Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341513
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1513 lượt.
dài, nghĩ đến những điều mình muốn nói cũng chẳng tốn nhiều thời gian. Thôi vậy, cứ đi với anh ta.
May mà buổi trưa đường khá thông thoáng, tòa nhà Tiểu Quân làm việc cách bến Thượng Hải không xa chỉ mất khoảng mười phút là tới.
Lý Tuấn Khanh lái xe men theo con phố và dứng lại thì có người phục vụ ra nhận chìa khóa, mở cửa cho họ và đưa xe vào bãi đỗ. Nhà hàng đặt ở bến Thượng Hải số ba. Nền đá cẩm thạch sáng bóng. Khi Tiểu Quân bước vào thang máy, có một cô phục vụ đeo khăn tay trắng giữ cửa thang máy mỉm cười với họ.
Nhà hàng này không có gì xa lạ với cô. Ngày trước, khi cô còn ở bên Chí Hào, anh ta thường đưa cô đến đây. Lâu ngày không đến, bước vào bên trong cô không kìm nổi lòng mình liếc nhìn chiếc bàn nơi mình vẫn thường ngồi, chiếc bàn nhỏ bên cạnh cửa sổ trống không, đề tấm bảng đã đặt trước.
Trên đường đi, Lý Tuấn Khanh luôn cố gắng bắt chuyện nhưng Tiểu Quân nói rất ít, có lúc cô im lặng rất lâu. Bây giờ ngồi xuống, anh ta gọi món xong thì càng chẳng biết nói gì, lại lau mồ hôi. Trên đường đi, không biết anh ta đã lau mồ hôi bao nhiêu lần rồi. Tiểu Quân thấy tội nghiệp nên ngại ngần hỏi:
-Anh sao thế? Nóng lắm ư?
-Không nóng, không nóng. – Anh ta lắc đầu – Hình như em không thích nói chuyện lắm thì phải.
Tiểu Quân cười, cúi đầu xoay xoay cốc nước trước mặt, bắt đầu suy nghĩ, làm sao mới có thể mở miệng bảo anh ta bỏ ngay cái ý định tiếp tục với mình đây?
-Em nói về bản thân mình đi. Em thường thích làm gì? Phải rồi. Gần công ty em có rạp chiếu phim không? Tối nay, chúng ta đi xem phim nhé? – Lý Tuấn Khanh lại lau mồ hôi. Lạ thật! Sao cứ thấy cô là anh ta lại cảm thấy nóng nhỉ?
Phục vụ mang đồ ăn lên mà cô chẳng hề để tâm:
-Lâu lắm rồi tôi không đi xem phim. Phim trong nước phát triển, tuy nhiên có những bộ phim không được phép công chiếu. Tôi rất ít khi đến rạp chiếu phim, thường thì tôi mua đĩa về xem.
-Không được phép công chiếu ư? Phim nào thế? – Khó khăn lắm cô mới chịu mở miệng nói chuyện, anh ta chớp lấy cơ hội ngay.
-Nhiều lắm!
-Em thích xem phim gì? Nếu ở đây không có thì chúng ta có thể đến Hồng Kông xem. Bay từ Thượng Hải đến đó nhanh lắm! – Anh ta không lau mồ hôi nữa mà nói rất thành khẩn.
Cô bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn anh ta. Trước mặt cô vẫn là Lý Tuần Khanh có khuôn mặt béo trắng mà thở phào nhẹ nhõm.
Nhà hàng quen thuộc, âm nhạc quen thuộc, người phục vụ nói giọng Quảng Đông, lại thêm câu nói mà cô không chỉ nghe một lần, đến cả khẩu khí cũng giống hệt Chí Hào. Nếu thần kinh cô không đủ vững thì có lẽ đã tưởng là mình bị ma nhập, quá khứ quay về, cái quá khứ mà cô đã cố gắng hết sức để thoát ra.
Lấy lại bình tĩnh, Tiểu Quân không chấn chừ nữa mà nói thẳng luôn:
-Anh Lý, chúng ta không hợp nhau.
Anh ta bàng hoàng nhìn cô, nét mặt hết sức kỳ quái, mãi sau mới thốt ra được một câu:
-Tại…tại sao?
Người đàn ông này căng thẳng đến mức nói lắp bắp, Tiểu Quân nghe mà càng thêm quyết tâm, thở dài một tiếng, cô nói:
-Gia đình tôi không giàu có, rất bình thường, điều kiện kém hơn nhiều.
Anh ta vẫn không hiểu nhưng thở phào đáp lại:
-Tôi biết. Dì cũng đã nói cho tôi biết gia cảnh nhà em. Không sao. Bố mẹ tôi không đế ý đến điều đó.
Tiểu Quân dở khóc dở cười:
-Rốt cuộc đây là chuyện của ai vậy? chuyện của bố mẹ anh hay là chuyện của anh?
Có lẽ anh ta đã biết mình nói sai nên vội vàng giải thích:
-Tất nhiên là chuyện của tôi nhưng ý kiến của bố mẹ cũng rất quan trọng. Chị dâu tôi cũng là do bố mẹ chọn. Tình cảm giữa hai anh em tôi rất tốt.
-Bố mẹ anh vẫn chưa gặp tôi, sao anh lại khẳng định là họ không để ý đến chuyện đó? Biết đâu họ lại không hài lòng về tôi thì sao? – Cô cảm thấy gia đình này thật là kỳ lạ! cô lại hỏi.
Anh ta cười:
-Họ đã thấy em rồi. Hôm chúng ta đi ăn cơm có gắn máy quay. Họ xem xong thì nói em rất xinh đẹp, ít nói, lại rất hào phóng.
Tiểu Quân nghe xong liền trừng mắt nhìn anh ta:
-Máy quay gì cơ? Các người quay lúc nào? Sao tôi không biết?
Cô lớn tiếng một chút khiến con mắt của mọi người trong nhà hàng đều đổ dồn về phía họ. Lý Tuấn Khanh vội giơ tay ngăn cô lại:
-Là mẹ em đề nghị. Lúc đầu chúng tôi cũng không nghĩ tới nhưng đúng là rất hiệu quả! Bố mẹ tôi rất hài lòng.
-Tôi không hài lòng. – Tiểu Quân nổi giận. – Các người coi tôi là gì chứ? Món thịt lợn được bày bán sao? Trước khi mua lại còn cùng nhau xem xét lựa chọn.
Anh ta không ngờ mình càng nói lại càng khiến cho cô tức giận nên lo lắng đến toát mồ hôi:
-Em đừng giận. Nếu em không thích thì sau này chúng tôi sẽ không quay nữa mà.
-Còn có lần sau sao? – Tiểu Quân đứng phắt dậy. – Anh Lý, xin lỗi anh. Tôi có bạn trai rồi. Hôm nay, tôi đến để nói cho anh biết. Xin anh đừng lãng phí thời gian vì tôi nữa. Tạm biệt.
Đường về công ty, ánh nắng chói chang, Tiểu Quân cảm giác trước mắt mờ đi. Cô thò tay vào túi lần tìm điện thoại, tiện tay ấn luôn một dãy số. Nhưng vừa ấn nút gọi thì cô lại tắt đi luôn rồi tự cười mình ngốc.
Việc gì phải thế? Cô nên biết khống chế bản thân. Nếu lần nào cũng cần an ủ