Tác giả: Noãn Đường
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342079
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2079 lượt.
Lý Lê Hân trả lại cho Lan Sơ , cô có lẽ cũng không liên tưởng tới điểm này. Bây giờ nhìn lại, bọn họ sau này ngôn hành cử chỉ đều phải vô cùng cẩn thận. Nhất là nếu như Lan Sơ có ý kiến bất đồng đối với đứa bé.
Năng lực thích ứng của Lan Sơ thật rất mạnh. Một phen giày vò như vậy, lại không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng nào đối với cô. Vừa về tới phòng trọ của mình, cuộc sống của cô lập tức trở về quỹ đạo vốn có.
Không quá vài ngày, đầu tiên là Hồng Quyên mua cho Lan Sơ túi xách chuyên dụng cho người phụ nữ có thai. Tiếp đó, Hoàng Oanh lại bí mật tặng cô một cái điện thoại di động mới. Về phần Bạch Nhã, là đặt mua cho cô vài bộ váy Thu Đông quý cho phụ nữ có thai. Quà tặng ba người đưa hợp tình hợp lý, dĩ nhiên Lan Sơ vô cùng vui lòng tiếp nhận. Không có việc gì liền mang túi xách mới của cô, mặc váy mới đi ra ngoài. Ngoài ra còn có điện thoại di động mới Hoàng Oanh đưa cho cô.
Sau khi cùng Đông Lý Lê Hân ký hiệp nghị, trong tài khoản của cô tức thì liền nhận được một khoản tiền lớn, vô cùng khả quan. Cho nên, cô có lý do, ngày ngày ăn no thì ngủ, tỉnh ngủ lại ăn, cái gì cũng không cần quan tâm.
Mưa mùa thu, căn bản là mưa một lúc, lạnh một lúc. Liên tiếp hai ngày sau cơn mưa, nhiệt độ rõ ràng có giảm xuống một chút.
Nằm ở gần cửa sổ, nhìn bên ngoài một chút khí trời thật là trong xanh. Lan Sơ cũng nhịn không được nữa vội vàng ra cửa. Hai ngày không có đi công viên vận động tản bộ, cô cảm giác toàn thân đều không thoải mái.
Nghe vậy, người đàn ông trung niên giống như yên tâm. Tiếp tục hướng Lan Sơ nói giải thích xin lỗi. "Thật sự là rất xin lỗi, xe tôi có chút vấn đề, lại không nhìn thấy cô, cô xác định cô thật không có chuyện gì sao?"
"Tôi thật sự không có việc gì, đừng lo." Lan Sơ vỗ ngực bảo đảm, thái độ nhận sai của ông chú này thật đúng là tốt.
"Tôi đi đây, thật xin lỗi." Người đàn ông khoát tay áo, xoay người lên xe. Trước khi lái xe đi, còn từ trong cửa sổ cùng Lan Sơ phất tay nói hẹn gặp lại.
Nhìn chiếc kia xe tải màu trắng càng chạy càng xa, tâm tình của Lan Sơ chẳng những không có bị ảnh hưởng chút nào, ngược lại càng vui vẻ hơn. Cô rất thích chú tài xế này, ông ấy thật sự là rất có hiểu biết.
Ngoảnh đầu lại, nhìn một chút bộ quần áo rất đáng yêu đang đặt trưng bày ở trong tủ kính mới vừa rồi giúp cho cô tránh thoát một kiếp nạn này, túi ngủ cho trẻ sơ sinh hình con sâu rất đáng yêu. Lan Sơ không chút do dự liền đẩy cửa đi vào. Cô nhất định phải mua cái túi ngủ này, nó đúng là túi ngủ bảo vệ mà cô cùng bảo bối Niếp Niếp của cô rất vừa lòng.
Ôm trong ngực một cái túi ngủ cho trẻ con đáng yêu tới cực điểm, Lan Sơ vui tươi hớn hở tiếp tục tiến về phía công viên.
Mặc dù tâm tình không có bị ảnh hưởng gì, chỉ là, cô rõ ràng thay đổi cẩn thận một chút. Tránh xa chỗ xe cộ đi về phía trước.
Khi cô đi tới một đường nhỏ không có đèn xanh đèn đỏ thì cô lại dừng bước. Sau khi xác nhận hai bên nhiều lần, mới giơ chân lên chuẩn bị qua đường đường.
Vốn là, cực kỳ thuận lợi . Nhưng thời điểm Lan Sơ đi qua đến hai phần ba, không biết từ nơi nào đột nhiên chui ra một chiếc xe thể thao màu xám bạc. Giống như không nhìn thấy Lan Sơ vậy, hướng về phía cô nhanh chóng vọt tới.
May mắn, sau khi trải qua chuyện chiếc xe tải màu trắng lúc trước, trong lòng Lan Sơ đã có phòng bị. Cô vừa nghe thấy tiếng gầm rú tương tự lúc đua xe sinh ra thì lập tức nhanh chân bỏ chạy . Đi qua chiếc xe thể thao đang chạy trước mặt cô, với một dáng vẻ vô cùng mạo hiểm, an toàn qua đến đường cái bên kia.
Sau khi vịn cây ven đường để đứng vững, Lan Sơ bản năng quay đầu lại, muốn nhìn rõ là tên khốn kiếp nào ban ngày dám đua xe. Thế nhưng chiếc xe thể thao đã sớm chạy xa, thậm chí ngay cả biển số xe phía sau xe thể thao cô đều thấy không rõ. Ánh mặt trời rơi trên người của cô, rõ ràng là ấm áp như vậy, vậy mà giờ khắc này, cô lại cảm thấy có chút lạnh. Thậm chí cho đến bây giờ cô có thể cảm nhận rõ ràng, mới vừa rồi chiếc xe thể thao kia vô cùng nhanh chóng lướt qua bên người cô lúc mang đến bức xạ nhiệt kinh người.
Liên tiếp hai lần thiếu chút nữa gặp tai nạn xe cộ, cho dù là người ngu ngốc, cũng không thể vui vẻ nữa. Lan Sơ nhìn trước sau một chút, thở dài, vẫn kiên trì muốn đi công viên làm xong vận động rồi trở lại nhà trọ. Chỉ là, cô cũng thay đổi càng thêm nhạy cảm cẩn thận.
Có lẽ, đáng được ăn mừng chính là, công viên Lan Sơ muốn đi cũng không xa. Chỉ cần đi qua hai đường nhỏ không có đèn xanh đèn đỏ, cộng thêm có một con đường lớn cái đèn xanh đèn đỏ là có thể đến.
Trong lòng có một chút bóng ma, Lan Sơ gần như là từng bước một di chuyển đi đến đèn xanh đèn đỏ, ngoan ngoãn đứng ở ven đường chờ đèn đỏ xe ngừng.
Cách con đường lớn, xa xa nhìn về phía cửa chính công viên ở đối diện. Lan Sơ thở dài nhẹ nhõm một hơi. Lần này, hẳn là sẽ không có vấn đề gì nữa.
Vẫn đang suy nghĩ, sau lưng Lan Sơ người muốn qua đường càng nhiều. Thậm chí còn có người không cẩn thận va chạm đến Lan Sơ.
Đối với lần này, Lan Sơ cũng kh