Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1506 lượt.

-Ông thì hiểu cái gì chứ? – Bà Trần tin tưởng vào trực giác của mình. Đàn ông đều như vậy. Từ tám tuổi đến tám mươi tuổi đều không biết quan sát lời nói sắc mặt gì cả. Bà cảm thấy giữa Tiểu Quân và người đàn ông đó có điều bất thường. Đặc biệt là ánh mắt của người đàn ông đó khi anh ta bước đến trước mặt họ. Nó giống như thể muốn ăn tươi nuốt sống con trai họ vậy. Điểm nhạy cảm này mà bà cũng không nhận ra thì còn gì là một người mẹ nữa chứ?
-Bà đừng nghĩ nhiều như thế. Con trai chúng ta đã lớn rồi. Chúng ta cần phải tôn trọng sự lựa chọn của nó. Cho dù là trước đây cô gái đó đã từng yêu người khác thì sao nào? Có phải con trai chúng ta cũng chưa từng yêu ai bao giờ đâu? Có chuyện gì thì hai đứa sẽ tự giải quyết. – Ông Trần tổng kết






NHỮNG CHUYỆN LIÊN QUAN ĐẾN HÔN NHÂN
Tuần sau, Tiểu Quân lại gặp ông bà TRần ở nhà KHởi Trung.
Một tuần vừa rồi, cô đã làm rất nhiều việc: nhận lời mời của công ty Khởi Hoa, xin thôi việc tại công ty cũ. Trước khi thôi việc phải báo trước một tháng nên cô đành dùng hết số ngày phép của năm nay mà cô vẫn chưa dùng đến. Khi cô đưa đơn xin thôi việc, nét mặt của trưởng phòng vô cùng thản nhiên. Thêm vào đó, khi bước ra khỏi công ty, ánh mắt của Triệu Tinh nhìn cô vô cùng phức tạp. Đã lâu lắm rồi cô không có được cảm giác thoải mái như vậy. Mỗi lần nghĩ vậy đều cảm thấy rất vui.
Khởi Trung cũng rất vui. Tiểu Quân có cả một tháng nhàn rỗi. Như vậy cô có thể dốc toàn bộ tâm trí vào việc chuẩn bị cho chuyện kết hôn. Cô gặp mặt bố mẹ anh thêm vài lần, chắc chắn họ sẽ nhanh chóng kéo gần khoảng cách. Đúng là một công đôi việc.
Tất nhiên là Tiểu Quân đồng ý. Thực ra cô cũng muốn tìm cách rút ngắn khoảng cách với bố mẹ Khởi Trung. Anh đã nói rằng bố mẹ anh có nghĩ ngợi về chuyện của cô. Tuy cô vẫn cố cãi nhưng trong lòng cũng cảm thấy không ổn.
-Em đừng vội. Chưa được đâu.
Cô thở dài:
-Anh không cho em vào, đợi bố mẹ anh đến, chỉ cần ngửi mùi hương trên người chúng ta thì họ cũng biết ai nấu món này. Giả vờ thì cũng phải giả vờ cho giống một chút chứ?
Khởi Trung cười phá lên:
-Được vậy em đeo tạp dề vào. Bố mẹ anh nói mười một giờ mới đến. Vẫn còn một lúc nữa. Khi nào gần đến giờ thì em hãy vào.
Tiểu Quân gật đầu rồi đi tìm tạp dề đeo vào. Anh đang tìm bát đĩa trong chạn bỗng nhiên dừng lại nhìn cô. Cô cảm thấy rất lạ, liền bước đến hỏi anh:
-Sao vậy anh?
Anh mỉm cười nói:
-Tiểu Quân, thế này trông em xinh lắm!
Cô vòng hai tay ra sau lưng tiếp tục buộc dây, rồi đáp lại anh một câu:
-Thì em vốn xinh sẵn mà. – Nhưng bỗng nhiên lòng cô thấy ngài ngại, nói không nên lời mà mặt lại đỏ lên.
Hết rồi. Dạo này, cô càng ngày càng có biểu hiện kỳ lạ trước mặt người đàn ông này. Có lẽ đây gọi là hội chứng tiền hôn nhân. Hội chứng này hết sức nghiêm trọng.
Tiểu Quân đã mặc xong tạp dề. Khởi Trung vẫn tiếp tục bận rộn chuẩn bị đồ ăn. Thường ngày, cô rất ít khi vào bếp, KHởi Trung cũng không yêu cầu. Anh nấu nướng rất ngon. Lần nào cô đến cũng chỉ có mỗi nhiệm vụ ăn mà thôi. Ăn xong thì anh lại rửa bát.
Cô chưa từng phải làm gì ở đây cả, cũng không phải là không chịu giúp. Thỉnh thoảng, khi anh nấu nướng, cô đề nghị phụ giúp nhưng anh đã dung túng cho cô lười biếng.
Thích một người có rất nhiều cách để thể hiện. Có thể tất cả những gì anh làm là ngốc nghếch nhất nhưng ít ra anh cũng đã cố gắng làm mọi thứ mình có thể và chiều hư cô.
Cuối cùng, khi bố mẹ Khởi Trung đến nhà con trai thì người ra đón họ là cậu con trai. Bước vào nhà, họ thấy Tiểu Quân đang mặc tạp dề bê bát canh ra nhìn họ chào:
-Bác trai, bác gái.
Tiểu Quân búi tóc, đeo tạp dề rất khác với người họ đã gặp lúc trước. Ông bà TRần lại thấy kỳ lạ rồi cùng nhìn nhau. Không hẹn mà gặp, cả hai đều tỏ vẻ hài lòng.
Tiểu Quân và Khởi Trung cũng nhìn nhau, cảm giác họ đã thành công.
Lần này, Tiểu Quân đã thể hiện rất tốt. Hỏi dạ bảo vâng. Ăn cơm xong, cô còn tranh vào bếp rửa bát. Bà Trần cũng vào phụ giúp. Thấy cô nhanh nhẹn nên bà cũng nở nụ cười nói chuyện vài câu. Sau đó, bà Trần nhớ ra điều gì đó nên bổ sung thêm:
-Tiểu Quân à, Khởi Trung nhà bác không biết ăn nói, tính khí bướng bỉnh. Sau này, nếu có tranh cãi với nó chuyện gì thì cháu cứ mặc kệ nó. Cháu nói với bác, bác sẽ cho nó một trận.
Tiểu Quân cười đáp:
-Bác gái, tính tình anh Khởi Trung rất tốt. Hơn nữa, nếu có chuyện gì đều nói rõ ràng. Nếu vẫn không được thì cả hai cùng đi ăn cơm. Ăn xong thì sẽ quên cả chuyện vì sao mình tranh luận. Bác thấy có đúng không ạ?
Đúng là con gái Thượng Hải thật giỏi giang. Mới có từng ấy tuổi mà đã thấu hiểu đạo lý như vậy khiến cho bà Trần nghe xong mà thấy nhẹ lòng. KHởi Trung bước ra và hỏi:
-Mẹ, hai người nói chuyện gì mà vui thế? – Bà xua tay tỏ ý không có gì. Để anh và cô ở lại, bà cười rồi bước ra.
Khởi Trung bước đến bên Tiểu Quân. Đây là lần đầu tiên anh thấy cô rửa bát. Hai bàn tay ngập trong bọt xà phòng, cô còn đeo cả tạp dề nữa, trông rất chuyên nghiệp.
-Sao vậy? anh chưa nhìn th


pacman, rainbows, and roller s