải là thanh niên trai tráng gì nữa, từ ba mươi tuổi đã bắt đầu chú ý tới phương diện này, thức ăn bình thường đều nhẹ nhàng, nhưng lại khổ cho hai cô gái nhỏ trong nhà.
Hiện tại cũng có được cơ hội, hai người ngồi trong quán lẩu ăn tới căng bụng, cuối cùng tâm tình của Đóa Đóa cũng khá hơn, cho nên không khỏi bắt đầu oán trách: “Cái tên khốn Lịch Cảnh Thần đó quá ghê tởm, bình thường bắt em không được ăn cái này ăn cái kia còn chưa tính, lần này còn dám không cho em kết bạn.”
Nhìn cái bàn bừa bãi, Ngu Vô Song thầm nghĩ, mấy loại thức ăn giàu đạm này thỉnh thoảng ăn thì còn được, chứ cứ ăn liên tục thì không biết sẽ mập thành cái dạng gì.
Nghe được mấy lời thẳng thắn của Đóa Đóa thì cô hơn sửng sốt một chút, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện ra vẻ phức tạp: “Em không cần nói thì chị cũng biết, anh ta chuyện gì cũng theo em, nhưng mà mấy chuyện này thì vẫn có chút thành kiến.”
Nói thành kiến là còn nhẹ, nói khó nghe hơn chính là lòng dạ hẹp hòi không chấp nhận bất kỳ ai khác.
Năm đó lúc cô còn đi học ở Pháp, Hoắc Cố Chi cũng âm trầm canh chừng không cho cô kết bạn với nam giới y như thế.
“Thành kiến cái gì, rõ ràng chính là anh ta cố tình nhằm vào em, học trưởng của em cũng chỉ tới nhà đưa cho em quyển sách anh ta đã giở giọng ngay được.” Nói đến chuyện này, trên khuôn mặt non nớt của Đóa Đóa khó nén nổi ý chí dạt dào: “Em không hề sai, rõ ràng là anh ta không chịu nói lý, em chỉ cãi lại anh ta mấy câu, anh ta lại dám cấm cửa không cho em đi học.”
Từ trước tới giờ Đóa Đóa vẫn luôn coi Ngu Vô Song là bạn tốt, ăn uống no đủ rồi cho nên lúc nói chuyện cũng có chút lỗ mãng, uất ức mấy ngày nay, hiện giờ đã có người để than sầu kể khổ, không thể để cơ hội như vậy vuột mất được.
“Thật ra thì mọi người đều bị bề ngoài của anh ta lừa rồi, giống như sáng nay đấy, thực tế là thế đấy? Thực tế chính là anh ta ngấm ngầm bắt nạt em, ngay cả một chút tự do của em cũng bị lấy mất.”
Tự do?
Đây quả thật là một thứ xa xỉ nha!
Ngu Vô Song một mực lặng yên nghe, nhưng thời điểm nghe thấy thế, trên mặt cô càng hiện rõ vẻ bất đắc dĩ, nhìn cô gái nhỏ đối diện đang tức giận, bất bình, giọng của cô lại bình tĩnh lạ thường: “Đóa Đóa, em nên biết thân phận của mình đặc biệt, nên tận lực giữ khoảng cách với mấy người đó thì tốt hơn.”
Cô luôn cho rằng Lịch Cảnh Thần thật sự yêu Đóa Đóa, nếu không phải như thế thì cũng chẳng có cái gan vì cô ấy mà làm trái ý nguyện của cha mẹ trong nhà, gấp gáp canh đúng thời gian Đóa Đóa đủ lớn rồi bắt cô ấy bỏ vào túi.
Phương thức biểu đạt tình yêu của mỗi người đều khác nhau, người đàn ông như Lịch Cảnh thần có làm như thế thì cũng không lấy làm lạ.
Đóa Đóa nghe vậy, khuôn mặt mặt từ trước tới giờ luôn mặc sức làm bừa chợt tối sầm lại, cô khẽ cắn môi, mắt đẹp rũ xuống, buồn bã.
Chẳng lẽ kết hôn lập gia đình, ngay cả tự do của cô cũng bị tước mất? Cũng chỉ là kết bạn với vài người trong trường đại học thôi, anh ta lại có thể trở mặt, bây giờ ngay cả chị Vô Song cũng bác bỏ ý của cô, cô thật sự là thất bại như vậy sao?
Nồi lẩu uyên ương vẫn còn nóng, đang lăn tăn sủi bọt, màu nước đỏ tươi vô cùng nóng bỏng, rực rỡ giống như cô thiếu nữ mười tám tuổi trước mặt này.
Rốt cuộc cũng là cô em gái quen biết mấy năm rồi, có một số việc, Ngu Vô Song không nhịn được đành phải đề cập tới: “Đóa Đóa, em đừng trách chị nhiều lời, Cố Chi nhà chị và Lịch tiên sinh nhà em đều là anh em tốt nhiều năm rồi, chị cũng coi em như em gái chị, nếu như em thực sự muốn Lịch tiên sinh tâm tư thả lỏng thì nên ít qua lại với học trưởng kia đi.”
Dừng lại một chút, cô lại bổ sung một câu: “Lịch tiên sinh vì quan tâm em nên mới quản nhiều như vậy, em nên suy nghĩ một chút, trong lòng anh ấy nếu không có em, sao lại so đo nhiều như vậy? Nói cho cùng là anh ấy ghen, em mới có mười tám tuổi thôi, tuổi tác của hai người chênh lệch nhiều như vậy bảo sao anh ấy không lo sợ cơ chứ?”
Tình cảm chính là thứ khó hiểu nhất trên đời, một người mười tám, một người ba mươi lăm, đâu chỉ là chênh lệch về tuổi tác, mà còn do Lịch Cảnh Thần thiếu tự tin.
Đóa Đóa được bảo vệ quá tốt, ở trong mắt cô ấy, người đàn ông như Lịch Cảnh Thần chính là vô địch, không ai địch nổi, anh có thể lật tay làm mây, úp tay làm mưa, cường ngạnh như thế thì sao có thể ghen?
Trong lòng tuy có nghi ngờ, nhưng dưới ánh mắt kiên định của chị Vô Song, cô không khỏi khiếp đảm.
Chẳng lẽ người đàn ông kia thật sự ghen với học trưởng? Cho nên mới dùng thủ đoạn ác liệt như vậy để phát tiết?
Nhớ tới học trưởng, trong lòng cô không khỏi âm thầm oán trách, thật ra thì họ


Insane