Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342168
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2168 lượt.
y, gây nên chấn động không nhỏ, cũng khéo là Giản An Vương không thèm để ý, lúc ứng phó bên ngoài còn cười nói, đứa con gái lớn của ông ta là người hiếu thuận biết nghe lời nhất, khi tuổi còn nhỏ, tài năng đã xuất chúng, trong nhà văn bằng và giải thưởng cũng có thể để đầy cả một phòng.
Như hoa như ngọc, bốn chữ này khiến Giản Uyển Linh không khỏi mắc cỡ, mặt mũi đỏ bừng, cô ta nũng nịu, đẩy đẩy ngực Mạnh Thiếu Văn, cắn môi nhỏ giọng nói: “Em cũng không phải là cô gái mới lớn, đâu có nhận nổi bốn chữ như hoa như ngọc. Anh cũng chọc em nữa.’
Tiếng nói nhẹ nhàng mang theo một cảm giác êm dịu, khiến người ta cảm thấy cực kỳ thoải mái.
Mạnh Thiếu Văn lúc này cười ha hả lên, bước qua thư phòng xử lý công việc, trong lòng tràn đầy cảm giác yêu thương.
Vừa cười vui vè, vừa nắm tay ngọc của vợ, mặt mày thâm tình khẩn thiết nói: “Uyển Như, từ khi nào mà em bắt đầu thay đổi trở nên mất tự tin như vậy? Đừng nói là 28, cho dù 38, 48, 58, ở trong lòng của anh, em đều là người đẹp nhất.”
Không có người phụ nữ nào lại không thích người đàn ông của mình nói ra những lời ngon ngọt này, trên đôi gò má trắng noãn của Giản Uyển Linh ửng hồng, nhưng vỉ duy trì sự kiêu căng, cô ta mắc cỡ đỏ mặt, từ trên ghế nhanh chóng đứng dậy, yên lặng trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt, lại mang theo vẻ vô cùng thùy mị: “Hừ, không nói với anh nữa, anh biết rõ nói chuyện dỗ ngọt vui vè, thật sự đến lúc 58 tuổi, mặt đầy nếp nhăn rồi. khi đó coi có gì là tốt nhất?”
Mặc dù, trong lời nói của anh vẫn gọi Uyển Như, nhưng đối với Uyển Linh mà nói, những lo lắng của cô ta đã giảm nhiều.
Cô ta chính là Giản Uyển Như, trừ khử Ngu Vô Song đang lên mặt cản trở thì còn ai dám uy hiếp cô ta nữa?
Nếu không có người bên cạnh, cô ta thật sự muốn ngửa đầu cười to, nghĩ như thế nào mà một Giản Uyển Linh năm đó, bộ dạng giỏi giang xuất chúng lại bị người khác kiềm chế bực tức như vậy?
Loại tình cảm giữa vợ chồng như thế này, khiến Mạnh Thiếu Văn ra sức hưởng thụ, giữa chặt vợ mình trước mặt, cánh tay dài của anh ta duỗi ra, nhẹ nhàng cười, giọng nói đầy hoài niệm “ Cô gái nhỏ, trước kia em không như thế này. Khi đó, em cực kỳ tự tin, chưa bao giờ nói ra những lời này.”
Cô ta là người phụ nữ có sắc đẹp không thua ai, anh ta cũng là người đan ông tuấn tú. Hai người vốn có những thứ kiêu ngạo riêng, khó tránh khỏi mâu thuẫn với nhau.
Bọn họ ở cùng một chỗ, vài năm trước đó không phải là không có va chạm xung đột, nhưng cuối cùng không đấu lại tình yêu, rôt cuộc cũng dừng lại ở đó làm hòa vui vẻ.
Nhớ đi nhớ lại, Mạnh Thiếu Văn cảm thấy mình từ đầu đã có những hành động tốt, ông nội thiên vị Hoắc Cố chi, coi như về sau ông nội có thiên vị có lợi hay hại thì anh ta vẫn còn có đường lui.
Lúc còn trẻ , anh ta chưa hiểu ra đạo lý này, nhưng cũng may mắn, anh ta đã tìm được tình yêu nơi người phụ nữ đó, mà nhà của cô ấy cũng thích hợp với nhà anh ta.
Sự việc kỳ diệu như vậy, anh ta sao lại không vui cho được? Cho nên anh ta đã ra tay từ lâu, có tình yêu, có lợi ích, nhưng lúc đó anh ta đã động tình so với lợi ích lớn….
Cũng không biết trong lòng Giản Uyển Linh đang nghĩ gì, chỉ là đang nghe lại thấy anh ta nói ba chữ cô gái nhỏ kia nhất thời ngẩn người ra, sau đó mắt đỏ lên, nhưng lại không muốn bị anh ta chán ghét, chỉ có thể đem trái tim kia nghẹn ngào đè xuống.
Sau đó quay đầu đi, cố ý né tránh ánh mắt cảu anh ta, giả bộ nở nụ cười, nói : “Ai cũng phải thay đổi! Nhất là phụ nữ, già nhanh, cái này trong lòng có chút không muốn. Năm tháng như dao làm tàn phai nhiều thứ, anh suy nghĩ một chút, trước đó con gái còn son sau này sẽ biến thành những người yếu ớt, không còn sắc đẹp, lúc đó thì có bộ dạng gì?’
“Năm tháng như dao” bốn chữ này khiến Mạnh Thiếu Văn trong khoảnh khắc có chút thất thần, lúc này anh ta không nghĩ đến những thứ phụ nữ lo sợ, mà là nghĩ tới Giản An Dương.
Thời gian này, cái gì cũng không thề nói chính xác, bây giờ ông ta còn chưa già hoàn toàn có cơ hội làm ra chuyện, chỉ là những năm gần đây, ông ta không động vào bất cứ ý định gì, không biết bây giờ sẽ có động tĩnh hay không có hành động gì?
Từ trước đến giờ ông ta quản lý mọi thứ ở Giản thị, công ty con hằng năm đều có lợi nhuận, trong công ty lại có tay chân của ông ta, dù sao ông ta cũng có khả năng tìm người quản lí tốt, căn bản không đến phiên con rể nhúng tay vào.
Nhưng mà hiện tại đến thủ đoạn này ông ta cũng không dùng, hai nhà, người lớn đều có điều kiện tốt đẹp, anh ta vốn là Tổng giám đốc của Hằng Viễn, công ty nhà mình không quản lý, lại chạy đi nhờ cơ nghiệp nhà vợ, chuyện như vậy truyền đi, Mạnh Thiếu Văn cũng không thể đặt chân ở Nam Giang được nữa.
Có thể 3% cổ phần này tiến vào Hội đồng quản trị của Giản thị trước sau đó từ từ tính kế thôi….
Chỉ trong chốc lát, anh ta bắt đầu tính toán hơn thua quyền hành, đối mặt với gương mặt đoan trang nhã nhặn , lịch sự của vợ, ánh mắt anh ta âm u, nhưng trên mặt lại tỏa ra nụ cười đong đưa: “Anh không biết người khác như thế nào, anh chỉ biết, anh yêu mỗi mình Uyển Như, đến l