XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tác giả: Noãn Đường

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342174

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2174 lượt.

lập tức cắt đứt.
"Alo."
"Tại sao lâu như thế mới nghe điện thoại, trong mắt con có còn người mẹ này hay không?" Bà nội Đông Lí vốn là một bụng tức, kết quả gọi điện thoại cho ba Đông Lí nửa ngày mới tiếp thông, điều này làm cho bà càng cảm thấy bực mình rồi. Một vị lão gia tử, làm cho một nhà đang yên lành ngay cả con ruột mình, cháu trai ruột cũng tránh cùng e sợ không kịp. Cuộc sống này trôi qua còn có ý nghĩa gì nữa?
Ba Đông Lí giọng nói bình thản mà hỏi: "Có chuyện gì không?"
Bà nội Đông Lí bất đắc dĩ, suy nghĩ một chút, quyết định trước tiên nói rõ chuyện của Đông Lí Lê Hân, rồi lại nói đến chuyện của ba Đông Lí Lê Hân. "Mẹ hỏi con, chuyện con trai con, con mặc kệ không để ý?"
"Làm sao vậy?" Ba Đông Lí không khỏi có chút lo lắng. Kể từ khi Đông Lí Lê Hân trưởng thành, bà nội Đông Lí cũng chưa từng nói với ông những lời như vậy.
"Con biết Lam gia có hai người con gái đi, hai đứa thường xuyên đến thăm cụ bà như mẹ, ta mới không có cảm giác mình là một phế nhân ngồi ăn rồi chờ chết." Bà nội Đông Lí đi thẳng vào vấn đề, nhưng nói thì nói, bà khống chế không được tức giận có chút bất bình. Rõ ràng mình có con trai có cháu trai, kết quả lại kém hơn cả người ngoài.
"Mẹ." Ba Đông Lí không muốn đem đề tài kéo xa, mấu chốt câu chuyện rốt cuộc ở nơi nào, thật ra thì tất cả mọi người rõ ràng. Nhưng nếu không thể giải quyết hoàn toàn, cần gì phải nhắc tới?
Bà nội Đông Lí nặng nề thở dài một cái, trực tiếp nói: "Ba con vừa rồi nói với ta, về sau không cho hai đứa con gái Lam gia tới đây nữa. Nói Lam gia không xứng với Đông Lí thị, muốn tìm con gái gia đình nào đó xứng với con trai của con. Con hiểu ý của ta không?" Nếu Đông Lí Lê Hân cũng không thích hai đứa con gái họ Lam kia, bà sẽ không cưỡng bách nó. Nhưng nếu như ông cụ nhất định phải cứng rắn nhét người không thích hợp cho nó, lần này nói gì bà cũng sẽ không đáp ứng.
"Ông ấy đã có đối tượng?" Ba Đông Lí khép lại lông mày, trải qua bi kịch hôn nhân của ông và mẹ Đông Lí, tại sao phong cách làm việc của ông nội Đông Lí vẫn không có bất kỳ thay đổi? Ông là con trai ông ấy, ông ấy phá hủy hạnh phúc của ông, ông không có gì đáng nói. Nhưng Đông Lí Lê Hân chỉ là cháu của ông ấy, ông ấy tại sao có thể ngay cả hạnh phúc của nó cũng muốn hủy diệt?
"Không biết, dù thế nào đi nữa ông ấy cũng không thích hai đứa con gái họ Lam kia." Bà nội Đông Lí còn đang tức giận, càng nghĩ càng tức giận. Con gái họ Lam có cái gì không tốt hay sao? Hào phóng thỏa đáng, đoan trang lại hiền lành, ông cụ có cái gì không hài lòng hay sao?
"Con hiểu rồi." Trong lòng ba Đông Lí có suy nghĩ. Nếu ông cụ đã nhắc tới, thì chứng tỏ ông ấy đã có tính toán. Thời gian nhiều nhất nửa năm, đại khái ông ấy sẽ tự mình chọn một ứng cử viên mà ông ấy vừa ý. Nói cách khác, Đông Lí Lê Hân nhiều nhất chỉ có thời gian nửa năm tự do.
Bà nội Đông Lí vốn định cúp điện thoại, đột nhiên lại muốn hỏi một chuyện, vội vàng mở miệng hỏi: "Đúng rồi, nghe nói mẹ của nó trở lại đã được một thời gian, hơn nữa còn định cư ở đây, hai ngươi đã gặp mặt sao?" Tức giận khiến bà thiếu chút nữa quên hết chuyện này. Chuyện quan trọng như vậy, bà cũng không thể quên.
"Không có." Ba Đông Lí nửa thật nửa giả, mặc dù ông đang ở trên đường đi đến nhà mẹ Đông Lí. Chỉ là, bọn họ vẫn chưa từng gặp mặt, cũng là sự thật.
"Ân oán hai người hay là buông xuống đi. Hân Hân dù sao cũng là con của hai đứa. Các con cũng đã thua thiệt Hân Hân nhiều năm như vậy rồi, còn muốn tiếp tục thua thiệt nữa sao? Thật muốn để Hân Hân hận các con cả đời sao?" Thật không biết người của Đông Lí thị là như thế nào? Rõ ràng có thể trôi qua vô cùng hạnh phúc, cố tình bị ông cụ ngoan cố đó, khuấy đảo từ trên xuống dưới khiến tất cả mọi người không được bình yên. Ông ấy khuấy tới khuấy lui như vậy thật sự vui vẻ sao? Cũng đã là người sắp chết rồi, sao vẫn còn máu lạnh cố chấp như vậy?
Ba Đông Lí gật đầu một cái. "Con hiểu." Một điểm này, ông biết. Đây cũng chính là mục đích ông muốn tới cửa thăm hỏi.
Nói xong chuyện của Đông Lí lê hân, bây giờ có thể nói về chuyện của ba Đông Lí rồi. Bà nội Đông Lí lập tức không khách khí rống lên ở trong loa. "Có rãnh rỗi thì trở lại xem mẹ của ngưoi, ngươi cảm thấy ta còn có thể sống bao lâu? Đừng chờ ta chết ngươi mới biết khóc."
"Mẹ!" Ba Đông Lí mất hứng cau lại lông mày, ông thật sự không thích nghe thấy lời này.
"Ngay cả chuyện này, tự con làm đi." Nói xong, tâm tình bà nội Đông Lí khó chịu trực tiếp cúp điện thoại. Nói không được thì bỏ đi, bà mới sẽ không cầu xin nó.
Cúi mắt nhìn, yên lặng nhìn điện thoại còn nằm trong lòng bàn tay. Tất cả do dự của ba Đông Lí đều ở một khắc này bị quét sạch. Xấu nhất cũng chỉ là ầm ĩ cùng mẹ Đông Lí một trận. Ầm ĩ thì ầm ĩ đi, dù thế nào đi nữa bọn họ đã nhiều năm không có cãi nhau rồi.
Sau khi tiếp xong điện thoại của bà nội Đông Lí, nửa tiếng sau, tài xế của ba Đông Lí cuối cùng đem xe dừng ở ngoài cửa lớn nhà mẹ Đông Lí.
Xuyên thấu qua cửa sổ xe, ba Đông Lí quan sát nhà mẹ Đông Lí một cái. Phòng ốc không lớn, vườn hoa cũng khô