Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1343148

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3148 lượt.

r>"Tốt lắm, tốt lắm!" Hoắc Doãn Văn cười, gật đầu nói.
Lão Tam vui mừng ôm Diệp Vũ ra khỏi Đế Hào, bỏ lại sau lưng là vách tường thủy tinh của Đế Hào và những nhân viên bên trong. Nơi này thật hỗn tạp!
Hoắc Doãn Văn vừa đi vào thang máy, điện thoại di động liền vang lên ——
"Alô!" Vừa nhấn số tầng muốn đến, vừa nghe điện thoại.
"Lão Hoắc, đã trở lại rồi à?" Trong điện thoại truyền đến cười nhạo báng!
Người gọi điện thoại không ai khác là gã bạn thân Trịnh Húc Thành.
"À ——" Hoắc Doãn Văn cười cười, không phủ nhận: "Tớ đang lên!"
Vừa rồi quản lý đã gọi điện cho Hoắc Doãn Văn, nên anh cũng biết các anh em tốt đã tới đây.
"Nhanh nhanh, còn chờ mỗi mình cậu đó. Cậu không có ở đây, mọi người không có hứng thú uống rượu." Trịnh Húc Thành thúc giục. Giọng nói không hề e ngại, chứng tỏ tình cảm giữa bọn họ rất tốt.
"Đến ngay đây!" Hoắc Doãn Văn nói xong, thang máy cung lên đến tầng tám; ‘keng’ cửa thang máy mở ra.
"Hoắc tổng đến rồi, các vị khách đều chờ anh đấy!" Đứng ở cửa thang máy, cô nhân viên lễ tân lễ phép nói, phong cách phục vụ chuyên nghiệp dẫn đường cho Hoắc Doãn Văn.
Hoắc Doãn Văn vừa đẩy cửa tiến vào, liền bị các vị khách nam thanh nữ tú la lớn, yêu cầu phạt rượu.!
"Một chai bia hoặc một ly rượu trắng, cậu chọn đi! Ai đã để cho chúng tớ phải đợi?" Uống đến nỗi đã cởi áo khoác, lộ ra áo thun T-Shirt màu hồng nhạt; Trịnh Húc Thành, một tay giơ lên beer Yến Kinh, một tay giơ lên Ngưu Lan Sơn nhị oa đầu, đi về phía Hoắc Doãn Văn.
"Đúng, đúng cậu chọn đi. Tớ vừa xuống máy bay là lập tức đi gặp cậu. Kết quả cậu sử dụng giờ dây thun, phải phạt!" Trong nhóm, nhỏ tuổi nhất là Kiều Tiêu Tiêu, cậu cũng phụ họa theo, sau đó đứng dậy gắp đồ ăn.
Ngồi ngay ngắn ở trên ghế Kiều Hoành phía xa, cũng chính là anh trai của Kiều Tiêu Tiêu, tay đang kẹp thuốc lá, vờ như tốt bụng, đề nghị " Uống rượu đi, uống bia mau no bụng lắm!"
Những vị nam thanh nữ tú còn lại không nói gì, nhưng tất cả đều nhìn vào cử động của Doãn Văn, để xem anh chọn loại nào.
Trước đây vài giờ đã uống không ít rượu, bây giờ mà uống nữa, bảo đảm ngày mai sẽ khó chịu. "Hôm nay sao lại uống rượu trắng?" Hoắc Doãn Văn kinh ngạc, nhìn chằm chằm ly rượu trong tay ban tốt.
"Cái này gọi là đang tiết kiệm tiền, nếu không thì cho cậu uống tám hoặc chín bình Ngũ Lương Dịch, Mao Thai gì đấy!" Chu Dương lúc này mới mở miệng, đùa giỡn nói.
Cầm ly rượu trong tay Trịnh Húc Thành mở miệng: "Cũng đừng xem thường mấy bình rượu trắng này nhé. Chu Dương đã rất vất vả mới ăn trộm được từ ông bố khó tính của cậu ấy đấy. Xem này, hương vị tuyệt quá."
Rượu này thật quá quý, Trịnh Húc thành nói tới đây, còn vươn ngón tay cái ra, sau đó hỏi lại Hoắc Doãn Văn: "Uống cái nào?"
Hoắc Doãn Văn đem ly rượu để trên mặt bàn, búng ngón tay, nói một cách tự nhiên: "Có rượu ngon, tớ uống, rót đầy vào!"
"Phải thế chứ!" Trịnh Húc Thành rót tràn rượu vào ly.
Hoắc Doãn Văn cũng không nói hai lời, ngửa cổ uống một hơi, cạn sạch ly rượu hơn năm mươi độ.
Không còn cách nào khác, đây là quy tắc, ai bảo anh đến trễ.
Nhóm chiến hữu này của Hoắc Doãn Văn đều biết nhau từ thời trung học, toàn là thiếu gia con nhà không tràn tiền của cũng đầy quyền thế! Mặc dù bối cảnh xuất thân đều danh gia vọng tộc, nhưng không ai trong nhóm bộc lộ điều đó. Tất cả đều đặc biệt chân thành, đầy nghĩa khí, cho nên mấy người họ tình cảm vẫn luôn tốt vô cùng!
Không có việc gì, không có cơ hội cũng sáng tạo cơ hội tụ tập một chỗ uống rượu, hát hò, xoa mạt chược ...!
Hôm nay Kiều Tiêu Tiêu từ nước ngoài trở về, cho nên mọi người lại chộp lấy cơ hội "tẩy trần" cô mà tụ tập một phen!
"Anh Văn, em muốn ngồi gần anh!" Kiều Tiêu Tiêu di chuyển cái ghế cùng Hoắc Doãn Văn dựa vào nhau, cười híp mắt, giống như thèm thuồng đến chảy nước miếng.
Chu Dương vo tròn một ít khăn giấy, ném về phía cô: "Lau nước miếng đi !"
Kiều Tiêu Tiêu vội vàng sờ sờ, sạch bóng, một giây sau mới ập tức phản ứng kịp: "Chu Dương đáng ghét. Cẩn thận một hồi anh cắn rơi đầu lưỡi đó, dám trêu chọc em!"
Chu Dương lắc đầu một cái, ra vẻ ‘em thật bất trị’: "Tiểu thư, anh còn không phải là vì lo sức khỏe cho em. Xem xem em si tình người ta như vậy…"
Tiêu Tiêu không phục hất cằm lên: " Sinh tình thì sao. Em chính là thích anh Văn đó !" Tiêu Tiêu khoác tay Hoắc Doãn Văn, vùi gương mặt đỏ bừng vì men rượu vào áo anh: "Em chính là không sợ người khác biết, từ thời tiểu học em đã rất thích anh Văn! Anh ấy chính là người tình trong mộng, thần tượng của em !"
Hoắc Doãn Văn ngồi tại chỗ, không lo lắng, tự nhiên ăn ăn uống uống, hoàn toàn không đem lời nói của Tiêu Tiêu thành chuyện gì to tát.
Những lời yêu đương thắm thiết này, Hoắc Doãn Văn đã nghe không không biết là bao nhiêu vạn lần, từ khi Tiêu Tiêu bập bẹ biết nói.
Chu Dương chính là thích cùng Kiều Tiêu Tiêu tranh chấp: "Em thích lão Hoắc thì thế nào? Cũng phải xem lại ! Xem ra em không có hi vọng rồi, so với Tinh Nhiễm một nửa cũng không được!"
"Thôi đi, ngậm cái miệng thúi của anh lại đi nha!" Kiều Tiêu Tiêu m


pacman, rainbows, and roller s