Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342224
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2224 lượt.
m không tin tình yêu chân thật nữa rồi…
Cô vừa dứt lời, Hoắc Cố Chi liền thắng mạnh xe, lực quán tính, thân thể Ngư Vô Song lao về phía trước, thật may là có thắt dây an toàn, nếu không đầu cô sẽ đâm vào kính thủy tinh.
“Em không yêu anh sao?” Chưa hết kinh sợ, Ngư Vô Song chợt nghe thấy giọng nói lạnh lùng tựa như băng vang lên bên tai, còn lộ ra một tia phẫn nộ.
Cô chưa kịp suy nghĩ thì thân thể mềm mại bị người đàn ông bên cạnh kéo vào trong ngực anh, sau đó thấy hoa mắt, đôi môi đỏ mọng bị anh bắt giữ.
Anh dùng sức hôn, anh xông vào miệng cô tùy ý làm loạn, hôn cô đến đầu óc mờ mịt, quên cả suy tư.
Đến nói tình yêu có thể làm cho người ta đầu óc choáng váng, Ngư Vô Song không biết có phải cảm giác hay không, nhưng cô biết, người đàn ông này rất quan tâm cô, cảm giác này đối với cô mà nói không biết là may mắn hay là bất hạnh…
Cũng may đang ở đường lớn trên núi, chung quang không có chiếc xe nào, nếu không Hoắc Cố Chi đột nhiên dừng xe, bị tông vào đuôi xe là chuyện có thể xảy ra.
Ở nơi này có nhiều loại hoa nở rộ, bươm bướm nhẹ nhàng bay lượn, anh đè người phụ nữ xuống, dùng sức hôn không khí trong xe càng thêm mập mờ, nhưng cuối cùng, Hoắc Cố Chi chợt dừng lại.
Anh thở hổn hển bên tai cô, sau khi nhịp tim trở lại bình thường, lúc này mới đứng dậy, vỗ trán thở dài nói: “Xin lỗi, tâm tình hôm nay của anh không được tốt, vừa rồi có chút kích động.”
Tựa vào trong ngực anh, khuôn mặt Ngư Vô Song đã đỏ ửng, cô đưa tay sờ đôi môi đỏ mọng của mình vừa bị anh hôn, tim đập rộn lên, suy nghĩ một chút, cô hạ mắt, nhẹ giọng hỏi: “Tâm tình anh không tốt là bởi vì nhà họ Mạnh?”
“Ừ!” Hoắc Cố Chi nhẹ nhàng lên tiếng, khuôn mặt bình tĩnh không nhìn ra một tia khác thường, Sau khi anh khởi động động cơ xe, lúc này mới trả lời vấn đề của cô: “Anh khác với Mạnh Thiếu Văn, vừa sinh ra liền có cuộc sống cẩm y ngọc thực*, là thiếu gia nhỏ được người người sủng của nhà họ Mạnh. Mẹ anh bị ông ngoại đuổi ra khỏi nhà vì sinh ra anh!”
* Ăn ngon mặc đẹp.
Anh dùng giọng nói lạnh nhạt nhất để kể chuyện kinh tâm động phách nhất khiến Ngư Vô Song nhất thời cả kinh, tia nhộn nhạo trong mắt dần dần bị tĩnh mịch thay thế, cô mím chặt môi đỏ mọng, trong lòng do dự mãi, nhưng rốt cuộc không biết nói cái gì cho phải.
Cô chỉ biết nhà họ Cố là quân chính thế gia, trước kia là con gái của Tham mưu Trưởng quân khu, lúc tuổi còn trẻ được vô số thanh niên ưu tú theo đuổi.
Nhưng cuối cùng bà đi yêu và quyến rũ một người đàn ông, chính là cha anh, hơn nữa là một người đàn ông đã có vợ, kết hôn đã nhiều năm.
Năm đó, lúc anh được đón về nhà họ Mạnh, những bí mật đau khổ của nhà giàu được mọc cánh truyền đến tai thị dân (dân thành phố) Nam Giang, có người thầm than Mạnh Đạt lúc trẻ rất có mị lực, có người khinh bỉ thân phận của anh, còn có người xem đây là một câu chuyện cười.
Khi đó, cô là đại tiểu thư nhà họ Giản, cũng khinh bỉ thân phận con riêng này, cũng không nhìn thẳng vào mắt anh lấy một cái. Hơn nữa, anh thường đùa giỡn và giở trò lưu manh với cô nên cô ghi hận trong lòng.
Nhưng bây giờ anh lại đem chuyện giấu kín trong lòng nói ra với cô làm cô vừa kinh sợ vừa khó chịu.
Nhớ lại những chuyện năm xưa, mặt Hoắc Cố Chi vẫn bình thản, nhưng đáy mắt không che giấu mà lộ ra thù hận cùng châm chọc. “Người người đều nói Mạnh Đạt có bản lãnh lớn, già rồi mà có thể sinh con, nhưng năm đó, lúc mẹ anh sinh anh ra mới 23 tuổi, nhỏ hơn ông ta 12 tuổi!”
Trái tim của anh ở đây
Chênh lệch 12 tuổi, thế tục không tha, ngay cả người thân thân nhất cũng không thể hiểu.
Từ trước đến giờ, nhà họ Cố là nhà quân chính hiển hánh, luôn cao quý trong sạch, sao có thể để bị gièm pha? Cố Song Song vì bảo vệ đứa bé trong bụng, ngang nhiên cãi lời Cố Hoằng Huyên, khiến Cố Hoằng Huyên cả đời kiêu ngạo tức giận trở mặt tại chỗ, không để ý tới tình cha con mà đoạn tuyệt quan hệ với bà.
Hoắc Cố Chi đã sớm vượt qua tuổi kích động dễ giận, năm anh ba mươi tám tuổi chính là lúc sự nghiệp thành công, có được sự giàu có, cũng được tính là nhân vật có một không hai ở Nam Giang, nhưng mỗi lần nghĩ đến chuyện xưa, trong lòng không khỏi oán hận.
Lông mày của anh nhíu chặt, như lộ ra bi thương vô hạn lại mờ mịt, Hoắc Cố Chi như vậy đối với Ngu Vô Song mà nói là xa lạ.
Trong mắt cô, người đàn ông này có sức mạnh vô địch, sẽ không bị bất kỳ khó khăn nào đánh gục, mặc dù năm năm này luôn cùng cô sống ở nước ngoài, nhưng anh vẫn buôn bán với quân đội, người đàn ông luôn khiêm tốn lại nói ra lời xuất phát từ nội âm như vậy với cô.
Trái tim Ngu Vô Song có sự khó chịu mà chính cô cũng không hiểu, cô mím môi, nhẹ giọng nói xin lỗi: "Thật xin lỗi! Em không biết anh ghét người nhà họ Mạnh gia, về sau chúng ta đừng tới nữa."
Những năm này, cô sống rất tùy tiện, dưới sự bảo vệ của anh, cô vẫn làm theo ý mình, có chút cực đoan.
Nhưng cô biết, đây
tất cả đều là anh cho, không có sự giúp đỡ của anh, cô căn bản không thể có những ngày thoải mái như thế này.
Bên tai vang lên giọng nói mềm mại ôn hòa, khiến Hoắc C