XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341496

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.

vẫn luôn là một người thực tế. Khi kết giao với ai, rõ ràng là biết không thể cho người ta thì cũng không muốn mắc nợ người ta quá nhiều. Hầu hết mọi người trong thành phố này đều có cách nghĩ như vậy. Mọi chuyện đều cần có công bằng. Thượng Hải mở cửa cả thế kỷ qua nên nền tài chính tự do đã mang đến cho thành phố này bầu không khí thương mại và nó càng ngấm sâu hơn vào cuộc sống của mỗi người dân nơi đây. Tự nhiên nó hình thành nên bản tính của họ. Cô không hề cảm thấy mình khác biệt mọi người ở điểm này.
Tiểu Quân nghĩ như vậy nên cảm thấy yên tâm hơn nhiều. Hơn nữa, sau khi nhận dự án của công ty Khởi Hoa, cường độ công việc của cô lại nâng thêm một cấp. Suốt bốn tháng qua, cô đã phải chạy ngược chạy xuôi, dường như loáng một cái là đã đến cuối tháng.
Ngày cuối cùng của tháng tư, bầu không khí trong phòng làm việc thật thảnh thơi. Vào giờ nghỉ trưa, mọi người đều bàn luận về kì nghỉ sắp tới. Khâu Tĩnh trêu Tiểu Quân:
-Còn cậu? cậu định đi nghỉ ở đâu thế?
-Tớ chưa nghĩ đến. –Tiểu Quân nói. – Bố mẹ tớ sẽ xuống miền Nam thăm người thân. Tớ ở nhà một mình nên chỉ muốn ngủ suốt ba ngày ba đêm thôi.
-Thật là chán ngắt! một kì nghỉ hiếm hoi như vậy mà cậu lại định ngủ cho hết như vậy sao? Cậu lãng phí sự quan tâm của Đảng và Nhân Dân quá đấy!
-Đảng và Nhân Dân sẽ tha thứ cho cô gái đã phải làm việc vất vả không quản ngày đêm này. – Tiểu Quân cười. – Cậu còn nói, cậu cũng có kế hoạch gì cho ngày nghỉ của mình mà.
-Không phải là tớ không có kế hoạch mà là bây giờ tớ không có quyền quyết định. Cậu cũng biết bạn trai tớ rất gia trưởng, anh ấy muốn đi đâu là sẽ kéo tớ theo. – Khâu Tĩnh oán thán.
Khâu Tĩnh và bạn trai cô ấy mới yêu nhau được ba tháng. Lúc nào cũng dính như keo nên mỗi lần được nghỉ, đối với cô ấy đều là những khoảng thời gian lãng mạn màu hồng. Tất nhiên Tiểu Quân hiểu rõ điều đó, cô cười xua tay với cô ấy:
-Được rồi. Tớ chẳng thèm đi với người mất tự do như cậu. Ai muốn làm người thừa ở đó chứ? Hơn nữa, tớ thật sự muốn ngủ hết ba ngày ba đêm cho thật đã.
-Cậu biết đùa đấy. Thôi nhé. – Khâu Tĩnh cười quay đầu đi.
Tiểu Quân nhìn theo cô ấy mà thầm thở dài. Thực ra, cô không hề đùa chút nào. Ngô Tuệ đòi hỏi ở dự án này rất cao. Gần đây, cô thật sự kiệt sức. Nếu không phải đã được xem nhóm thực hiện dự án bên công ty Khởi Hoa cũng phải chịu yêu cầu nghiêm khắc như vậy thì chắc cô vẫn cho rằng nguyên nhân Ngô Tuệ thay đổi ý định đồng ý tiếp tục hợp tác là vì cô ta muốn trả đũa công ty cô.
Mệt mỏi vì công việc chỉ là một trong số các nguyên nhân, vẫn còn một nguyên nhân nữa quan trọng hơn đó là Tiểu Quân bị mất ngủ.
Gần đây, cô liên tục mơ thấy cùng một giấc mơ. Cô chạy trong đêm mưa, không biết chạy về đâu, cuối cùng lại đến một nhà kho trống và ánh chớp lóe lên. Trong chớp loáng, trước mặt cô sáng như ban ngày, cô chỉ nhìn thấy một đôi trai gái đang ở bên nhau.
Giấc mơ này không hề xa lạ với TIểu Quân. Sau lần thất tình duy nhất thời đại học, cô đã từng gặp phải giấc mơ giống như vậy. Nó cứ bám riết lấy cô, dù cô có làm thế nào cũng không thể thoát ra được. Sau khi yêu Chí Hào thì nó mới dần dần rời bỏ cuộc sống của cô.
Thật không ngờ, sau bao nhiêu năm thì tất cả lại quay trở lại, thậm chí còn đáng sợ hơn. Bây giờ khuôn mặt của người đàn ông trong giấc mơ của cô không phải là chàng nghệ sĩ trong ký ức mơ hồ mà chính là Phùng Chí Hào.
Trong chớp nhoáng, anh ở bên một người đàn bà xa lạ khác. Khi nhìn thấy cô, anh không thấy lạ mà còn cười, giơ tay vẫy gọi cô lại như thể mọi thứ đều hoàn toàn bình thường.
Lần nào cô cũng như bị tảng đá lớn đè nén, tâm hồn hoàn toàn suy sụp. Dù là trong giấc mơ cũng đau đớn, không thể nào chịu đựng nổi. Cơn ác mộng này như là một vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại. Cuối cùng, việc đi ngủ giống như một cực hình vậy. Cô thà ngồi cả đêm trước bàn máy tính sửa bản kế hoạch, không dám lên giường đi ngủ chứ quyết không uống thuốc ngủ. Chỉ đến khi nào mệt quá thiếp đi thì thôi. Ít ra, cô cũng không phải đến nửa đêm tỉnh giấc vì cơn ác mộng.
Tuy là ngày cuối cùng trước kì nghỉ nhưng trưởng phòng vẫn tranh thủ thời gian mở một cuộc họp tổng kết. Sau khi tan họp, mọi người cùng đi ăn, uống rượu, ca hát và oán thán lãnh đạo. Cuộc vui kéo dài đến rất muộn mới tàn.
Sau khi về nhà, một căn nhà lạnh lẽo đang chờ đợi Tiểu Quân. Bố mẹ cô ra tỉnh ngoài thăm người thân. Cô kiểm tra điện thoại thì tin nhắn cuối cùng là do người phụ trách nhóm dự án của công ty Khởi Hoa gửi đến chúc cô có kì nghỉ vui vẻ, cô hít một hơi thật dài. Cuối cùng, trước khi lên giường đi ngủ, cô vớ lấy lọ thuốc ngủ và bắt đầu bến đầu tiên của giấc ngủ dài ba ngày ba đêm.
Cái gọi là kế hoạch đã thay đổi. Cô đã hiểu sâu sắc đạo lý này. Bởi ngày hôm sau, Tiểu Quân ngồi trên chiếc Excelle, nghe Mỹ Mỹ hào hứng chỉ ra ngoài cửa sổ khi xe của họ đi qua cánh đồng lúa.
Giấc mơ ngủ ba ngày ba đêm của cô tan thành bong bóng. Cuối cùng, cũng đến được vùng núi phía Tây. Khi Mỹ Mỹ kéo lên xe, cô vẫn còn đang ngái ngủ do tác dụng của thuốc ngủ đã uống tối qua. Cô vốn cho r