Bắt Được Trượng Phu Như Ý (18+)
Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342232
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2232 lượt.
mua.
Cho dù đã xa cách nhiều năm, nhưng Lâm Vinh Gia vẫn có thể nhận ra ngay giọng nói của cô, đáy mắt chợt sáng lên, không chút suy nghĩ đã xoay người nhìn cô.
Hôm nay Ngu Vô Song cũng mặc quần trắng, giày cao gót màu quýt, khuôn mặt vô cùng tinh xảo, lộ ra vẻ lạnh nhạt, khiến cho người ta nhìn mà không muốn rời mắt.
Bọn họ đã năm sáu năm không gặp, nhưng Lâm Vinh Gia vẫn có cảm giác như mới chia tay cô ngày hôm qua thôi.
Khi đó cô tràn đầy vẻ thanh xuân, là công chúa nhỏ kiêu ngạo, còn bây giờ lại trở nên thành thục hơn nhiều, rất kiều diễm, khí chất lại vô cùng tự nhiên, nhìn thế nào cũng là cô gái nhỏ tràn đầy sức sống.
Nhưng cô ta cũng biết, tất cả những thứ này đều là do người đàn ông bên cạnh này chu cấp, có hắn ở đây, cô ta mới có thể ở trong làng giải trí lăn lộn như cá gặp nước, nếu như mất đi ngọn núi dựa này, cô ta cũng chẳng còn đất mà diễn.
Mười tám tuổi cô ta đã đi theo hắn, rốt cuộc cũng có chút tình cảm, lần đầu tiên thấy hắn lạnh mặt với mình, Trương Hàm Ngọc đứng tại chỗ cắn đôi môi đỏ, gương mặt lộ vẻ uất ức: “Anh vinh Gia ….. Không phải anh nói sẽ cùng em đi dạo phố sao! Lại nói, chúng ta đã lâu không gặp rồi, anh không để ý tới người ta sao!”
Dù sao cũng là Tiểu Hoa Đán của làng giải trí, âm thanh kiều mị thực sự rất có lực sát thương, phàm là đàn ông đều sẽ không thể thoát khỏi.
Ngu Vô Song chứng kiến hết thảy, không khỏi chê cười hai tiếng, nhìn thoáng qua sắc mặt tối tăm của Lâm Vinh Gia, khóe miệng càng cong lên: “Lâm tiên sinh, sao lại nỡ để con bồ câu nhỏ này đi mất chứ? Tôi thấy ngài đó, nhất định không chịu nổi nước mắt giai nhân, nếu không ngài cứ đi với cô ấy đi? Có chuyện gì, chúng ta để lần sau hãy nói tiếp.”
Cô xinh đẹp thanh tú đứng ở đó, lời xã giao trôi chảy chót lọt, Lâm Vinh Gia cũng không chịu thua, ánh mắt của hắn chăm chú nhìn cô, không muốn dời đi nửa bước: “Ngu Vô Song, em đàng hoàng một chút cho tôi, hừ, đừng tưởng tôi không biết trong đầu em đang nghĩ gì!”
Dứt lời, ánh mắt lạnh lùng của hắn lại quét qua Trương Hàm Ngọc bên cạnh, tròng mắt đen âm trầm để lộ ra sự bài xích, trực tiếp mắng mỏ không hề lưu tình: “Lời của tôi cô nghe không hiểu đúng không? Bảo cô đi trước, còn đứng đó làm cái gì? Cần gì thì tự đi mà mua, tôi không rảnh hơi rỗi việc mò mẫm ở nơi này với cô.”
Trương Hàm Ngọc năm nay chẳng qua cũng chỉ mới hai mươi hai tuổi, còn là một 9x, lúc học trung học đã được hắn bao nuôi, những năm gần đây đã sớm sống xa rời thực tế, trong lòng cô ta, hắn chính là ông trời.
Bây giờ lại bị kim chủ bác bỏ, cô ta sợ tới sắc mặt tái nhợt, đôi mắt nai trong suốt xẹt qua tia bi thương, vội vàng che môi hồng khóc chạy ra ngoài.
Cũng không biết có phải cố ý hay không, lúc chạy ngang qua Ngu Vô Song còn đụng vào cô, hơn nữa còn hung ác trợn mắt nhìn cô.
Đối với mấy thủ đoạn nhỏ nhặt này của phụ nữ, năm năm trước Ngu Vô Song ở cũng với Giản Uyển Linh đã lãnh giáo rất nhiều, không hề hấn gì, nên cô cũng chẳng để ý, sau đó lạnh lùng thu hồi ánh mắt, cô giễu cợt nhìn về phía Lâm Vinh Gia, không khỏi cảm thán ra tiếng.
“Lâm tiên sinh thật đúng là lòng dạ độc ác, người ta dù sao cũng chỉ là cô gái nhỏ, ngài cứ bắt nạt cô ấy như vậy, không sợ trái tim nhỏ bé của cô ấy không chịu nổi sao!”
Giọng nói của cô lành lạnh, lại mang theo ý giễu cợt, trước kia Lâm vinh Gia rất ghét có người quản lý cuộc sống riêng của hắn, ngay cả cha mẹ ruột hắn để ý, hắn cũng không chịu được.
Nhưng lần này, hắn thế những lại tốt tính nhịn xuống, trên khuôn mặt anh tuấn tràn ngập nụ cười: “Cô gái nhỏ, em đang ghen sao?”
Ba chữ cô gái nhỏ này khiến cho sắc mặt đang chúm chím cười của Ngu Vô Song trong nháy mắt biến đổi, sự chán ghét dâng lên khiến cho dạ dày của cô cũng cảm thấy khó chịu, cô cau mày, ánh mắt sương lạnh nhìn hắn, không còn ý đùa cợt như trước nữa: “Lâm Vinh Gia, có chuyện mau nói, tôi không có thời gian ở chỗ này hao phí với anh!”
Năm đó lúc người đàn ông này theo đuổi cô cũng rất tự luyến khiến cho cô ghét bỏ, không ngờ đã nhiều năm trôi qua như vậy rồi, hắn cũng chẳng hề thay đổi chút nào, trước sau như một vẫn khiến cho cô muốn ói.
Lâm Vinh Gia thấy rõ ràng sự kháng cự trong thần sắc của cô, hắn lạnh lùng mấp máy môi mỏng, trong lòng vô cùng khó chịu, không thèm để ý tới ánh mắt khác thường của nhân viên cửa hàng, trực tiếp đi lên phía trước, một tay bóp cằm cô gái, cắn răng nói ác độc: “Ngu Vô Song, tôi phát hiện ra mấy năm không gặp, lá gan của em lớn lên không ít thì phải!”
Trong mắt hắn ánh lên tia lạnh lẽo, trừng mắt nhìn cô, sau đó chợt nhỏ giọng cười lạnh: “Em nói xem nếu để cho mọi người biết thân phận của em, bọn họ sẽ nghĩ sao? Nhất là Mạnh Thiếu Văn, nếu để cho hắn ta biết người phụ nữ năm đó mình yêu nhất lại đi theo kẻ thù của mình, sẽ có suy nghĩ gì?”
Thường xuyên chú ý tới anh?
Nhân viên phục vụ trong cửa hàng cao cấp không khỏi sợ tới ngây người, vị Thái Tử Gia này hình như cũng quá hoa tâm rồi thì phải?
Mới vừa rồi còn ôm Tiểu Hoa Đán Trương Hàm Ngọc đi vào, chớp mắt một cái đã lại giở tr