Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau

Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau

Tác giả: Phong Tư

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 134574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/574 lượt.

cô, cái nhìn ấy chứa đựng cả sự bất bình xen lẫn tức giận: "Chẳng thà cậu hẹn người đẹp trai đẹp đi ăn chứ không thèm gọi với mình một tiếng? Cậu hay lắm!"
Hạ Ngưng Âm bị nói trúng tim đen đành thành thật khai báo: "Mấy hôm trước Hàm Niệm tình cờ thấy Tuyên Từ, mới gọi điện thoại hỏi tớ, hơn nữa cuối tuần mới hẹn ăn cơm, ngày mai tớ sẽ đền bù cho cậu được chưa?"
Ngay tức khắc, Lan Khả chuyển biến sắc mặt dịu lại, hừ lạnh ra tiếng, ngỏ lời cảnh cáo: "Cậu tốt nhất tránh xa Hàm Niệm, cô ấy cũng không phải dạng tốt lành gì, đến lúc đó rước họa vào thân đừng đỗ lỗi cho ai."
"Hây da biết rồi mà." Hạ Ngưng Âm giả vờ lấy lòng, từ trước đến giờ cô vẫn suy nghĩ vì cái gì mà Lan Khả luôn luôn cảm thấy Phong Hàm Niệm không vừa mắt, thậm chí còn tuyệt giao với người ta, thật ra tính tình Hàm Niệm có hơi tiểu thư, nhưng là tổng thể mà nói, chưa đến mức hư hỏng a, bất quá cô còn cảm thấy Hàm Niệm vô cùng ưu tú, bất luận là ở khía cạnh nào cũng đều xuất chúng hơn người.
"Tớ đang nghiêm túc, lần đầu tiên quan sát cô ta đã hiện rõ bốn chữ trên mặt, bên trái hư vinh, bên phải là dối trá." Lan Khả nói cứ như thầy bói.
Hạ Ngưng Âm rất hiểu hàm ý của cô, tuy nhiên ở đời ai mà không ham hư vinh? Hơn nữa mỗi người có cách sống riêng đâu thể vì phán xét của người ta mà thay đổi bản thân, cô đành cười trừ, mặc dù Lan Khả có hơi ngờ nghệch nhưng ngôn từ của cô rất chính xác, đáy lòng Hạ Ngưng Âm vô cớ nổi lên cơn bồn chồn lo lắng, kiểu như phong ba bão táp sắp ập tới.
Bận rộn cả ngày, cơ thể cũng kiệt sức, cô trở lại “căn nhà ở tạm một năm”, Hạ Ngưng Âm nhàn nhã đi vào phòng ngủ, móc trong túi xách lấy chai nước ra uống.
Cô biết Tư Khảm Hàn đã trở lại, bởi vì khi nãy cô đảo mắt thấy đèn phòng bếp đã được bật sáng, khóe miệng vẽ ra nụ cười tươi, rốt cuộc cô cũng huề một lần, bất kể là cái gì, giao chiến hay chiến tranh, vẫn là Tư Khảm Hàn thắng, cô chưa bao giờ thua thảm đến vậy, nhớ tới liền khó chịu, nhưng mà bây giờ thì khác, mười ngày kế tiếp, Tư Khảm Hàn chính là tay sai trong bếp của cô, nghĩ tới đây, Hạ Ngưng Âm liền muốn nhảy múa ăn mừng.
Ngoài cửa truyền đến âm thanh chói tai, hình như là tiếng nồi rớt xuống đất, Hạ Ngưng Âm lo rằng phòng bếp sẽ được nở rộ dưới tài năng nấu ăn bẩm sinh của anh, để chai nước lên bàn rời khỏi phòng.
Mới vừa đặt chân xuống bếp bắt gặp bàn tay Tư Khảm Hàn cầm dây điện, đem nồi cơm điện giống như thi thể kéo lê lết dưới sàn gạch, Hạ Ngưng Âm trố mắt, vô vàn dấu chấm hỏi dành cho Tư Khảm Hàn, cuối cùng anh đang giở cái trò gì đây, cái nồi nặng hơn cả anh sao?
Tư Khảm Hàn phát hiện bóng dáng mảnh khảnh đang ngây ngốc tại chỗ, gương mặt tuấn tú không biểu hiện tâm tình, chân mày cũng chẳng thèm nhíu lấy một cái.
Thấy Tư Khảm Hàn kéo cái nồi tới chỗ gần cửa bếp, lúc này Hạ Ngưng Âm mới đánh thức trí não hoạt động, hậm hực hỏi: "Này, làm ơn cho tôi biết đây là cách anh làm món ăn sao?"
"Hư thì phải vứt." Tư Khảm Hàn bắt đầu muốn cáu kỉnh.
"Đợi đã nào...!" Hạ Ngưng Âm nhanh chóng gọi với tên Tư Khảm Hàn, "Nồi vẫn còn mới thế nào lại hư?"
"Nấu mấy tiếng đồng hồ cũng là gạo với nước, không hư tức là cái gì?" Bị cô chất vấn, tính khí thối của Tư Khảm Hàn cũng nổi lên, tức giận trả lời.
"Vậy sao?" Hạ Ngưng Âm nửa tin nửa nghi, đi lên ôm nồi cơm trở vào phòng bếp, Tư Khảm Hàn lười biếng đuổi theo.
Hạ Ngưng Âm cắm dây điện vào bấm hai nút rồi mở nắp xem thử xung quanh nồi, trong chốc lát gạo dần dần nở ra, thở phào nhẹ nhõm, ai nói nó hư?
"Hư chỗ nào?" Ngón trỏ Hạ Ngưng Âm chỉ thẳng vào chóp mũi Tư Khảm Hàn, bậm môi với anh.
Tư Khảm Hàn nhún nhún vai, nhếch mày xem nồi cơm điện như thù địch, giở giọng khinh thường: "Loại này thế nào lại lạc hậu như vậy, tôi nghĩ là nó tự động nấu."
Hạ Ngưng Âm tức thiếu chút nữa đập anh mấy phác, ngay cả cái nồi cũng không biết dùng, cô còn có khả năng mong đợi bữa cơm thịnh soạn của tên thiếu gia này sao?
Hạ Ngưng Âm để ý bình này lọ kia để tứ tung, tiện tay cầm lên một cái hỏi: "Biết đây là cái gì không?"
Tư Khảm Hàn cau mày, đưa tay bóc bỏ vào miệng nói "Đường."
Hạ Ngưng Âm nhẹ nhõm người như trút được gánh nặng, thật may ít ra cũng biết lấy lưỡi nếm, đặt nó xuống vị trí cũ ngữ điệu đắc ý:"Tôi đói bụng, động tác nhanh lên một chút!" Dứt lời biến mất dạng sau cánh cửa phòng bếp.
Tư Khảm Hàn cầm sách dạy nấu ăn, đem công thức nhìn qua một lần, nhớ không sai biệt lắm, chậm chạp nấu từng món ăn, anh làm ba món canh mặn xào mất hơn hai tiếng đồng hồ, Hạ Ngưng Âm đói bụng đến đau nhức.
Nhìn mỹ vị có tùm lum trên bàn, Hạ Ngưng Âm nuốt nước miếng, cầm đũa lên gắp ăn mới bỏ vào miệng đã phun ra hết, "Anh nấu món gì thế? Cho heo ăn à? Khó ăn chết đi được! Thế nào chua ngọt cay đủ hết vậy!"






Anh đã theo ý cô mong đợi, đi làm đồ ăn, nhưng trên mặt đầy vẻ khó chịu. Vậy mà Hạ Ngưng Âm cũng không cho anh chút mặt mũi. Tư Khảm Hàn thất vọng đau khổ,thật tình có chút không thoải mái, không vui nhìn chằm chằm cô.
Hạ Ngưng Âm cũng giương mắt liếc an


Ring ring