Tác giả: Phong Tư
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 134590
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/590 lượt.
ốt ghi tâm, cô sớm đem anh cùng Tư Khảm Hàn thành một loại người, đều không phải dạng tốt lành gì.
Xoay mặt ra cửa sổ, mặc kệ Hòa Huân Thức, hạ lệnh đuổi khách, một câu hai nghĩa: "Khám xong rồi thì đi đi, có anh ở đây tôi không bệnh cũng bị anh khám ra bệnh đấy."
Hòa Huân Thức kéo ghế ngồi bên cạnh, giả vờ vô tội: "Tại sao nói tôi như vậy? Yên tâm đi, dù thế nào đi chăng, tôi vẫn còn lương tâm của thầy thuốc."
"Hừ, thầy thuốc? Tôi thấy đao phủ còn không sai biệt lắm!" Hạ Ngưng Âm châm chọc
Sự thật dễ mất lòng, Hòa Huân Thức mang ý vị khiêm tốn, mi tâm cau có "Thái độ cô đối với tôi như thù địch vậy? Bởi vì những lời hôm qua hay bởi vì tôi là bạn của Tư Khảm Hàn?"
"Anh đã có đoán ra hà tất phải hỏi ngược lại?" Dứt lời, Hạ Ngưng Âm đem mặt hướng tới Hòa Huân Thức mà ê ẩm cả người
Đối với cử động của cô, Hòa Huân Thức cười nhạt có phần hờn mát: "Tôi chính là muốn như thế."
Hạ Ngưng Âm chẳng nói lời nào, anh đã đoán đúng, cô hận cách cư xử biến thái của Tư Khảm Hàn, cộng thêm lời cảnh cáo hôm qua, cô cho rằng anh có khả năng cùng Tư Khảm Hàn kết bạn bè, tức là anh cũng không tốt hơn bao nhiêu.
Cô im lặng nghĩa là tán thành, thấy thế, Hòa Huân Thức đánh trúng tâm lý"Kỳ thực cô vẫn còn hận Hàn bắt cô lên sân khấu."
Ngay tức thì sống lưng Hạ Ngưng Âm cứng ngắc, kéo chăn bao phủ đầu mình, cô không muốn nhắc đến chuyện đó, càng không muốn cùng kẻ xấu như Hòa Huân Thức bàn luận quá nhiều, đặc biệt là về Tư Khảm Hàn .
Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, hai chân Hòa Huân Thức bắt chéo, nhếch chân mày, Hạ Ngưng Âm nhắm mắt nhằm tỏ ý làm lơ anh, trầm mặc một lát, Hòa Huân Thức lại mở miệng: "Ngày hôm qua người giúp cô là Ngôn Phong Mị, nhưng lúc đó Hàn cũng xông lên, bất quá chậm hơn anh ta một bước."
Hạ Ngưng Âm lật chăn mở mắt, dường như đang nghĩ đến điều gì đó, cười tự giễu, Tư Khảm Hàn cứu cô? Đúng là hoang đường, anh tưởng Hạ Ngưng Âm cô dễ lừa gạt nói đâu tin đó, vớ vẩn!
Hòa Huân Thức thấu rõ tâm tư cô nói tiếp: "Tôi biết cô đa nghi, nhưng đó là sự thật, thực ra Hàn cũng nắm rõ quy tắc ở đó, bởi vì Hàn đã tới chỗ tôi ghi danh thay cô và tôi đưa bộ trang phục với cái mặt nạ chỉ cách Hàn dùng nó như thế nào."
Hòa Huân Thức giảm tối thiểu mọi tình tiết có thể.
"Tối qua tôi nói mọi quy tắc Hàn mới vỡ lẽ vấn đề, khi đó cô còn hưa xuất hiện trên sân khấu, trước giam cô trong buồng tối sau lại gấp rút đi kiếm, có thể lúc Hàn tới cô đã bị mang đi, rồi Hàn chạy về phía khán đài cũng là lúc người khác giải cứu cô, cho nên Hàn đã muộn một bước là vậy."
Thử thăm dò người trên giường, thấy cô không biến sắc, Hòa Huân Thức thở dài thườn thượt: "Tôi tưởng Hàn đã điều tra kĩ càng mới tham gia, suy cho cùng Hàn vốn là người nhạy cảm lại cẩn thận, còn lần này chắc do quá háo thắng mới thành ra như vậy, hơn nữa chỗ đó có vị trí rất quan trọng đối với thế lực của anh nên mới bỏ sót vài vấn đề dẫn đến hại cô tới nông nỗi này, vì thế tôi thay hắn nói tiếng xin lỗi, lần này bất kể là như thế nào đều là lỗi của Hàn."
Hòa Huân Thức liếc nhìn bóng dáng mảnh mai dưới chiếc chăn, trải qua cuộc bàn luận vừa rồi với Tư Khảm Hàn, anh có hiểu biết sơ sơ về cô, quan sát Hạ Ngưng Âm, từ nội tâm hiện hữu sự áy náy, vì những lời ác ngôn hôm qua anh dành cho cô.
Tuy nhiên nói đi phải nói lại, anh vẫn hi vọng cô đừng phá hư mối quan hệ giữa Tư Khảm Hàn và Nhã Tư, bởi vì bọn họ mới thật sự là một đôi.
Hơn nữa tình cảm Nhã Tư dành cho Tư Khảm Hàn người ngoài nhìn cũng thấy, tuy Tư Khảm Hàn có vô số mỹ nhân nhưng chỉ là loại tép riu đâu thể so sánh với thân phận cao quý của Nhã Tư, bất quá cô là ngoại lệ, anh linh cảm Nhã Tư bắt đầu để ý cô.
Có quỷ mới tin, cô đâu phải kẻ ngốc, dễ dàng buông lỏng cảnh giác, nếu sau này Tư Khảm Hàn hành xử với cô như hôm qua đã nói lên Tư Khảm Hàn từ lâu xem cô là đồ đần, thế nhưng cô lựa chọn tin anh lần nữa.
Huống chi, bây giờ có tin hay không cũng đâu thay đổi được gì? Chẳng lẽ tin anh, cô từ đó phủi mông cùng Tư Khảm Hàn nước giếng không phạm nước sông sao? Còn không tin quay đầu lại vẫn là cái bản khế ước vô cớ kia.
Hạ Ngưng Âm bậm môi, đem mắt hướng thẳng vào Hòa Huân Thức, kiểu như đang truy vấn ngọn ngành đến tột cùng là cái gì, anh nói cô không có nghĩa phối hợp với anh.
Hạ Ngưng Âm không khách khí tặng anh đôi mắt hình viên đạn, giọng điệu bực dọc, "Hà tất phải nhiều lý do? Không tin chính là không tin, tôi đâu nhất thiết báo cáo cùng anh."
"A, có gì từ từ nói, đừng nổi nóng ha." Hòa Huân Thức lắc đầu, ngôn từ Hạ Ngưng Âm thẳng như ruột ngựa, nói thế nào anh cũng là thiếu gia tai to mặt bự, cô vuốt mặt cũng nể mũi chứ.
Hạ Ngưng Âm châm chọc: "Muốn thùy mị tìm người khác, trước mặt tôi đừng có giả bộ làm người tốt liền dùng cách dụ dỗ, không phải muốn tôi tin anh nên hiện tại cũng dùng chiêu thức đó có phải đã muộn rồi không?"
Khí cốt hiên ngang. Hòa Huân Thức chợt phát hiện cô quá mức thẳng thắng, từ động tác đến ngôn từ đều biểu hiện rõ ra ngoài chả khác gì đang xem thường a