Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tác giả: Noãn Đường

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342121

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2121 lượt.

rồi, thế nào cũng không có người giúp một tay chăm sóc một chút, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì làm thế nào?" Chú đầu bếp trách nhẹ nhàng chọc chọc cái trán của Lan Sơ, mang theo nguyên liệu nấu ăn tự nhiên đi tới phương hướng phòng bếp.
"Không tồi á." Lan Sơ cười mị mị đi theo sau lưng chú đầu bếp, trong lòng đắc ý gần như muốn tỏa ra rồi.
Chú đầu bếp không hổ là đầu bếp giỏi bậc nhất, lần đầu tiên tới nhà Lan Sơ, thao tác có thể nhanh chóng thuần thục trong phòng bếp của Lan Sơ.
Lan Sơ đắc ý dán lên cửa phòng bếp, nhìn chú đầu bếp bận rộn ở trong phòng bếp, đột nhiên, cô cảm thấy hình như mình nên gọi điện thoại nói tiếng cảm ơn với Đông Lí Lê Hân. Thời điểm nói chuyện tối ngày hôm qua, thái độ cô đối với Đông Lí Lê Hân hình như có chút không khách khí. Hôm nay ngược lại vừa đúng có thể mượn chuyện của chú đầu bếp, cùng hắn khơi thông một chút.
Thân tùy tâm động, Lan Sơ lập tức tìm số điện thoại của Đông Lí Lê Hân gọi đi.
"Xảy ra chuyện gì?" Vừa nhìn thấy trên màn ảnh điện thoại cá nhân hiển thị số điện thoại gọi tới là của Lan Sơ thì Đông Lí Lê Hân lập tức nhấn nút trả lời.
Cảm giác hình như mình hù dọa Đông Lí Lê Hân, Lan Sơ vội vàng trấn an, "Không có gì không có gì, tôi chỉ muốn nói với anh tiếng cám ơn."
"Đầu bếp đã qua?" Đông Lí Lê Hân thở phào nhẹ nhõm, hắn còn tưởng rằng là có người nào đuổi theo đầu bếp đến, đã đến nhà trọ Lan Sơ trước.
"Ừ, mới vừa đến , cái đó, cám ơn anh, anh thật tốt." Lan Sơ nhịn không được mặt mày hớn hở, trong giọng nói rõ ràng để lộ ra cô rất vui sướng.
Giọng nói Đông Lí Lê Hân lạnh lẽo, trả lời: "Tôi chỉ phải không muốn ủy khuất đứa con của tôi."
"Hắc hắc. . . . . . Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ thả bụng để ăn, tuyệt sẽ không ủy khuất Bảo Bối." Lan Sơ cười thấy răng không thấy mắt, giống như là nhặt được bảo bối lớn gì.
Đông Lí Lê Hân hỏi: "Còn có việc sao?" Nếu là không có việc gì, hắn nên ra cửa.
"Không có, cám ơn, hẹn gặp lại." Nói xong, Lan Sơ vô cùng vui vẻ cúp điện thoại. Không tệ không tệ, ánh mắt của cô quả nhiên là một chút vấn đề cũng không có. Hiện tại nghiên cứu kĩ, gen của Đông Lí Lê Hân cũng vẫn còn vô cùng hoàn mỹ.
Yên lặng buông điện thoại trong tay, khóe miệng Đông Lí Lê Hân bất tri bất giác giương lên một tia cười yếu ớt. Cái an bài này, xem ra rất hợp lý . Ít nhất Lan Sơ hình như là vui vẻ sắp hỏng.
Nhưng mà sự vui vẻ của Lan Sơ cũng không kéo dài quá lâu.
Vào sáng sớm tuyết rơi như lông ngỗng, Lan Sơ cãi nhau với chú đầu bếp thích nhất.
Lan Sơ một lòng muốn đi ra ngoài nghịch tuyết, nhưng là nói gì chú đầu bếp đều cũng không đồng ý. Ngăn ở cửa trước, mặc cho Lan Sơ nói toạc miệng lưỡi cũng không chịu nhượng bộ. Vì vậy hai người cứ giằng co như vậy, ai cũng không chịu nghe đối phương, ai cũng không chịu nhường cho đối phương trước. Tranh chấp tới tranh chấp đi, cứ như vậy tranh chấp một buổi sáng.
Cuối cùng, Lan Sơ thật sự là mệt mỏi, thở phì phò xoay người ở trong phòng khách ngồi xuống. Lại giận dỗi không chịu ăn điểm tâm. Mặc cho chú đầu bếp dụ dỗ, dẫn dụ thế nào, cô chính là không ăn.
Chú đầu bếp không có biện pháp, chỉ có thể giấu diếm Lan Sơ gọi điện thoại cầu cứu Đông Lí Lê Hân. Không nghĩ tới, Đông Lí Lê Hân không chút do dự đáp ứng. Nhưng điều kiện tiên quyết là Lan Sơ không thể ở bên ngoài nghịch tuyết, chỉ có thể đến nhà hắn chơi.
Cúp điện thoại, chú đầu bếp vội vàng từ trong phòng bếp đi ra. Chen đến bên người Lan Sơ, khuyên bảo: "Được rồi được rồi, đừng nóng giận, chú vừa mới hỏi Đông Lí tiên sinh, cậu ấy nói cháu có thể nghịch tuyết. Chỉ là, phải chơi ở nhà cậu ấy. Được không?"
"Tại sao đến nhà hắn mới có thể chơi?" Lan Sơ cau mày, vẻ mặt không hiểu. Tại sao cô muốn nghịch tuyết, cũng bị ép buộc đến nhà Đông Lí Lê Hân mới có thể chơi? Chẳng lẽ tuyết nhà anh ta quý báu hơn một chút?
"Cháu đi thì biết." Chú đầu bếp cười thần bí, không tình giải thích. Ông bưng đĩa lên lần nữa, giống như hấp dẫn giơ giơ trước mặt của Lan Sơ, cười mị mị nhìn cô.
Lan Sơ cũng không còn suy nghĩ nhiều, dù sao được chơi là được. Giải quyết vấn đề rồi, cô thật vui vẻ liền ăn sạch sẽ bữa ăn sáng tương đối phong phú chú đầu bếp làm.
Lan Sơ ăn xong bữa ăn sáng không bao lâu, Uông Tĩnh Phong kịp thời chạy tới nhà trọ cô. Đón chú đầu bếp và Lan Sơ cùng đến nhà Đông Lí Lê Hân.
Thời điểm còn chưa tới nhà Đông Lí Lê Hân, Lan Sơ liền hiểu ra. Khó trách Đông Lí Lê Hân sẽ nói ra yêu cầu kỳ quái như vậy, độ dầy tuyết đọng trong thành phố và ngoại thành rõ ràng không giống nhau. Hơn nữa, tuyết đọng trong thành phố phần lớn đã bị công nhân bảo vệ môi trường quét dọn. Căn bản là không có cái gì để chơi. Nhưng ngoại thành lại bất đồng, trừ tuyết đọng trên đường lớn sẽ bị dọn dẹp sạch sẽ, tuyết đọng hai bên đường đi hoàn toàn không có người để ý. Nếu chơi cái này đương nhiên vẫn là ngoại thành càng đã ghiền hơn một chút.
Trong nháy mắt khi Uông Tĩnh Phong chậm rãi lái xe vào nhà Đông Lí Lê Hân, Lan Sơ lập tức vui mừng trừng lớn cặp mắt.
Không nghĩ tới bão tuyết rơi xuống, vườn hoa nhà Đông Lí Lê Hân lập tức thay