pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Châu Âu

Tổng Giám Đốc Châu Âu

Tác giả: Tũn

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 134757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/757 lượt.

*
“Các người kéo tao tới đây làm cái gì á.” Lạc Tư nói lớn.
“Tao nghe mẹ nói, mẹ mày muốn kết hôn à.” A Bảo cầm đầu vừa liếm kẹo que vừa nói.
“Đúng nha. Ba tao muốn cùng mẹ tao kết hôn.” Hiện tại không còn có người nói hắn không có ba đi. Lạc Tư ngửa đầu nói.
“Ba mày? Ba mày không phải chết? Thế nào lại là ba mày? Phải gọi chú đi.” A Bảo bảy tuổi hiểu được một chuyện, cũng hiểu được ỷ thế hiếp người.
“Mới không phải. Ba tao không có chết, người ấy chính là ba tao.” Lạc Tư cau mày hét lớn.
“Có thật không? Mày là đứa trẻ không có ba, không nên tùy tiện nhận loạn ba a.” A bảo cười mỉa, người đi theo bên cạnh cũng cười.
“Mày mới không có ba. Tao có ba.” Lạc Tư thở phì phò xông tới muốn đánh hắn.
“Lạc Tư.” Bì Nhĩ Tư nghe tiếng đến gần, liền nhìn thấy một màn này.
“Ba.” Lạc Tư sát ở bước chân, sau khi nhìn thấy người đến, liền vui vẻ chạy tới.
“Lạc Tư, làm sao vậy?” Bì Nhĩ Tư ngồi xổm xuống ôm lấy hắn, cố ý làm bộ như chưa nghe thấy gì hỏi lại hắn.
“Ba, bọn hắn nói ba không phải là ba của con a.” Lạc Tư cực kỳ ủy khuất nói.
“Là thật à?” Bì Nhĩ Tư ngược lại đối mặt với mấy đứa trẻ này. “Cháu có phải gọi a Bảo?” Hắn nhìn đứa trẻ béo trong đó nói.
“Vâng...” A Bảo nhìn thấy hắn xuất hiện, đã sợ đến thiếu chút nữa không nói ra lời.
“A Bảo, cháu cảm thấy bộ dạng của chú cùng Lạc Tư không giống nhau sao?” Bì Nhĩ Tư nghĩ nghĩ, cũng không có trách cứ hắn, ngược lại vẻ mặt ôn hòa nói chuyện với hắn.
“Giống...” Hắn càng không ngừng gật đầu.
“Vậy cháu sau này còn có thể lại nói Lạc Tư không có ba sao?”
“Sẽ không, sẽ không nữa.” Hắn lắc đầu.
Nhìn a Bảo một hồi gật đầu, một hồi lắc đầu, Lạc Tư đợi ở trong lòng ba mình không nhịn được nở nụ cười.
“Anh bạn nhỏ, sau này không thể lấy lớn lấn nhỏ, biết không? Suy nghĩ một chút, nếu cháu bị người lớn hơn cháu bắt nạt cháu lại không chống lại được thì làm sao bây giờ?”
“Cháu biết.”
“Lạc Tư, chúng ta đi thôi. Mẹ con đang mặc thử lễ phục, rất đẹp...” Không nói thêm gì nữa, Bì Nhĩ Tư liền ôm con trai rời đi.
Thời gian hôn lễ càng ngày càng đến gần, Nguyên Thiên Tuệ tâm tình càng ngày càng tối tăm, nhưng ở trước mặt mọi người, cô chưa bao giờ biểu lộ ra ngoài.
Ban đêm cô thường thương không cách nào ngủ, chỉ cần nghĩ đến gả cho người không yêu mình, cô cảm thấy rất khổ sở, thậm chí muốn khóc.
Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, kéo suy nghĩ của cô lại, cô vội vàng đứng dậy đi mở cửa.
“Mẹ.”
“Thiên Tuệ, mẹ có thể vào nói chuyện phiếm với con được không ?” Bà Nguyên cười nói.
“Đương nhiên có thể.” Cô vội vàng lùi lại một bước, để cho mẹ vào phòng.
“Ai... Khoảng thời gian qua thực nhanh, giống như ngày hôm qua con vẫn còn ba tuổi, hiện tại đã muốn lập gia đình rồi.” Bà Nguyên kéo con gái cùng ngồi vào bên giường.
“Mẹ...” Nguyên Thiên Tuệ làm nũng tựa vào trên vai mẹ.
“Ngày mai con sẽ phải lấy chồng, trở lại sẽ cùng Lạc Tư sống cuộc sống hoàn toàn mới, mẹ hy vọng con hạnh phúc, con có thể hiểu rõ không ?” Bà Nguyên khẽ vuốt lấy tóc con gái.
“Con biết, con rất không nỡ rời xa mẹ cùng ba...” Nghĩ đến thực sự phải rời khỏi, hốc mắt Nguyên Thiên Tuệ nhịn không được phiến hồng.
“Con gái ngốc, mẹ biết con nhất định hiếu thuận, bất quá con gái lớn liền muốn lấy chồng, xuất giá liền muốn theo chồng chạy, gả cho Bỉ Nhĩ Tư là con lựa chọn, con phải có dũng khí đối mặt với tương lai, hiểu rõ không?” Hiện tại bà Nguyên đối với Bỉ Nhĩ Tư ấn tượng rất tốt, không phản đối.
Mấy ngày trước hắn còn y theo số đo của bà, thỉnh người thiết kế một bộ y phục, thiết kế cùng chất liệu này là bà thích vô cùng, mà khi đó bà mới biết Bì Nhĩ Tư là tổng giám đốc của nhãn hiệu quốc tế nổi tiếng Ngải Thúy Tư, con gái có thể gả cho một con rùa vàng như thế, thật sự là đời trước tu luyện phúc khí.
“Con biết.” Cô gật gật đầu.
“Được rồi. Mẹ vào là nghĩ muốn nói những điều này cùng con, ngày mai cử hành hôn lễ còn có tiệc mừng, con đi ngủ sớm một chút, biết không?” Bà Nguyên vỗ vỗ vai con gái, rồi đứng dậy rời đi.
Phải có dũng khí đối mặt tương lai...
Lời của mẹ vang vọng bên tai của cô, nhưng, cô cũng không biết tương lai sẽ ra sao...
* * *
Hôn lễ kẻ có thế lực trong giới trang phục, làm sao không làm cho truyền thông chú ý?
Quả nhiên, ngày hôn lễ đã có phóng viên truyền thông vây quanh cửa lớn Nguyên gia, cũng có đài SNG phái xe tới hiện trường đưa tin, báo viết cuộc hôn lễ này.
Sáng sớm, Nguyên Thiên Tuệ đã bị gọi dậy, chuẩn bị trang điểm, nhà trang điểm nhìn đến sắc mặt cô khi đó, không khỏi kêu ra tiếng.
“Nguyên tiểu thư, không phải tôi nói muốn cô đi ngủ sớm một chút sao? Cô làm sao lại trả lại cho tôi cặp mắt xuất hiện quầng thâm.”
“Tôi thực sự có đi ngủ sớm một chút a.” Nguyên Thiên Tuệ mặt vô tội, trời mới biết cô đi ngủ sớm, nhưng thật ra bốn giờ sáng mới ngủ, mà bây giờ chỉ mới bảy giờ rưỡi sáng mà thôi.
“Ai, coi như quên đi. Cô qua đây nằm xuống, tôi giúp cô đắp mặt, xem có thể thay đổi một chút.” Người trang điểm không có biện pháp, đành phải kéo cô đến bên giường, khẩn trương mang the