Tác giả: Noãn Đường
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342073
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2073 lượt.
br>Thay xong tã cho bảo bối, lại sửa sang túi xách thật tốt. Lan Sơ để Đông Lí Lê Hân ôm bảo bối, cùng đi tản bộ.
Đã sớm chuẩn bị sẵn sàng Mẫn Huyên lập tức cùng đi ra ngoài. Hai lớn một nhỏ, thoáng chốc liền thay đổi thành ba lớn một nhỏ.
Đối với việc này, Lan Sơ vô cùng bất đắc dĩ. Mẫn Huyên muốn đi theo, cô cũng đuổi không đi. Nếu hắn không sợ lúng túng, vậy hắn liền theo thôi. Dù sao, cô chỉ cần cố gắng coi hắn thành không khí là được.
Hiển nhiên, Mẫn Huyên cũng không cam lòng mình như không khí mà tồn tại. Hắn không chút khách khí chen chúc ở giữa Đông Lí Lê Hân và Lan Sơ, thỉnh thoảng trêu chọc bảo bối một cái, hoặc là quấy rầy Lan Sơ một cái. Thật cũng không có vẻ dư thừa.
Nhưng đi lại ở trên đường cái, tổ hợp ba người như vậy, thật sự vô cùng hấp dẫn con mắt. Một đường đi tới công viên, người lúng túng ngược lại biến thành Lan Sơ.
Một cước nhảy vào địa phận công viên, Lan Sơ cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù trong công viên người cũng không ít, cũng may diện tích công viên trước mặt siêu cấp lớn. Cho dù người nhiều hơn nữa, cũng sẽ không đặc biệt chú ý tới cô và Đông Lí Lê Hân còn có Mẫn Huyên mang theo bảo bối, tổ hợp ba lớn một nhỏ kỳ quái.
Nhưng là, có Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên ở đây, người làm mẹ như cô, rõ ràng dư thừa ra ngoài. Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên tranh nhau trêu chọc, ôm ấp bảo bối. Bất luận cô nhúng tay như thế nào, cũng giành không được. Cuối cùng vẫn là cô theo ở phía sau, Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên hai người vây quanh bảo bối đi ở phía trước. Người không biết, nhất định sẽ lầm tưởng là giữa Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên có cái gì.
Ở trong công viên vòng vo một hồi, bảo bối chợt không quá cao hứng rầm rì lên tiếng.
Thấy thế, Lan Sơ lập tức lấy ra một bình sữa, muốn cho bảo bối uống sữa. Kết quả, cô cầm bình sữa vừa mới chen đến trước mặt của Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên, liền bị Mẫn Huyên một phen đã đoạt đi bình sữa.
"Nini khát nước a, được, Dady cho con ăn." Nói xong, Mẫn Huyên ôm thân thể bảo bối, muốn đem bảo bối ôm vào trong ngực của mình. Nhưng Đông Lí Lê Hân cũng không chịu buông tay, cánh tay dài của hắn duỗi một cái, ngăn trở Mẫn Huyên. Còn đoạt lấy bình sữa trong tay Mẫn Huyên. Sau đó, hắn vẻ mặt cưng chiều nói với bảo bối ở trong ngực: "Nini, uống nước nào, ba cho con ăn."
"Như vậy sẽ làm Nini bị sặc, đưa Nini cho tôi." Lan Sơ không thể nhịn được nữa, tức giận từ trong tay Đông Lí Lê Hân đoạt lại bình sữa, còn đem bảo bối ôm lấy. Tiếp đó, cô đi tới ven đường ngồi xuống một cái ghế. Để bảo bối nghiêng dựa vào trong ngực cô uống sữa.
Bảo bối cười mị mị ôm bình sữa, bẹp bẹp uống một hồi lâu.
Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên canh giữ ở một bên, hai người yên lặng nhìn. Hai người chỉ lo chiếm đoạt bảo bối, tuy nhiên cũng bỏ quên thời điểm cho bảo bối ăn uống cái gì, mấu chốt là không thể đi động.
Lan Sơ vừa cho bảo bối uống sữa, vừa không khách khí cho Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên mỗi người một cái liếc mắt. Hai người cũng không có kinh nghiệm gì, lại còn dám cùng cô tranh giành. Không biết xấu hổ sao? Nếu không phải là cô kịp thời cản lại, bảo bối không chừng sẽ bị sặc thành cái dạng gì. Coi như không có bị bị sặc, cũng nhất định sẽ uống không thoải mái.
---------- BỔ SUNG THÊM ----------
Chương 79.2
Lan Sơ vốn không muốn can thiệp đông chiến tranh giữa Mẫn Huyên và Đông Lí Lê Hân, nhưng lời mẹ cô nói, cô thật sự không thích nghe. Vì vậy, cô vô cùng dứt khoát liền nói ra."Anh và người giúp việc tranh cái gì? Lúc ăn cơm, đứa bé đương nhiên là giao cho người giúp việc chăm sóc. Nhanh ăn cơm đi, ăn xong chúng ta mang Nini đi chơi." Nếu Đông Lí Lê Hân là người ngoài, vậy Mẫn Huyên coi là cái gì? Đông Lí Lê Hân ít nhất còn là ba của con gái cô, mà Mẫn Huyên là cái gì? Nhưng mà chỉ đúng là một vị hàng xóm thật lâu trước đây thôi. (câu này quá hiểm >_
"Được." Đông Lí Lê Hân phối hợp gật đầu một cái, đem bảo bối trong ngực đưa cho Mẫn Huyên.
Nhưng là, mẹ Lan Sơ mất hứng. Lan Sơ cho dù ghét Mẫn Huyên đi chăng nữa, cũng không cần xuất khẩu đả thương người như vậy. "Lan Sơ, sao con không lễ phép như vậy? Tề Kỳ lúc nào thì thành người giúp việc rồi hả ?"
Lan Sơ không chút nào yếu thế, không khách khí hỏi ngược lại: "Nếu như mà cha ruột của con gái con cũng có thể coi như là người ngoài, vậy Tề Kỳ không phải người giúp việc vậy là cái gì? Chẳng lẽ mẹ già nên hồ đồ rồi sao? Ngay cả người nào là người ngoài cũng không phân rõ sao?"
Mẹ Lan Sơ không phản bác được, bị nghẹn một câu nói cũng không trả lời được.
Lan Sơ liều mạng, vừa tự mình anh, vừa không ngừng gắp thức ăn cho Đông Lí Lê Hân. Giống như là chỉ sợ mẹ cô và Mẫn Huyên nhìn không hiểu vậy, đối với Đông Lí Lê Hân muốn có nhiều ân cần thì có bấy nhiêu ân cần. Không phải là lấy lòng sao? Cô cũng không phải là không biết.
Mẹ Lan Sơ nhìn cắn răng nghiến lợi, chỉ là ngại vì Mẫn Huyên, bà không muốn tranh chấp với Lan Sơ. Đừng nhìn Lan Sơ giống như cả ngày lẫn đêm cũng vô tâm vô phế, tư tưởng so với người bình thường còn thông minh hơn. Ngày trước Mẫn Huyên cãi vả