Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.

đã nói, chỉ là sau khi đưa Tiểu Quân về, anh còn có nhiệm vụ khác. Trước tiên, anh phải đưa bố mẹ về ngôi nhà ở phố Tây, sau đó còn phải nói chuyện với họ.
Căn hộ của Khởi Trung ở Phố Tây rất nhỏ, là nhà tập thể cũ. Nhiều năm trước, công ty anh phân cho. Trước khi ra nước ngoài, bố mẹ anh đã quyết định sẽ còn quay về nên họ không cho thuê. Vài ngày, trước khi họ về, Khởi Trung đã thuê người đến quét dọn.
Người giúp việc rất cẩn thận lau sạch sẽ mọi ngóc ngách trong nhà nhưng ông bà Trần lại không hề để ý đến công sức của cậu con trai. Họ cũng không vội dỡ hành lý ra mà cùng ngồi xuống ghế sô pha và vẫy tay gọi con trai lại.
Bố mẹ Khởi Trung là giáo viên. Tuy họ đã nghỉ hưu nhưng theo thói quen nghề nghiệp mấy chục năm, thái độ nghiêm túc của họ khiến cho người khác cảm thấy áp lực. Sau khi Khởi Trung trưởng thành, anh chưa từng thấy thái độ của họ như vậy nên lúc này cũng thấy nổi da gà.
Bà TRần nói trước. Bà nhìn kĩ cậu con trai rồi nói:
-Khởi Trung, con và cô Hà quen nhau bao lâu rồi?
Lúc trước, trên điện thoại khi nhắc đến Tiểu Quân, giọng bà đều rất vui nhưng lúc này bỗng nhiên khác hẳn. Khởi Trung nghe mà cảm giác có chuyện không hay, anh còn nghe thấy bố mình ngồi bên họ một tiếng, rồi mẹ nói tiếp.
-Chuyện hôn nhân, tốt nhất là để sau khi các con đã hoàn toàn hiểu về nhau rồi hãy quyết định. Con đã hiểu hết về hoàn cảnh của cô Hà này chưa?
-Con đã nói về hoàn cảnh của cô ấy trên điện thoại rồi mà. – Khởi Trung ngồi xuống nói.
-Bố mẹ biết. – Bà Trần lại nói. – Nhưng Khởi Trung à, người ta có nói về bạn bè của mình với con không?
-Mẹ, ý mẹ là gì ạ? – Khởi Trung chau mày.
Ông Trần liếc nhìn vợ:
-Tín Hoa, trước đây người ta đã từng yêu ai hay không không quan trọng. Bây giờ, trước khi kết hôn, người ta có vài đối tượng cũng là chuyện bình thường mà.
Bà Trần biết mình lỡ lời nên giọng cũng dịu lại:
-Mẹ nói, người bạn ở sân bay hôm nay ấy. Con có quen người đó không?
Ông bà Trần đều để ý chuyện đó. Ở sân bay họ chỉ thoáng thấy Tiểu Quân và Chí Hào nhưng đương nhiên, họ cũng nhận ra mối quan hệ sâu sắc giữa hai người. Cô con dâu tương lai đã hứa sẽ ra sân bay đón họ lại xuất hiện cùng một người đàn ông khác. Dù hai người có độ lượng đến mấy cũng cảm thấy có chút không chấp nhận được. Lúc nãy, Tiểu Quân ở trên xe nên không tiện nói gì, bây giờ chỉ còn lại con trai nên đương nhiên họ muốn hỏi cho rõ rồi.
Khởi Trung đang nghĩ tại sao lại như vậy? Tuy Tiểu Quân đã giải thích đơn giản là cô và Chí Hào chỉ tình cờ gặp nhau nhưng trùng hợp như vậy ư? Thật khiến cho người ta khó tin. Anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý về điều nghi ngờ của bố mẹ mình. Thực ra, anh là người muốn là rõ mọi chuyện xảy ra lúc đó hơn ai hết.
Nhưng nhiệm vụ cấp bách lúc này là phải trả lời câu hỏi của bố mẹ anh đã. Lần đầu tiên gặp Tiểu Quân, họ còn chưa kịp làm quen với cô thì đã chứng kiến cảnh tượng đó rồi. Anh nghĩ kĩ rồi. Anh muốn ở bên Tiểu Quân. Nếu bố mẹ không chấp nhận cô thì anh phải làm thế nào?
Biết những điều mình nói ra đều rất quan trọng, Khởi Trung nghĩ rất kĩ rồi mới trả lời:
-Bố mẹ, con đã gặp người bạn đó của Tiểu Quân rồi. Chuyện gặp ở sân bay chỉ là trùng hợp. Hôm nay, cô ấy có một buổi họp rất quan trọng. Cô ấy đã nói với con từ trước. Con bảo cô ấy đừng vội nhưng mà cô ấy vẫn vội đến, có hơi muộn một chút. Bố mẹ đừng để ý nhé.
Anh nói rất từ tốn. Nói xong, anh nhìn bố mẹ. Hai ông bà nhìn nhau rồi lại nhìn con trai. Họ há miệng muốn nói thêm điều gì nhưng rồi chẳng ai nói gì cả.
Trên đường về nhà, thi thoảng Khởi Trung lại liếc nhìn chiếc điện thoại đặt ở ghế phụ. Mấy lần anh nhấc điện thoại lên rồi lại đặt xuống.
Thường ngày, anh đều đi làm ở Trương Giang. Anh rất ít khi lái xe đến phố Tây, hầu như toàn đi tàu điện ngầm, nhanh chóng, thuận tiện, lại kinh tế. Hôm nay là dịp đặc biệt. Anh rất hiếm khi lái xe đi lại giữa hai phố Tây và phố Đông. Sau khi xe đi qua đường hầm là đại lộ thế kỉ. Đèn hai bên đường sáng rực. Đêm đã khuya, trên đường có rất ít xe nhưng trong lòng anh đang có chuyện nên không thể nào tăng tốc được.
Cứ như vậy về đến nhà, anh cũng không gọi điện cho cô. Cảnh Chí Hào đặt hai tay lên vai Tiểu Quân cứ hiện lại trước mắt anh. Cô là bạn gái của anh, là người anh muốn lấy làm vợ. Hôm nay, ở sân bay, anh đã gọi cho Tiểu Quân rất nhiều nhưng cô đều không nghe, sau đó thì di động tắt máy, rồi anh nhìn thấy cô và Chí Hào ở bên nhau, lại còn trước mặt bố mẹ anh nữa chứ. Tuy cô đã giải thích nhưng nếu nói là anh không để ý thì là điều không thể.
Đã vậy thì có cần gọi điện cho Tiểu Quân ngay bây giờ để hỏi cho rõ không? Nhưng hỏi thế nào đây? Hỏi cái gì? Anh sẽ dùng giọng điệu nào để hỏi cô đây?
Trên đường đi, anh nghĩ đến đau cả đầu. Sau khi lên nhà, anh cứ cầm điện thoại trong tay mà xoa đi xoa lại. Cuối cùng anh đặt xuống và không nhấc lên nữa.
Khi nào gặp nhau mặt đối mặt rồi nói vậy. Nói chuyện qua điện thoại không thể giải quyết được vấn đề.
Tiểu Quân đã quên mất là mình ngủ thế nào? Tóm lại sáng sớm tinh mơ ngày hôm sau, khi tỉnh


Insane