XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1343152

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3152 lượt.

g sự nghiệp, hơn nữa còn làm việc trong một công ty lớn như vậy, nếu như lập tức nghỉ việc, cô về sau làm sao tìm được công việc tốt như vậy!
"Cô thật không muốn rời cậu ấy?"
Nhan Như Y không trả lời, trong lòng cô đã sẵn có câu trả lời, nhưng cũng không cần thiết chịu sự uy hiếp của người khác!
"Cô có biết hay không, như vậy cô sẽ hại cậu ấy? Khiến cho cậu ấy ra đi với hai bàn tay trắng!"
"Tôi thật sự không hiểu cô nói vậy là có ý gì!" Chèo chống rất ‘vụng về’, cô hiện tại thật không biết nên làm như thế nào? Chẳng lẽ cô đang thừa nhận quan hệ của bọn họ?
"Nhan Tiểu Thư, xem ra cô nhất định buộc tôi phải đưa ra chứng cứ, cô mới chịu thừa nhận ——" Hoắc Đồng Ý Lâm đẩy một phong bì đặt trên bàn, đưa cho cô.
"Đây là cái gì?" Lòng Nhan Như Y đang cuồng loạn, cô có thể tưởng tượng ra đây là những chứng cứ uy hiếp cô.
"Mở ra xem một chút, cô sẽ biết!"
Nhan Như Y mở ra, bên trong là hàng chục tấm ảnh, cô lật nhanh từng tấm, bên trong đều là cô và Hoắc Doãn Văn đi chung với nhau. Từ cái ôm nhau ở sân bay, anh hôn trên trán cô . . . . . . Anh đưa cô về nhà, cô từ trong xe anh bước xuống. . . . . .
Trong ảnh, nét mặt anh lúc dịu dàng, lúc bá đạo, có lúc tràn đầy khát vọng tình, sao mà rõ rành rành, căn bản có lúc anh vô lại không chịu được đấy!
"Cô hiện tại không còn nói hai người không có quan hệ rồi sao?" Hoắc Đồng Ý Lâm hỏi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc!
**************************************************
Nhìn những hình ảnh này, Nhan Như Y cảm giác đầu tiên là kinh hãi, thì ra thời gian dài như vậy tới nay, dĩ nhiên sẽ có người biết được quan hệ mờ ám giữa bọn họ, nhưng cô hồn nhiên không hay. Thế nhưng cũng là lúc cô nhìn lại anh khách quan như vậy, ngắm vẻ mặt anh khi nhìn cô. Vẻ mặt như thế, ai dám nói anh không phải thật yêu cô?
"Những tấm ảnh này, là Sở tiểu thư tìm người theo dõi chúng tôi sao?" Nhan Như Y lo lắng dò hỏi. Cô không muốn phá hoại hôn ước giữa anh và Sở tiểu thư, cô không muốn mang đến cho anh bất kỳ biến cố nào!
"Không phải. Câu trả lời khiến cô thở phào một cái.
"Vậy tốt rồi!" Áp lực đang đè lên Nhan Như Y cũng giảm bớt rất nhiều.
“Những người này chỉ là muốn tống tiền, dĩ nhiên, nếu như hai người một mực dây dưa cùng nhau, những hình ảnh này sớm muộn gì cũng đến tay người Sở gia đấy! Cô biết không? Cha tôi nhìn thấy như những tấm ảnh này, đã cùng với Hoắc Doãn Văn tranh cãi ấm ĩ một trận. Cảnh báo cho cậu ấy biết, nếu như chuyện này bị Sở gia biết, nếu như hôn sự này bị hủy bỏ, Doãn Văn đừng mơ tưởng lấy được một hào nào từ tập đoàn Hằng Viễn, để cho cậu ấy hoàn toàn nghèo rớt mồng tơi! Mà cậu ấy tỏ rõ ý muốn ở cùng với cô, bất luận kẻ nào cũng không uy hiếp được—“.
“Không—“ Nhan như Y dùng sức lắc đầu.
“Tôi có một trăm vạn, coi như là bồi thường cho cô!”
“Không, tiền này tôi không thể cầm—“ Như Y đẩy trả chi phiếu trở về.” Cô yên tâm, nên làm như thế nào, tôi hiểu biết rõ đấy!”
“Nếu như cô thật lòng yêu cậu ấy, cô nên thành toàn sự nghiệp của cậu ấy, mà không phải phá hư tiền đồ của Hoắc Doãn Văn! Nhan tiểu thư, cô sợ rằng không biết Hằng Viễn đối với cậu ấy ý nghĩa nặng bao nhiêu, nếu như một khi mất đi, cho dù là cô đến với cậu ấy, đời này cậu ấy cũng sẽ không vui vẻ—“
Câu nói cuối cùng của Hoắc Đồng Ý Lâm ở trong đầu cô quanh quẩn thật lâu!
Cô không muốn phá hỏng tiền đồ của anh, cô dĩ nhiên biết cái gì tốt nhất đối với anh.
Trở lại trong công ty, Nhan Như Y vẫn trầm mặc không nói, gần tới giờ tan việc, cô đưa đơn từ chức.
“Thật xin lỗi, Phụ tá Nhan, đơn xin từ chức của cô phải có sự phê chuẩn của Phó tổng. Hiện tại Phó tổng không có ở đây, chúng tôi không có cách nào làm chủ. Mặt khác, cô xác định muốn rời khỏi công ty sao? Theo trên hợp đồng yêu cầu, nếu như cô rời bỏ công ty phải trả mười hai tháng tiền lương để bồi thường—“
“Tôi xác định, tiền bồi thường, ngày mai tôi sẽ đưa tới!” Nhan Như Y cam kết, sau đó rời khỏi công ty—
Vừa lúc cô bước ra khỏi cửa công ty, bên ngoài chợt đổ mưa to, cô giống như không có cảm giác, đi vào trong mưa! Rất nhanh, gương mặt của cô ướt đẫm, không biết là nước mưa, hay là nước mắt—
Cô vô số lần nghĩ tới giờ khắc ‘chia tay’ này, mỗi lần hình dung, ánh mắt của cô đều ướt át, tâm cũng đau như ai nghiến qua. Nhưng, lần này là đau nhất!
Nhưng vô luận nhiều tổn thương, cô chẳng phải đều biết rõ!
Từ giờ khắc cô và anh ở cùng nhau, cô cũng biết phải có một ngày như thế, chỉ là không ngờ ngày này lại nhanh đến như vậy!
......
Sau, cô cũng không vội về nhà, dầm mưa tìm Cao Hải. Anh vừa nhìn thấy Nhan Như Y, đã giật mình.
“Em làm sao vậy?” Cao Hải vội lôi cô lên xe, đưa cho cô cái khăn lông. Giờ khắc này, anh đã cho em những ấm áp không ngờ!
“Có thể hay không cho em mượn 14 vạn đồng—“ Mười hai tháng tiền lương, con số này hẳn không sai biệt lắm!
“Mượn nhiều tiền như vậy làm gì?” Anh lại sợ hết hồn, biết cô nhiều năm rồi, cô chưa từng vay tiền từ một người nào. “Gặp phải phiền toái gì sao?”
“Không có, anh chỉ cần cho em mượn tiền là tốt rồi, cái khác không nên hỏi