XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1343439

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3439 lượt.

ời lớn nói.
Một người khác tương đối lo lắng. “Nếu như Đào Tử biết chúng ta thiết kế cậu ấy, sẽ không nghỉ chơi với chúng ta chứ!”
Tiểu Bàn vỗ vỗ bả vai cậu bạn nhát gan. “Nói gì đó, chúng ta cũng vì tốt cho cậu ấy, cậu xem cậu ấy theo đuổi em gái Nhan tốn bao nhiêu sức lực, đây là chúng ta giúp cậu ấy, sau khi chuyện này thành công, chỉ sợ cậu ấy cảm ơn chúng ta còn không kịp!”






Hôm nay không khí trong quán bar rất náo nhiệt, cô ca sĩ cứ một lần lại một lần, đứng trên bục cao trình diễn!
Như Y vừa nghĩ đến không biết ông chủ nào lại chơi sang chịu chi tiền mời ca sĩ nổi tiếng, bên kia DJ hưng phấn thông báo cho mọi người biết, một ông chủ mời rượu tất cả mọi người trong quán, nâng lý chúc mừng sinh nhật bạn gái, sau đó bài hát chúc mừng sinh nhật vui vẻ vang lên.
"Không biết ông chủ nào, thật hào phóng ——" Cao Hải hâm mộ, lời kế tiếp liền biến thành ngọt ngào."Tiểu Y, em chờ anh chở thành ngươi giàu có, cũng sẽ tổ chức sinh nhật như vậy cho em nhé!"
"Ha ha —— Vậy anh là người thứ hai đoán chừng bị cục chống tham ô bắt giữ rồi!"
"Vì chiếm được nụ cười của mỹ nhân, rất đáng giá!"
Hơn nữa chỗ Cao Hải đang đứng cũng gần với khu vực toilet, cô chắc cũng không gặp vấn đề gì!
Khi đang chuẩn bị băng qua khoảng trống trước khu vệ sinh, cô không ngờ gặp được người đã để lại nhiều phiền muộn trong cô ——.
Anh đang nghiêng người, nghiêm túc nói điện thoại. Cô không nghe được nội dung nói chuyện, nhưng từ ánh mắt dịu dàng của anh, cô có thể đoán anh đang nghe điện thoại của người nào đó rất thân thuộc.
Hơn nữa, người đầu dây bên kia chắc chắn là bạn gái!
Bằng trực giác nữ tính, cô cho là mình nhất định không đoán sai!
Anh vẫn mặc bộ quần áo đi làm ban ngày, những lớp vải sang trọng không một nếp nhăn, chỉ là cà vạt đã được tháo ra khỏi cổ, cổ áo sơ mi nới lỏng một hột nút, làm cho người ta buông lỏng cảm giác. Tóc anh có chút xốc xếch, thêm vào đó ánh đèn chung quanh lúc sáng lúc tối, cùng với khung cảnh nam nữ ám muội, càng khiến anh tràn đầy dã tính!
Anh vẫn mê người, phụ nữ nào đi ngang qua cũng đều mê mải ngắm anh, ánh mắt họ lưu luyến không rời khỏi!
Đứng trong góc hẹp của khu đất trống, Hoắc Doãn Văn vừa mới ngắt điện thoại, quay đầu lại ——
Vừa thấy cô, vẻ mặt của anh thoáng cả kinh, sau đó nhíu mày rồi cau mặt! Nhan Như Y lúc đó hạ quyết tâm không để ý đến anh, không nhìn anh, lướt qua trước mắt anh vào toilet!
Nhưng khi cô đi từng bước đến gần anh, khi chuẩn bị thêm một bước nữa lướt qua chỗ anh đứng, anh một tay kéo cô lại——
********************** Cơ Thủy Linh tân tác, mong đợi sự ủng hộ của mọi người ***********************
Nhan Như Y không thể không dừng bước."Anh làm gì thế?"
"Lại tới uống rượu?" Trong giọng nói, anh mang theo ý chỉ trích!
"Đây là sau giờ tan việc, tôi muốn làm gì, cũng không cần xin phép của phó tổng ngài đây!" Nàng kiên định, giọng nói khó chịu, khuôn mặt nhăn nhó, rõ ràng tựa như đứa bé bực bội vì không được như ý!
Như Y biết mình biểu hiện có chút quá đáng, không đủ thành thục, nhưng anh làm ra vẻ bề trên giảng đạo lý với cô, mà khuôn mặt luôn ôn hòa, thật là lời nói không có căn cứ, huống chi đây là lúc tan việc!
Hoắc Doãn Văn giằn mạnh tay cô, kéo cô vào sát người mình, để cô nhìn sát nét mặt ghét bỏ của mình."Một thân toàn mùi rượu, em cảm thấy rất dễ ngửi, phải hay không?"
"Nếu như anh không thích ngửi thấy, bây giờ có thể buông tôi ra!" Anh thấy cô lại lộ ra ánh mắt khinh bỉ như hồi chiều chạy ra khỏi phòng làm việc, cô thật đáng ghét!
"Nếu như em không phải là trợ lý phiên dịch của anh, anh cũng chẳng muốn để ý đến em làm gì! Em bây giờ, làm anh rất thất vọng——" Hai chữ cuối cùng, anh nói cũng đặc biệt nặng nề, quả nhiên anh rất thất vọng
Cô uống hoài như vậy, sớm muộn gì cơ thể cũng sẽ bị tổn thương!
"Không sao cả, người căn bản không phân biệt được phải trái, không nói đạo lý, thất vọng của anh đối với tôi mà nói không có bất kỳ đả kích nào!" Nàng trợn to hai mắt, lộ ra vẻ mặt còn tức giận hơn so với anh!
"Anh không biết phân biệt phải trái? Đến bây giờ em vẫn còn không biết tới sai lầm của mình?" Chân mày anh nhíu lại càng sâu!
"Tôi dĩ nhiên không sai!" Cả buổi tối giấu trong lòng lắm nỗi uất ức, vết thương bị anh mổ xẻ ra, cô được thể tiếp tục phát tiết."Rõ ràng chính là cô thư ký kia không kịp thời đem tài liệu cho tôi, mới đưa đến việc tôi chưa hoàn thành nhiệm vụ, anh lại quang minh chính đại chỉ trích tôi ngay giữa chốn đông người, rõ ràng chính là đang thiên vị người khác, anh kêu tôi làm sao kềm chế được cơn tức giân? Tôi không phục!"
Nói tới đó, Nhan Như Y giận đến nỗi mắt đã ươn ướt, nước mắt uất ức bắt đầu tuôn ra."Nếu quả như thật là sơ sót của tôi, phó tổng muốn chỉ trích thế nào cũng được, nhưng vấn đề căn bản cũng không phải lỗi của tôi!" Thế nhưng anh lại chỉ nhằm vào nàng mà phê bình."Anh làm như vậy căn bản cổ vũ nhân viên phách lối khi người, muốn họ không ngừng khi dễ tôi!"
Nhìn cô uất ức, trong đôi mắ