Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342185

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2185 lượt.

hông định tránh né, mà thoải mái đi lên, lúm đồng tiền như hoa chào hỏi: "Hel¬lo, thật là trùng hợp, lại gặp được Mạnh tổng và Giản tiểu thư ở đây. Tối hôm qua tôi và Cố Chi có chuyện đi trước, cuối cùng Mạnh tổng có được chiếc nhẫn kia chưa?"
Cô tự vạch áo cho người xem lưng. Tối hôm qua, Lâm Vinh Gia đột nhiên xuất hiện cũng không có ý tốt gì, người đàn ông kia âm hiểm ích kỷ, nhìn trúng thứ gì sẽ không nhường cho người khác, nếu hắn kêu mười triệu thì dĩ nhiên sẽ không nhường cho người khác.
Mạnh Thiếu Văn nhìn người phụ nữ kiều mỵ trước mắt chằm chằm, trong đôi mắt đen nhánh thoáng qua tia bài xích, đụng đến vấn đề mặt mũi của người đàn ông, anh mím môi mỏng từ chối trả lời.
Người phụ nữ này quá quyến rũ động lòng người, cũng nhanh mồm nhanh miệng, bén nhọn cường thế, từ lần đầu tiên gặp mặt thì anh ta thấy rõ ràng ý oán hận trong mắt cô.
Mà Giản Uyển Linh bên cạnh anh ta vội vàng trả lời: "Ngu tiểu thư đừng dùng lời nói để kích thích chúng ta, một chiếc nhẫn không ảnh hưởng gì tới tình cảm của tôi và Thiếu Văn, chúng tôi về sau sẽ ở cùng nhau cả đời, một chiếc nhẫn thì chứng minh được gì?"
"Giản tiểu thư khẩn trương như vậy làm gì? Tôi chỉ thuận miệng nói, cô vội vàng giải thích như vậy làm tôi có cảm giác không đánh mà khai." Đối mặt với địch ý của cô ta, Ngu Vô Song càng cười rực rỡ. Cô híp mắt phượng, không chút để ý cười: "Tôi nhớ có người từng nói, chiếc nhẫn này đại biểu cho tình yêu đầu chân thành của chúng tôi, không ngờ Giản tiểu thư không coi trọng. Thôi, coi như tôi làm điều dư thừa."
Dứt lời, cô liền cao ngạo rời đi, nhưng Mạnh Thiếu Văn bên cạnh đột nhiên thay đổi. Mặt anh ta trắng bệch, kéo cánh tay trắng nõn của Ngu Vô Song lại, trên mặt vừa sợ hãi vừa có một tia dò xét: "Sao cô biết?"



Tự bào chữa
Cô gái gần trong gang tấc có một khuôn mặt cực kỳ tinh xảo, rất giống Uyển Như mà lại có khác biệt trời vực, bên môi Uyển Như không có nốt ruồi nhỏ kia, cũng không quyến rũ như cô, cô gái này quá đẹp, khiến đàn ông không rời mắt nổi.
Nhưng những chuyện này không phải quan trọng nhất, quan trọng là câu nói của cô về ý nghĩa chiếc nhẫn, khiến anh rất kinh ngạc. Anh lại không phải thằng ngu, liên tưởng đến ý thù hận trong mắt cô, đáp án trong đầu được miêu tả cực kỳ sinh động.
Ngu Vô Song liếc nhìn cánh tay đang giữ tay mình, bàn tay đàn ông sạch sẽ thon dài, móng tay cắt rất ngay ngắn, quả thật còn đẹp hơn tay phụ nữ, trong mắt cô hiện ra sự hoài niệm nhưng rất nhanh đã bị đè lại.
Cô ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười, nốt ruồi sinh động bên khóe môi như giọt mật. Cô cứ thản nhiên nhìn chăm chú vào Mạnh như vậy, đôi môi đỏ mọng, trong mắt lộ ra sự chế nhạo: "Tôi nói gì chẳng lẽ Mạnh tổng không nghe rõ? Cần gì tôi phải lặp lại? Về chuyện tại sao tôi lại biết rõ như thế, tại sao tôi phải nói với anh?"
Giờ phút này, trong đầu cô ta không ngừng hiện lên cái tên ấy, trong lòng cực kỳ sợ hãi, cô ta chợt nghĩ, đến bây giờ vẫn chưa tìm được thi thể Giản Uyển Như, có khi nào cô ta vẫn còn sống không?
Từ khi quyết định trở lại, Ngu Vô Song đã không sợ lộ thân phận rồi. Cô khoanh tay, tốt bụng nhìn Giản Uyển Linh, cười nhẹ: "Không muốn người ta biết thì trừ phi mình đừng làm, cô Giản thông minh như thế chắc chắn phải hiểu đạo lý này chứ?"
Mấy năm nay Giản Uyển Linh rất ít tiếp xúc với xã hội thật nhưng không có nghĩa là cô ta ngu ngốc, nhìn người phụ nữ đối đầu với cô ta khắp nơi, cô ta âm thầm cắn răng, thu lại sự luống cuống, thay vào đó là nụ cười đoan trang ưu nhã: "Cô Ngu không thích tôi nên mới ba lần bốn lượt làm khó tôi, chỉ có điều, tôi không hiểu tại sao cô lại chỉ chó mắng mèo như thế, cô Ngu có chuyện gì thì cứ nói thẳng, làm như vậy không hay đâu."
Mạnh Thiếu Văn dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu Ngu Vô Song, đây chắc chắn là một cô nàng cực kỳ quyến rũ nhưng cô lại thù hận anh. Không phải anh tự kiêu, mà những năm gần đây anh luôn là bạch mã hoàng tử trong lòng các cô gái ở Nam Giang, anh biết mình có điều kiện, dù không tới nỗi người gặp người thích nhưng cũng sẽ không để phụ nữ ghét, cô không để anh vào mắt, ngược lại còn có thù hận, không thể phủ nhận, những việc làm của cô đã kích thích lòng hiếu kì của anh.
"Cô Ngu, vợ chồng chúng tôi có làm gì không đúng, mong cô chỉ rõ." Im lặng qua đi, mặt Mạnh Thiếu Văn không chút thay đổi nhìn Ngu Vô Song, cử chỉ lỗ mãng lúc trước đã không còn: "Tôi đây tự nhận mình làm ăn đoan chính, chưa từng làm việc gì trái với lương tâm, cũng chưa từng đắc tội cô, nếu cô Ngu nghe phải tin đồn gì thì mong cô tìm hiểu rõ chân tướng."
Nghe anh ta nói như vậy, Giản Uyển Linh càng thêm tự tin, cô ta che đậy sự hoảng hốt trong mắt, tiến lên kéo tay Mạnh Thiếu Văn, lúm đồng tiền như hoa nhìn Ngu Vô Song, giọng nói càng thêm dịu dàng cảm động: "Thiếu Văn, em thấy anh nói rất đúng, sợ rằng cô Ngu đã hiểu lầm vợ chồng chúng ta rồi."
Mạnh Thiếu Văn mím đôi môi mỏng, ánh mắt lặng lẽ nhìn chăm chú vào cô gái ưu nhã bên cạnh, Uyển Như ơi Uyển Như, em đúng là thay đổi quá nhiều, chuy